[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 550

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:37:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh trông giống như một đàn ông bình thường.”

 

Điểm thể miễn cưỡng khen ngợi chính là hình cao ráo, hiên ngang, khí chất chính trực.

 

Có thể thấy là xuất từ huấn luyện trong quân đội.

 

Ngoài còn gì khác nữa.

 

Những từ ngữ mà họ bàn tán như “thủ đô”, “con cưng của trời”, “mạ vàng” dường như bất kỳ liên quan gì đến đàn ông bình thường .

 

Nếu ném giữa đám đông, khó để thứ hai.

 

Người phụ nữ bên cạnh đàn ông thì nổi bật hơn nhiều.

 

Từ xa thể thấy ngũ quan minh diễm của phụ nữ, một mái tóc xoăn dày, và giữa một vẻ thanh khiết, đôi môi cô một vệt son đỏ.

 

Người phụ nữ dắt tay một bé gái.

 

Tướng mạo bé gái di truyền từ , tuy tuổi còn nhỏ nhưng thể thấy rõ ngũ quan xinh .

 

Là một cô bé lanh lợi, xinh xắn.

 

Chỉ điều cô bé đó trông mấy vui vẻ, đôi lông mày nhỏ nhíu , cái miệng nhỏ lẩm bẩm điều gì đó, giống như đang phàn nàn.

 

Nếu gần thì thể thấy cô bé đang .

 

“Mẹ ơi, chỗ hôi quá.”

 

Gió biển mang theo mùi mặn ẩm đặc trưng, còn một mùi tanh của cá bến cảng, đối với một đứa trẻ từ nhỏ sống ở thủ đô mà thì đều là mùi hôi khó ngửi.

 

Người phụ nữ là cúi đầu cô bé, nhíu mày, dành cho con một ánh mắt đồng tình.

 

Cô bé nhíu mày, gì nữa, chỉ là dáng vẻ vẫn đang hờn dỗi, cái miệng nhỏ dẩu đầy vẻ kiêu kỳ.

 

Hai vợ chồng lúc đến mặt Lương Quang Minh, tiện thêm gì với con gái nữa.

 

“Chào , là Đàm Chí Phi.”

 

“Chào , là vợ , Tạ Niệm An.”

 

“Chào hai vị, là Lương Quang Minh.”

 

Ba gặp mặt, chào hỏi , đây là đầu tiên họ gặp gỡ.

 

Trong đó điểm khá đặc biệt là phận của Tạ Niệm An là quân nhân theo gia đình, Đàm Chí Phi giới thiệu vợ , mà là Tạ Niệm An tự giới thiệu.

 

Ở đằng xa.

 

Mọi cảnh , những tiếng nghi ngờ và bàn tán vang lên liên hồi.

 

“Các chị xem xem!

 

Người phụ nữ đó trông thật là xinh !

 

Không hổ danh là đến từ thủ đô, tóc đều là tóc xoăn đấy!

 

bây giờ trong thành phố đang thịnh hành tóc xoăn, mốt lắm.

 

Nếu cơ hội cũng uốn một cái.”

 

“Người đàn ông chính là chính ủy mới đến từ thủ đô , ... ... ... trông giống như mấy lính quèn trong bộ đội ?

 

Cái đầu tiên còn chẳng nhận .”

 

“Chị đừng bừa.

 

Đó là chính ủy mới của chúng đấy!

 

Nếu lời truyền đến tai , đến lúc đó chị mà khổ sở.”

 

“Ở đây cũng chẳng ngoài, là mấy chị em quen cả, mới dám đấy chứ.

 

Các chị đừng ngoài, ai .

 

Chẳng lẽ trong lòng các chị nghĩ như thế ?

 

Chính ủy mới của chúng trông là quá bình thường ?”

 

Mọi dám lên tiếng, nhưng gật đầu.

 

“Người đón , tiếp theo chắc là nên về doanh trại chứ nhỉ?”

 

thấy chắc là về đại viện .

 

Căn nhà vốn dĩ của chị Hồng dọn dẹp sạch sẽ, còn sắm thêm một ít đồ đạc mới là để cho họ ở đấy.”

 

“Sao họ vẫn nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-550.html.]

 

Đứng ở bến cảng gì thế?

 

Hôm nay gió biển lớn thế , thổi cũng chẳng dễ chịu gì.”

 

Trong lòng Giang Nhu cũng cùng một sự thắc mắc như .

 

Ba gặp mặt, cùng với những phía Lương Quang Minh, tất cả đều ở bến cảng, ý định rời .

 

Ngay cả Đàm Chí Phi và Tạ Niệm An cũng dắt con gái tiếp tục chờ đợi.

 

Ánh mắt của Lương Quang Minh từ đầu đến cuối vẫn luôn hướng về phía khoang tàu.

 

Chẳng lẽ chuyến tàu vận tải còn nhân vật quan trọng nào khác ?

 

Thậm chí mới chính là lý do khiến Lương Quang Minh đích đến bến cảng đón ?

 

Giang Nhu thầm thắc mắc trong lòng như thế.

 

Không lâu .

 

Một bóng chống gậy, chậm rãi bước từ khoang tàu.

 

Là một ông cụ tuổi cao.

 

Ông cụ tóc bạc trắng, tuổi lớn, nhưng tinh thần vẫn phấn chấn, vô cùng dũng.

 

Chỉ là chân của ông thương, chút khập khiễng, nên buộc cầm gậy.

 

Vừa thấy ông cụ xuất hiện, Lương Quang Minh lập tức bước lên phía , đưa tay đỡ lấy, còn chủ động hơn cả lúc gặp Đàm Chí Phi.

 

Chỉ là bàn tay đưa của Lương Quang Minh ông cụ gạt phắt .

 

Dẫu rằng thấy ông cụ lời gì, nhưng chỉ cái điệu bộ đó cũng ông cụ cứng cỏi, hiếu thắng, nhất quyết để Lương Quang Minh đỡ.

 

Chứng kiến cảnh tượng , đồng loạt hít một khí lạnh.

 

“Người rốt cuộc là ai ?

 

Nhân vật lớn nào thế?

 

Sao đó thấy chút phong thanh gì ?”

 

cũng còn khác đến nữa?

 

Chẳng lẽ là cha của Lương đoàn trưởng, là vị Lương quân trưởng đó ?”

 

“Không thể nào!

 

nhà , Lương quân trưởng sức khỏe lắm, chân thương, tuổi tác cũng lớn thế , thể là Lương quân trưởng .”

 

“Ngoài Lương quân trưởng còn vị nào thể khiến Lương đoàn trưởng coi trọng đến ?”

 

Các chị em xung quanh thắc mắc thôi.

 

Giang Nhu ông cụ xa lạ ở đằng xa, quan sát thần thái cứng cỏi, hiếu thắng của đối phương, giữa đôi mày ông một khí chất dũng quen thuộc.

 

Cô đột nhiên nhớ đến một .

 

“Tần...

 

Tần...”

 

Giang Nhu khẽ lên tiếng.

 

Cùng lúc đó.

 

Ở phía cô, một giọng khác vang lên.

 

“Ông là ông ngoại của Tần Thư.”

 

Giang Nhu giật một cái, vội vàng , thấy Lâm Ngọc Lan từ lúc nào ở phía họ.

 

Lâm Ngọc Lan cũng giống như các chị em xung quanh, đang dõi mắt về phía bến cảng đằng xa, lặng lẽ quan sát.

 

Trên khuôn mặt dịu dàng, đôi mày thản nhiên, thần sắc bình tĩnh, hề thấy một chút gợn sóng biến động nào.

 

Dường như đang một chẳng liên quan gì.

 

Thế nhưng!

 

Làm thể là liên quan .

 

Tần Thư hiện giờ là quân y trong bộ đội, cách khác chuyện của nhà họ Tần năm xưa sớm giải quyết xong xuôi.

 

Ông ngoại của Tần Thư cũng giải oan, hoặc là phục chức, hoặc là thăng chức cao hơn.

 

 

Loading...