“Hai vị đồng chí, xin hãy lùi , đây là quân doanh, phép tùy tiện trong."
Giang Nhu vẫn đang thở dốc hộc hà hộc hộc, mệt đến mức nên lời.
Cũng may còn Triệu Quế Phấn ở bên cạnh giúp đỡ.
“Đồng chí nhỏ ơi, là đây!
là Triệu Quế Phấn mà, là vợ của Đoàn trưởng Đoàn hai Triệu Quốc Thắng các đây.
Cậu mặt xem, chẳng lẽ nhận ?"
Triệu Quế Phấn dùng đèn pin soi đèn mặt .
Triệu Quế Phấn thỉnh thoảng sẽ đến quân doanh đưa cơm cho Triệu Quốc Thắng, chỉ cần đăng ký là thể , lính gác cũng gặp bà mấy .
Vì ngay lập tức nhận .
Triệu Quế Phấn tiếp tục nhanh.
“Vị là Giang Nhu, đồng chí Giang.
Là vợ của Đoàn trưởng Đoàn ba Chu Trọng Sơn các , mới đến đây lâu.
Đứa nhỏ là con trai của Đoàn trưởng Chu, thằng bé bệnh , tình hình nghiêm trọng, nhất định gặp bác sĩ.
Chúng cũng thực sự hết cách mới nửa đêm nửa hôm chạy đến quân doanh thế , chỉ mong Bác sĩ quân y Bùi xem cho đứa nhỏ một cái thôi……"
Giải thích ngắn gọn tình hình.
Lính gác cũng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Chu Tiểu Xuyên cùng vẻ mặt đau đớn khó nhịn của bé, lập tức quyết đoán .
“Tiểu Hà!
Cậu đây canh gác.
đưa hai vị chị dâu đến phòng y tế."
Lính gác sắp xếp xong nhiệm vụ canh gác , đó dẫn Giang Nhu và Triệu Quế Phấn trong quân doanh, đồng thời còn đón lấy Chu Tiểu Xuyên đang hôn mê bất tỉnh từ lưng Giang Nhu.
Trên Giang Nhu nhẹ bẫng , cuối cùng cũng thể thở phào một .
bệnh tình của Chu Tiểu Xuyên vẫn xác định, tảng đ-á đè nặng trong lòng cô vẫn thể buông xuống .
……
Quân doanh.
Phòng y tế.
Điều kiện ở phòng y tế khá đơn sơ, nhưng dù cũng một nơi thể che mưa che nắng, cũng chiếc giường bệnh để Chu Tiểu Xuyên xuống.
Bác sĩ trực ban họ Bùi, tuổi chừng năm sáu mươi, qua là bác sĩ quân y giàu kinh nghiệm.
Bác sĩ Bùi tình hình , Giang Nhu kể bệnh tình, đại khái hiểu chuyện gì.
Đang nghiêm mặt đo nhiệt độ cho Chu Tiểu Xuyên, kiểm tra c-ơ th-ể.
Giang Nhu lên tiếng quấy rầy, mà kéo Triệu Quế Phấn ngoài hành lang phòng y tế chuyện.
“Chị Quế Phấn, cảm ơn chị tối muộn thế còn cùng em chạy một chuyến.
Em ở đây chăm sóc Tiểu Xuyên, đứa nhỏ còn ở nhà phiền chị trông nom giúp ."
“Cảm ơn với chả cảm ơn cái gì, giờ chị về trông mấy đứa nhỏ ngay đây.
Còn em nữa……"
Triệu Quế Phấn đ-ánh mắt quan sát Giang Nhu vài lượt.
Bà cũng thực sự ngờ tới, một cô gái yếu ớt thế mà thể cõng Chu Tiểu Xuyên một quãng đường dài như .
Giang Nhu bảo vệ Chu Tiểu Xuyên kỹ, còn bản cô thì trông chẳng khác gì một con chuột lột.
Từ đầu đến chân đều đang nhỏ nước ròng ròng, chỗ nào là khô ráo cả.
Giang Nhu nhếch nhác và ướt sũng, sắc mặt tái nhợt, trông càng nhỏ tuổi hơn, giống như một cô gái mười tám mười chín tuổi .
Triệu Quế Phấn mà thấy xót xa.
Giang Nhu hiểu ánh mắt của Triệu Quế Phấn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-56.html.]
Cô lắc đầu :
“Chị Quế Phấn, em , trụ mà."
“Được , chị về đây, em tự chú ý một chút, đừng để đứa nhỏ khỏi mà đứa lớn lăn ốm đấy."
Triệu Quế Phấn dặn dò vài câu đội mưa to về.
Giang Nhu trở phòng y tế một nữa.
Bác sĩ Bùi đang cầm lọ thu-ốc, ngón tay khẽ bẻ một cái, rắc một tiếng, bẻ gãy ống thu-ốc, đó là ống tiêm.
Dòng thu-ốc lạnh buốt tiêm cánh tay Chu Tiểu Xuyên.
Tiêm thu-ốc , đó là truyền dịch.
Bác sĩ Bùi thao tác thành thạo các loại dụng cụ y tế, khi mũi kim đ-âm mu bàn tay Chu Tiểu Xuyên, Chu Tiểu Xuyên đang hôn mê khẽ nấc lên một tiếng đau đớn.
“Ưm……"
“Tiểu Xuyên, đừng sợ."
Giang Nhu lập tức tiến gần, nắm lấy bàn tay còn của Chu Tiểu Xuyên, nhẹ nhàng trấn an.
Sau khi Bác sĩ Bùi xong việc.
Giang Nhu bấy giờ mới cất tiếng hỏi:
“Bác sĩ, đứa nhỏ nhà cháu ạ?"
Bác sĩ Bùi thấy lời Giang Nhu , đặc biệt là câu “đứa nhỏ nhà cháu", ánh mắt kìm mà thêm vài lượt cô gái trông nhếch nhác và g-ầy gò .
Cả Giang Nhu ướt sũng, nhưng ánh mắt Bác sĩ Bùi sáng, trong ánh mắt tràn đầy sự lo lắng, xót xa cho đứa trẻ.
Bác sĩ Bùi là bác sĩ quân y kỳ cựu trong quân đội, qua ít chuyện vụn vặt thường ngày, hiểu rõ tình hình gia đình của mấy vị đoàn trưởng.
Lúc lính gác , đây là vợ của Đoàn trưởng Đoàn ba Chu Trọng Sơn.
Chu Trọng Sơn cái gã đàn ông thô kệch đó lấy phúc khí mà một vợ như thế chứ?
Chương 37 Người vợ như , đừng để chịu thiệt thòi
Sau khi Bác sĩ Bùi thu hồi ánh mắt, ông nghiêm giọng .
“Quan sát ban đầu là viêm dày ruột cấp tính, còn dẫn đến một loạt các triệu chứng như sốt.
thông thường, sốt sẽ sốt cao đến mức .
Đứa nhỏ nhà cô sốt đến 39 độ , tình hình nghiêm trọng.
Cũng may cô đưa đến bệnh viện kịp thời, nếu hậu quả sẽ khôn lường."
Ở thời đại , nhiều trẻ nhỏ chỉ vì lúc sốt coi trọng, do điều kiện y tế quá kém, cuối cùng sốt cao đến mức trở thành một kẻ ngốc.
Giang Nhu thấy lời Bác sĩ Bùi , giật sợ hãi một hồi.
Sốt ?
Cô nửa đêm giật tỉnh giấc, thấy Chu Tiểu Xuyên lúc đó chỉ chú ý đến việc bé nôn thốc nôn tháo, mà để ý thấy bé đang sốt.
Đứa trẻ mà sốt đến 39 độ.
Thế nhưng ban ngày hề biểu hiện một chút bất thường nào.
Cậu bé chịu đựng bao lâu chứ……
Trong lòng Giang Nhu chút cảm giác khó chịu nên lời.
Đồng thời cô còn một suy đoán thể yên lòng.
Giang Nhu khẳng định chắc chắn rằng chuyện nhất định liên quan đến Từ Xuân Hương.
“Bác sĩ Bùi, khả năng nào…… là ngộ độc thực phẩm ạ?"
Bác sĩ Bùi thấy liền lập tức nhíu mày, suy nghĩ cẩn trọng.
Ông :
“Triệu chứng của một loại ngộ độc thực phẩm và viêm dày ruột cấp tính giống , nếu phân biệt rõ ràng thì nhất định phân tích chất nôn của bệnh nhân.
Với điều kiện hiện tại trong quân doanh thì thể những xét nghiệm ."