[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 486

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:30:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đó, cô định hai đứa trẻ .”

 

Giang Nhu dậy, Chu Tiểu Hoa trong lòng như chim sợ cành cong mà tỉnh .

 

Bàn tay nhỏ bé tóm c.h.ặ.t lấy quần áo của Giang Nhu.

 

“Mẹ..."

 

Chu Tiểu Xuyên tuy lên tiếng nhưng động tác ngẩng đầu nhanh, đôi mắt đen láy chớp lấy một cái chằm chằm Giang Nhu.

 

“Mẹ , chỉ ở ngay đây thôi.

 

Ngoài Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa , còn nhiều cần giúp đỡ.

 

Các con cứ ở cùng cô giáo Dương, từ xa ?"

 

Dưới sự cam đoan nhiều của Giang Nhu rằng sẽ xa.

 

Chu Tiểu Hoa mới từ từ buông tay .

 

Giang Nhu đưa hai đứa trẻ đến gần những đứa trẻ khác, sự chăm sóc thống nhất của Dương Trân Trân.

 

Trước khi buông tay cuối cùng, cô nhẹ nhàng xoa đầu chúng.

 

Ngay đó.

 

Giang Nhu tìm ba bộ quần áo màu sắc khác từ hiện trường hỗn loạn, dùng kéo cắt chúng thành những dải nhỏ.

 

Lại lấy từ trong lều những cuộn băng gạc thấm m-áu, đỏ rực.

 

Cô cũng cắt như thành những dải nhỏ.

 

Rồi chia một nửa dải vải cho Tống Thanh Thiển.

 

Tống Thanh Thiển vẫn rõ Giang Nhu định gì, nghi hoặc cô.

 

“Thanh Thiển, lát nữa tất cả thương đưa tới đều phân loại theo mức độ nghiêm trọng.

 

Những phẫu thuật ngay lập tức thì thắt dải băng màu đỏ cho họ, thương nặng nhưng vẫn thể cầm cự thì dùng màu nâu, thương nhẹ dùng màu trắng.

 

Nếu đo lường , cần nhân viên y tế kiểm tra thì dùng màu đen."

 

Giang Nhu tóm tắt đơn giản rõ ràng.

 

Tống Thanh Thiển cầm dải băng trong tay, cả vẫn còn thẫn thờ.

 

là bác sĩ, cũng là y tá, thể gánh vác nhiệm vụ như thế .

 

Giang Nhu :

 

“Đừng nghĩ nhiều như , hãy theo bản năng của .

 

Bây giờ lãng phí thời gian chính là lãng phí sinh mạng, thương đang ngừng tăng lên, lát nữa sẽ càng lúc càng loạn, chúng xử lý nhanh ch.óng.

 

Tin tớ , mà."

 

Dải băng màu đỏ Tống Thanh Thiển cầm trong tay đang thấm m-áu.

 

M-áu còn ấm, nhiệt độ tan.

 

chỉ trong thời gian ngắn ngủi ít mất sinh mạng.

 

Một vết m-áu , lúc đang nhuốm đỏ lòng bàn tay cô.

 

Tiếng gào ai oán và tiếng lóc ở khắp nơi cùng với ánh sáng kiên cường trong mắt Giang Nhu chồng chéo lên .

 

“Được!"

 

Tống Thanh Thiển gật đầu hưởng ứng.

 

Cô nhanh ch.óng ghi nhớ những lời Giang Nhu trong lòng, vội vàng chạy tới lối của trường học.

 

Sau đó, những thương liên tục đưa tới đều phân loại từng một.

 

Trong suốt thời gian đó.

 

Khi Tống Thanh Thiển đang cẩn thận kiểm tra thương, cô còn về phía những chiến sĩ đang khiêng cáng hoặc cõng thương.

 

Cô hết đến khác hy vọng thể thấy đang mong nhớ, nhưng hết đến khác thất vọng.

 

sự thất vọng chỉ diễn trong tích tắc, tiếng gào t.h.ả.m thiết lúc nơi đều kéo suy nghĩ của cô trở về thực tại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-486.html.]

Tống Thanh Thiển bận rộn ở phía .

 

Giang Nhu bận rộn ở phía .

 

Cô tiến hành phân loại những thương đưa tới bãi đất trống, còn phân chia khu vực.

 

Để những thương nhẹ ở cùng với thương nhẹ, thương nặng ở cùng với thương nặng.

 

Trong thời gian đó, cô chạm những th-i th-ể đang dần lạnh .

 

Đó là một đàn ông ba mươi tuổi, đáng lẽ nên đang việc đồng ruộng.

 

vì hôm nay mưa nên công việc đồng áng tạm dừng.

 

Khoảnh khắc động đất, xà nhà đổ xuống, đàn ông đẩy vợ con ngoài, còn thì kịp thoát .

 

Thanh xà ngang nặng nề đè lên gáy đàn ông, m-áu đỏ tươi chảy đầy mặt.

 

Lúc đưa tới vẫn còn thở yếu ớt.

 

“Cha... cha... cha ơi..."

 

“Cha nó ơi, tỉnh ... tỉnh ... mở mắt một chút ..."

 

“Bác sĩ!

 

Đại phu!

 

Ông mau cứu với, cứu với!

 

Anh còn đang thở, còn sống...

 

Chỉ cần ông cứu , thể sống mà."

 

Người phụ nữ trẻ và đứa con nhỏ một bên đẩy th-i th-ể đàn ông, một bên nắm c.h.ặ.t lấy tay Giang Nhu.

 

Vừa rống lên tin sự thật đang diễn mắt.

 

Những cảnh sinh ly t.ử biệt như ngừng luân phiên diễn bãi đất trống nhỏ bé.

 

Giang Nhu đỏ hoe mắt, nước mắt chực trào.

 

đến cả thời gian để an ủi cũng .

 

Cô lấy tấm ga trải giường màu trắng phủ lên đàn ông, cứng lòng đầu , bước về phía thương tiếp theo.

 

Quân y Bùi ở giữa ngoài vài , chú ý tới những dải băng cổ tay bệnh nhân, cũng thấy bóng dáng Giang Nhu, lập tức hiểu chuyện.

 

Ông sắp xếp nhân viên y tế đến hỗ trợ Giang Nhu, và tiếp tục tiến hành theo cách phân loại .

 

Dưới sự nỗ lực ngừng của Giang Nhu và Tống Thanh Thiển cùng mấy nhân viên y tế, khung cảnh hỗn loạn dần kiểm soát, hiệu quả điều trị nâng cao.

 

Từng bệnh nhân thương nặng liên tục đưa trong những chiếc lều trắng.

 

Thảm họa lan rộng, kéo dài cho đến tận đêm khuya...

 

Chương 378 Cảm ơn,

 

Trời tối .

 

Sau một ngày cứu trợ khẩn cấp, tình hình thiên tai hòn đảo kiểm soát bước đầu.

 

Song song với đó còn việc di dời quần chúng.

 

Vốn dĩ sân tập nhỏ trường học chắc chắn là chứa nổi ngần .

 

Dưới sự điều phối thống nhất của quân bộ, một phần quần chúng gặp nạn chuyển đến sân huấn luyện trong doanh trại, một phần chuyển đến những cánh đồng thoáng đãng.

 

Các vật tư hiện ưu tiên tối đa cho những thương.

 

Từng chiếc lều màu xanh lá cây trở thành phòng bệnh tạm thời.

 

Nhiều hơn phát chiếu trúc, đó là thứ mà các binh sĩ mạo hiểm tính mạng lấy từ ký túc xá.

 

Chiếu trúc trải xuống đất, cả gia đình ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Điều kiện gian khổ là gì cả, lúc còn sống là vạn hạnh .

 

Giang Nhu đưa Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa, đồng thời cùng Tống Thanh Thiển hỗ trợ Dương Trân Trân đưa bọn trẻ di dời đến sân huấn luyện của doanh trại.

 

Bọn trẻ cuối cùng cũng gặp cha , lảo đảo kêu gào lao lòng cha .

 

 

Loading...