“Dù trẻ con thì dối, nhưng năng linh tinh, thể tin .”
…
Chuyện kể từ đầu.
Cách đây lâu, phận của Dương Trân Trân bại lộ, cô cùng Lưu Vệ Quốc và Dương Hồng Bình rời khỏi đảo.
Vì thế vị trí giáo viên trong trường trống một chỗ.
Vẫn như đây, chọn từ đội ngũ thanh niên trí thức một cô gái trẻ trung, học thức, nghiệp cấp ba, tính tình dịu dàng.
Dù lớp cũng là lớp nhỏ, bé chỉ mới năm sáu tuổi, nhỏ nhất là Chu Tiểu Hoa mới bốn tuổi rưỡi.
Cô giáo trẻ trông vẻ chăm sóc trẻ nhỏ hơn.
Cô giáo mới chọn tên là Diêu.
Cô Diêu vô cùng phấn khích khi cơ hội như , sự dẫn dắt của thầy Đinh Vân Phi ở bên cạnh, cô nhanh ch.óng thích nghi với công việc giáo viên.
Thời gian qua, dù là chăm sóc trẻ giảng dạy bài vở, việc cô đều đấy.
Trường học cũng trở quỹ đạo vốn .
Đồng thời.
Khi lượng chuyển đến hải đảo ngày càng đông, liên tục nhiều phụ đưa con đến trường.
Dù đây ở đảo nhỏ, họ căn bản trường học, học cũng cơ hội.
Nay nhờ họa đắc phúc, ít tỉnh táo nắm bắt cơ hội .
Học sinh trong trường dần dần đông lên.
Cứ cách vài ngày một học sinh mới nhập học.
Ngôi trường vốn náo nhiệt nay càng thêm nhiều tiếng đùa của lũ trẻ.
Hôm nay.
Trong lớp học nhỏ thêm một bạn mới.
Cô Diêu bước lớp, theo cô là một bé gái năm sáu tuổi.
Khiến đều trầm trồ kinh ngạc.
Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc.
Bởi vì bé gái quá đỗi xinh .
Dù chỉ mới ít tuổi nhưng thể thấy rõ là một mỹ nhân tương lai.
Trong lớp , đó bé gái duy nhất là Chu Tiểu Hoa, thêm vài bé gái nữa, nhưng cô bé xinh xắn nhất vẫn là Chu Tiểu Hoa.
Chỉ điều vẻ xinh xắn của Chu Tiểu Hoa là kiểu bầu bĩnh của trẻ con, đáng yêu như tạc bằng phấn, và sự mềm mại ngây ngô với đôi mắt đen láy tròn xoe.
Dù Chu Tiểu Hoa tuổi vẫn còn nhỏ, dù là c-ơ th-ể ngũ quan đều thực sự nảy nở.
Bé gái mới đến hôm nay thì như .
Vẻ xinh của cô bé là khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, ngũ quan tinh tế, cùng với sự rạng rỡ hiện lên giữa đôi mày và đôi mắt.
Cô bé mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, cổ thắt một chiếc khăn đỏ.
Mái tóc dài đen nhánh buộc thành hai b.í.m tóc đuôi ngựa, phần đuôi tóc rủ xuống cong nhẹ lên phía như thể là xoăn tự nhiên.
Khiến thấy ngứa ngáy trong lòng, hận thể túm lấy b.í.m tóc xinh xắn một cái.
Nói chừng cô bé xinh vì thế mà sẽ đầu thêm một cái.
Bé gái chính là Đàm Kiều Ngọc.
Con gái duy nhất của Đàm Chí Phi và Tạ Niệm An, nàng công chúa nhỏ từ thủ đô đến.
Đàm Kiều Ngọc theo cô Diêu lớp, luôn ngẩng cao đầu, đôi mắt liếc lên phía , thấy những bộ bàn ghế cũ kỹ rách nát trong lớp, lập tức cau mày.
Nơi hôi bẩn.
Khiến nàng công chúa nhỏ vốn chút sạch sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-560.html.]
Khi Đàm Kiều Ngọc cau mày khó chịu, lũ trẻ lớn nhỏ trong lớp đều vì cô bé xinh thái quá mà đột nhiên im lặng.
Cô Diêu bục giảng, giới thiệu với các học sinh đang chằm chằm.
“Các em, đây là bạn mới của lớp chúng , bạn tên là Đàm Kiều Ngọc.
Chúng hãy chào đón bạn nào~ Từ nay các em là bạn học cùng lớp , đoàn kết yêu thương, giúp đỡ lẫn , chung sống hòa thuận nhé, ?”
“Được ạ~”
Các bạn học đồng thanh trả lời.
Đồng thời sự dẫn dắt của cô Diêu, tiếng vỗ tay rào rào bắt đầu, vô cùng nồng nhiệt.
“Bạn Đàm Kiều Ngọc, em thể giới thiệu về một chút để hiểu rõ về em hơn .”
Cô Diêu nhắc nhở.
Đàm Kiều Ngọc lớp, xuống những đôi mắt đang chằm chằm , đôi mày nhỏ cau , vẻ mấy vui vẻ.
Bầu khí cứ thế im lặng mất vài phút.
Đàm Kiều Ngọc căn bản cần mở lời.
Cô Diêu cảm thấy vô cùng lúng túng, đang định lên tiếng xoa dịu khí thì Đàm Kiều Ngọc cuối cùng cũng chịu chuyện.
Cô bé ngẩng đầu hỏi cô Diêu.
“Thưa cô, em ạ?
Em đây nữa .”
Cứ như một con b.úp bê bao nhiêu chằm chằm như .
Thật khó chịu.
Đàm Kiều Ngọc nổi giận, nhưng nhớ đến lời dặn dò của Tạ Niệm An khi khỏi cửa, cô bé nén cơn giận nhỏ xuống.
Cô Diêu cũng câu hỏi trực tiếp của cô bé cho sững sờ.
Cô vội vàng :
“Cái đó… chỗ trống trong lớp em đều thể chọn, cũng .”
“Dạ, cảm ơn cô Diêu.”
Công chúa nhỏ tuy kiêu ngạo nhưng lễ phép, cũng lời cảm ơn.
Đàm Kiều Ngọc quanh lớp học nhỏ cũ kỹ .
Lũ con trai trong lớp vô cùng phấn khích.
Đứa nào bạo dạn một chút thì vẫy tay với Đàm Kiều Ngọc, gọi to.
“Chỗ tớ chỗ trống , cạnh tớ .”
Đứa nào nhát hơn thì dám lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt mong đợi Đàm Kiều Ngọc.
Ai mà chẳng một bạn cùng bàn xinh xắn như cơ chứ.
Chỉ tiếc là.
Đôi mày cau của Đàm Kiều Ngọc bao giờ giãn .
Đen thui, bẩn!
Toàn là cát, bẩn!
Không cắt móng tay, bẩn!
Tại lớp học cũ nát thế , ngay cả những bạn học trông cũng bẩn thỉu nữa.
Chẳng lẽ thầy cô giáo kiểm tra vệ sinh, bắt cắt móng tay ?
Đàm Kiều Ngọc hậm hực mím môi, đôi môi hồng nhuận cong lên phía .
Ngay lúc cô bé đang thầm giận dỗi.
Đàm Kiều Ngọc cuối cùng cũng tìm thấy một đứa trong đám con trai bẩn thỉu trông tạm một chút.