[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 487

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:30:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Nhu cuối cùng cũng gặp Lâm Ngọc Lan và Triệu Quế Phân một nữa.”

 

Sắc mặt Lâm Ngọc Lan tệ, khuôn mặt dịu dàng trở nên còn một chút huyết sắc, cộng thêm cái bụng nhô cao của cô, trông như thể ngất bất cứ lúc nào.

 

Cả ngày hôm nay đối với Giang Nhu là một ngày kinh tâm động phách.

 

Đối với Lâm Ngọc Lan chẳng là như .

 

Cô còn chịu nhiều gánh nặng hơn cả bình thường.

 

Bụng mang chửa nhưng vẫn ngừng bận rộn ngược xuôi.

 

Tất cả trong đại viện đều di dời sự tổ chức của cô.

 

“Chị Ngọc Lan, chị ?

 

gặp quân y Bùi một lát ?"

 

Giang Nhu thực sự yên tâm, quan tâm hỏi.

 

Lâm Ngọc Lan coi trọng đứa trẻ đến nhường nào, nếu lỡ như...

 

Lâm Ngọc Lan mệt, nhưng ánh mắt vẫn sáng, thể thấy vẫn còn chút tinh thần.

 

Lòng bàn tay cô nhẹ nhàng vỗ về bụng, lắc đầu với Giang Nhu.

 

“Chị , thể chống đỡ .

 

Quân y Bùi hiện đang việc quan trọng hơn, chị thể tự chăm sóc ."

 

Đang chuyện.

 

Lâm Ngọc Lan nhíu mày.

 

Cô bắt đầu t.h.a.i máy từ một tháng .

 

Đứa trẻ trong bụng tính cách hiếu động, kể từ đó t.h.a.i máy càng lúc càng thường xuyên.

 

Lúc .

 

chỉ là t.h.a.i máy mà còn kèm theo từng cơn đau thắt.

 

Đau...

 

Lâm Ngọc Lan hít thở sâu, cố gắng chịu đựng.

 

Ánh mắt cô Giang Nhu vẫn phức tạp như cũ, thôi.

 

Cái tên “Lâm Ngọc Dao" cả hai ăn ý hề nhắc tới.

 

Đợi cơn hỗn loạn mắt qua hãy xuống chuyện cho đàng hoàng .

 

Lâm Ngọc Lan quan tâm hỏi:

 

“Tiểu Hoa và Tiểu Xuyên thế nào ?

 

Chúng ?

 

Đã đỡ hơn chút nào ?"

 

“Các con ở đằng ."

 

Giang Nhu chỉ về một hướng.

 

Ngay cách họ xa, một chiếc chiếu nhỏ, Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên đang tựa sát , cuộn tròn ngủ.

 

Hai đứa nhỏ giống như hai cục bột nhỏ .

 

Trên đắp một chiếc chăn bông quân đội màu xanh đậm.

 

Lâm Ngọc Lan mấy cái, cảm thán :

 

“Ngủ ... ngủ ... ngủ thì cần nghĩ ngợi gì nữa..."

 

Đang chuyện.

 

Phía bên cạnh truyền đến tiếng thút thít sột soạt.

 

Giang Nhu ngẩng đầu lên.

 

Chỉ thấy Triệu Quế Phân vốn luôn hào sảng lúc đây đỏ hoe mắt, nước mắt to như hạt đậu rơi lã chã ngừng.

 

Triệu Quế Phân nhận thấy ánh mắt của Giang Nhu và Lâm Ngọc Lan, vội vàng xì mũi một cái thật mạnh.

 

“Không ... ... hai cô cứ chuyện tiếp , phiền ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-487.html.]

Nói thì .

 

nước mắt của Triệu Quế Phân cứ thế ngừng rơi xuống.

 

ngừng dùng ống tay áo lau mặt.

 

Cố gắng điều chỉnh cảm xúc nhưng cuối cùng vẫn là một mớ hỗn độn, oa một tiếng nấc lên.

 

“Ch-ết ... con bé Quyên ch-ết chứ... ch-ết hả... sáng nay còn chuyện với nó mà... con của nó...

 

đứa nhỏ mới đầy tháng mà... ch-ết chứ..."

 

Trước trận động đất dữ dội nhất buổi chiều, Triệu Quế Phân và Lâm Ngọc Lan cùng đến đại viện.

 

Triệu Quế Phân gào to gọi ngoài ít.

 

Nhà ở đại viện quân nhân xây mới khi bộ đội lên đảo.

 

Xây bằng gạch nên chất lượng hơn nhà trong làng.

 

Trong cả đại viện, những căn nhà nứt tường ít, nhưng nhà sập chỉ hai căn.

 

Trong hai căn nhà đó, một hộ cứu .

 

Người vợ quân nhân trong căn nhà đó tên là Quyên, là một phụ nữ trẻ mới kết hôn đầy hai năm.

 

Một tháng mới sinh một thằng cu mập mạp, cuộc sống đang vô cùng êm ấm hạnh phúc.

 

Chính vì chăm sóc đứa trẻ còn quấn tã nên Quyên tuy thấy tiếng kêu gọi của Triệu Quế Phân nhưng thể chạy ngoài với tốc độ nhanh nhất.

 

“Căn nhà đó ở ngay mặt ... ngay mặt sập... đều thấy Quyên ... thấy nó bế con... sắp chạy ngoài ... nhưng nhà sập mất... thể đợi thêm một chút...

 

đợi thêm một chút cho nó chạy chứ..."

 

“Quyên là bế con ngã xuống... rầm một cái liền vùi lấp... thấy nó nữa..."

 

“Sau đó họ đến... gọi họ qua đó đào Quyên ... cứ thế đào ngừng...

 

đào ngừng..."

 

Triệu Quế Phân túc trực tại chỗ chịu cho đến khi thấy Quyên đào lên.

 

Quyên vùi lấp quá lâu, tắt thở từ lâu .

 

Chỉ đứa trẻ trong lòng cô cô dùng c-ơ th-ể bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt, đến một vết xước cũng .

 

Triệu Quế Phân tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, đả kích tâm lý thể tưởng tượng .

 

Vừa Giang Nhu nhắc đến trẻ con, thấy Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên là nước mắt ngừng rơi xuống.

 

Trong tiếng thút thít của Triệu Quế Phân, Giang Nhu và Lâm Ngọc Lan đều thêm câu nào nữa.

 

Bầu khí đau thương thầm lặng lan tỏa, trở thành chủ đề vĩnh cửu của đêm nay.

 

Một lát .

 

Giang Nhu bên cạnh hai đứa con.

 

Tay cô cầm thu-ốc đỏ, cồn i-ốt, tăm bông, băng gạc.

 

Bận rộn cả ngày, đến giây phút cuối cùng mới thời gian xử lý vết thương cho Chu Tiểu Xuyên.

 

Giang Nhu mở chăn , nhẹ nhàng cầm lấy tay Chu Tiểu Xuyên.

 

Trên bàn tay nhỏ bé đầy vết thương, đều là những vết thương do đ-á ngầm ở bờ biển gây .

 

Giang Nhu dùng cồn i-ốt để sát trùng vết thương .

 

Tăm bông thấm cồn i-ốt mới chạm ngón tay Chu Tiểu Xuyên, bé lập tức mở bừng mắt.

 

Con ngươi đen láy chằm chằm Giang Nhu.

 

“Tiểu Xuyên, đau quá ?"

 

Giang Nhu nhẹ giọng hỏi:

 

“Nhịn một chút nhé.

 

Chỉ sát trùng, bôi thu-ốc thì mới nhanh khỏi ."

 

Cô nắm lấy tay Chu Tiểu Xuyên, cố gắng cử động thật nhẹ nhàng, từng chút từng chút một bôi thu-ốc.

 

Vừa bôi thu-ốc nhẹ nhàng thổi vết thương.

 

Trên cả sân huấn luyện chỉ ánh sáng lờ mờ cùng với ánh trăng bầu trời buông xuống một mảnh sáng nhạt nhòa.

 

 

Loading...