[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 544

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:37:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bác sĩ Bùi tự rót r-ượu cho , cũng rót cho Chu Trọng Sơn.”

 

Lúc vui vẻ thế Chu Trọng Sơn từ chối.

 

Anh cùng bác sĩ Bùi chạm cốc, “Bác đừng uống nhiều quá, chú ý sức khỏe."

 

“Cần thằng ranh nhà cháu chắc!

 

Chính lão là bác sĩ đây, lão còn sức khỏe thế nào ?"

 

“Thầy thu-ốc tự chữa cho ."

 

“Chậc.

 

Thằng ranh nhà cháu thật là mất hứng!

 

Lão lười với cháu."

 

Bác sĩ Bùi nhấp một ngụm r-ượu, sang Giang Nhu vui vẻ , “Con bé Giang , chuyện của nó chiến trường ngày xưa con ?

 

Để lão kể cho con ?"

 

Giang Nhu tò mò gật đầu.

 

Người chỉ một Giang Nhu, trong ba đứa trẻ trừ Chu Tiểu Hoa vẫn còn đang gặm sườn thì Chu Tiểu Xuyên và Lưu Căn Sinh đều buông đũa, tất cả đều nghiêm túc lắng .

 

Đó đều là những câu chuyện cũ của năm tháng hào hùng, hồi tưởng sảng khoái cũng cả những nguy hiểm.

 

Chu Trọng Sơn thích nhắc đến những chuyện .

 

Bác sĩ Bùi tuổi nên thích nhớ chuyện xưa.

 

“Lúc đó trong chiến hào, đại đội của chúng chỉ còn mười hai thôi, nhưng quân địch đối diện tới ba trăm tên, thằng ranh sợ ch-ết, còn một xông ngoài..."

 

“Mảnh đ-ạn mà, cứ sượt qua đầu nó mà ...

 

Chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi là đầu nó nở hoa , dù lão đây là Hoa Đà tái thế cũng cứu về ..."

 

“Ngày xưa khổ cực bao, con mất là mất luôn, như bây giờ, những ngày tháng như thế ... các con , trông cậy các con ..."

 

Giọng già nua trầm đục thấp giọng lẩm bẩm.

 

Là chuyện , là bây giờ và cũng là tương lai.

 

Giang Nhu thấy bác sĩ Bùi khi uống r-ượu khuôn mặt đỏ bừng bèn lo lắng ông uống say.

 

Cô khẽ hỏi Chu Trọng Sơn, “Uống say chứ ?"

 

Chu Trọng Sơn lắc đầu, “Đừng lo, lão già uống say ."

 

Hai vợ chồng nhỏ với .

 

Bác sĩ Bùi đột nhiên đ-ập bàn một cái.

 

“Có cháu gọi lão là 'lão già' !

 

Thật là lớn nhỏ!

 

Thằng ranh nhà cháu thật là càng ngày càng đáng ghét, vẫn là trẻ con hơn!

 

Những đứa nhỏ đứa nào cũng đáng yêu!"

 

Thính lực , logic lời , thể là uống say .

 

Chu Trọng Sơn một dấu tay.

 

Ý đại khái là bác sĩ Bùi chỉ đỏ mặt thôi chứ t.ửu lượng lắm.

 

Bác sĩ Bùi uống say nhưng r-ượu bốc lên đầu, những lời đè nén trong lòng cũng giấu , bất tri bất giác .

 

“Thời gian mà trôi nhanh thế...

 

Nhanh quá ...

 

Bà lão nhà lão và con trai lão đều ba mươi năm ...

 

Bây giờ đến cả lão cũng cởi bộ quân phục ...

 

Già ...

 

Haizz...

 

Già ..."

 

Chu Trọng Sơn ở bên cạnh tiếp lời.

 

“Bác già chỗ nào chứ?

 

Hôm qua trưởng làng còn mời bác xuống núi, bảo bác lập một phòng khám trong làng, cả làng đều đang trông cậy một bác ."

 

Nhắc đến chuyện .

 

Khuôn mặt bác sĩ Bùi đỏ rực, ông thẳng lưng lên vui vẻ ha hả.

 

Ông chỉ Chu Trọng Sơn , “Sau lão khám bệnh xem vết thương cho lũ ranh các cháu nữa, lão khối bệnh nhân!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-544.html.]

 

Có khối bệnh nhân cần lão!"

 

“Bác sĩ Bùi giỏi như nhất định sẽ là một danh y thế hệ của làng."

 

Giang Nhu ở bên cạnh nịnh nọt vài câu, dỗ dành ông lão đang ngà ngà say vui mừng khôn xiết.

 

R-ượu quá ba tuần.

 

Thức ăn bàn bất tri bất giác cạn.

 

Cũng đến lúc tan cuộc .

 

Chu Trọng Sơn dậy đỡ lấy bác sĩ Bùi đang ngà ngà say.

 

Anh với Giang Nhu, “Anh đưa ông về.

 

Chỗ ở xa, ngay trong đại viện của chúng thôi."

 

Giang Nhu định gật đầu dặn dò vài câu đường cẩn thận.

 

Ngay đó bác sĩ Bùi liền đẩy Chu Trọng Sơn .

 

Ông giống như uống say nhưng cũng giống như đang tỉnh táo, khắp đầy mùi r-ượu, lời mang theo một chút do dự nào.

 

“Lão mới cần thằng ranh nhà cháu đưa về, thấy cháu là thấy ngứa mắt .

 

Cứ... cứ..."

 

Ánh mắt bác sĩ Bùi quét qua một vòng xung quanh, cuối cùng giơ tay chỉ Lưu Căn Sinh ở góc nhà, “Cứ là nó .

 

Để thằng bé đưa lão về."

 

Chương 423 Ông cháu hai (1)

 

—— “Cứ là nó .

 

Để thằng bé đưa lão về."

 

Bác sĩ Bùi chỉ Lưu Căn Sinh lặp một nữa.

 

Để một đứa trẻ nhỏ như đưa một già uống r-ượu về nhà.

 

Chu Trọng Sơn và Giang Nhu đều yên tâm.

 

Chu Trọng Sơn trầm giọng, “Để chúng cháu cùng đưa bác về, Căn Sinh cũng cùng ."

 

Giang Nhu cũng , “Bác sĩ Bùi, Căn Sinh vẫn đến nhà bác bao giờ, vẫn đường ạ."

 

Bác sĩ Bùi thẳng xua xua tay.

 

“Nó đường chẳng lẽ lão đường chắc?

 

Các cháu đấy , cũng cảm thấy lão già , cảm thấy lão uống say ?

 

Đầu óc hồ đồ ?

 

Lão cho các cháu , lão tỉnh táo lắm, mới cần các cháu chăm sóc.

 

Nhóc con, đây."

 

Bác sĩ Bùi vẫy vẫy tay về phía Lưu Căn Sinh.

 

Lưu Căn Sinh cảm nhận bầu khí căng thẳng, chậm rãi bước , từng đôi mắt xung quanh chằm chằm nên chút căng thẳng.

 

Bác sĩ Bùi cúi xuống, bàn tay ấm áp xoa xoa đầu đinh xù xì của bé.

 

Ông khàn giọng hỏi bằng giọng r-ượu kích thích.

 

“Nhóc con, đưa lão về, cháu ?"

 

Lưu Căn Sinh ngẩng đầu ông nội bác sĩ mặt, Chu Trọng Sơn và Giang Nhu đang lộ vẻ lo lắng ở bên cạnh.

 

Lòng bàn tay bé nóng hổi, nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm .

 

Trước lúc ông nội mù thể ngoài đều là một bé chạy khắp làng, bao giờ xảy chuyện gì cả.

 

Chỉ là đưa ông nội bác sĩ về thôi, chuyện khó.

 

mà...

 

Cậu bé bây giờ còn là một nữa, ngược lo lắng nhiều hơn, gánh nặng tư tưởng nặng nề hơn.

 

Khiến đứa trẻ bé nhỏ đều trở nên do dự.

 

Lưu Căn Sinh mím môi mãi lên tiếng.

 

Giang Nhu quan sát kỹ phản ứng của Lưu Căn Sinh thấy đôi mắt hề vẩn đục của bác sĩ Bùi, vô cùng thanh tỉnh.

 

Ông lão trông thì vẻ năng hồ đồ nhưng thực sự giống như uống say.

 

Suy nghĩ khẽ xoay chuyển.

 

“Căn Sinh, con ."

 

Giang Nhu Lưu Căn Sinh đưa quyết định.

 

Loading...