“Ồn ch-ết !
Cậu câm miệng cho !”
Cậu bé sợ hãi rống lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, mất hết chủ kiến.
Vương Phú Quý phản ứng chậm chạp, mãi mới nhận thức điều .
Cậu nước biển xung quanh, từng đợt từng đợt vỗ chân , sắp sửa ngập đến mắt cá chân .
“Quay về!
Chúng về bờ!”
Câu trả lời là điều cần nghi ngờ.
Thế nhưng……
Xung quanh đều là nước biển đang dâng trào, cách đến bờ còn một đoạn dài.
Cách duy nhất chính là — bơi về.
“Phú Quý ca, tớ bơi… tớ bơi… oa oa oa oa… ơi… ơi… tớ về nhà… hu hu hu… tớ về nhà…”
“Khóc cái gì mà !
Ngậm miệng cho , ồn ch-ết !
Coi chừng đẩy xuống bây giờ!”
“Vương Phú Quý!
Đều tại hết!
Là cái gì mà thiết kế bắt nạt Chu Tiểu Xuyên, ngay từ đầu tớ tới, còn cố kéo tớ theo!”
“Thằng ranh con , gan cũng nhỏ nhỉ!
Còn dám c.ắ.n ngược !
Có bản lĩnh thì tự về !”
Trên một khối đ-á ngầm nhỏ bé, Vương Phú Quý và bé xảy tranh cãi kịch liệt.
Trước hiểm cảnh ch-ết .
Mọi mối quan hệ nhân tế lúc đều trở nên vô dụng.
Cậu bé vốn luôn lời Vương Phú Quý còn ngoan ngoãn phục tùng nữa, cuối cùng bắt đầu phản kháng.
Uy quyền của Vương Phú Quý lúc chẳng còn chút tác dụng nào.
Chỉ còn bản năng sinh tồn nguyên thủy nhất.
Cả hai đồng thời nghĩ tới bé một bước lúc nãy.
Vì nhát gan mà bỏ chạy, nhưng thuận lợi trở về bờ.
Còn bọn họ… kẹt trong biển nước.
“Á… nước biển dâng lên … tới … tớ ch-ết đuối… tớ ch-ết… tớ ch-ết mà…”
Cậu bé đến nước mắt mũi dàn dụa, nước mắt hòa cùng nước mưa, ào ào chảy xuống.
Vương Phú Quý lúc cũng phát lạnh, cảm nhận thở của c-ái ch-ết.
Không còn đường lui nữa !
Phải về bờ mới !
“Đồ ranh con, cứ ch-ết ở đây , dù cũng sống, về nhà!”
Vương Phú Quý hít một thật sâu.
Cậu thèm ngoảnh đầu mà nhảy xuống biển.
Bởi vì bơi!
Vương Đại Trụ từ nhỏ dạy Vương Phú Quý tập bơi, Vương Phú Quý tuy nhỏ tuổi nhưng kỹ thuật bơi lội khá .
Dựa sức , cơ hội trở về bờ.
nếu cộng thêm một nữa, thì đó sẽ thành vật ngáng chân, chừng còn kéo theo cả ch-ết chung.
Cho nên Vương Phú Quý ích kỷ, một .
Cậu bé mặt đầy nước mắt đầu , thấy bóng lưng Vương Phú Quý nhảy xuống biển, sải cánh tay bơi về phía bờ.
“Vương Phú Quý — Vương Phú Quý — đừng bỏ tớ … cầu xin …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-473.html.]
đừng bỏ tớ … tớ bơi … hu hu hu… hu hu hu…”
“Tớ sai … hu hu hu… tớ dám bắt nạt khác nữa… oa oa oa…”
“Mẹ… ơi… con … con về nhà… a… con về nhà…”
Sự hối hận muộn màng mang bất cứ tác dụng gì.
Tiếng run rẩy tiếng mưa che lấp.
Chỉ nước biển vẫn ngừng dâng cao… dâng cao…
Sóng biển hung dữ từ ngoài khơi xa dần áp sát bờ.
Nếu một con sóng lớn ập đến, khối đ-á ngầm và bé sẽ nuốt chửng ngay lập tức.
Chỉ là tiếng chuông t.ử thần lúc nào mới vang lên mà thôi.
Phía bên .
Hoàn cảnh của Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Khối đ-á ngầm chân bọn chúng cao lắm, nhưng vì vị trí địa thế, phía bên bọn chúng cao hơn một chút, tạm thời vẫn còn phần đ-á lộ ngoài, nước biển nuốt chửng .
đổi , vị trí của bọn chúng cách bờ càng xa hơn.
Đường về càng thêm vô vọng.
Nước mưa và gió cuồng phong ngừng thổi hai đứa trẻ.
Sự lạnh lẽo lấy bộ nhiệt độ c-ơ th-ể chúng.
Quần áo Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa sớm nước mưa dội ướt sũng.
Theo nhiệt độ c-ơ th-ể giảm mạnh, hai đứa trẻ nhỏ bé run cầm cập.
Bọn chúng khối đ-á ngầm cao nhất.
Chu Tiểu Xuyên dang rộng vòng tay, ôm c.h.ặ.t lấy Chu Tiểu Hoa, dùng tấm lưng của che gió chắn mưa cho em gái.
“Tiểu Hoa, đừng sợ, sẽ đến cứu chúng , nhất định sẽ .”
Chát.
Chát.
Chát.
Từng giọt nước từ Chu Tiểu Xuyên rơi xuống Chu Tiểu Hoa.
Không chỉ nước mưa trong suốt, mà còn cả m-áu đỏ sẫm.
Vệt đỏ rơi xuống nhanh ch.óng gió mưa gột rửa sạch sẽ.
【 Anh trai… 】
Chu Tiểu Hoa ngẩng đầu Chu Tiểu Xuyên, thấy gương mặt quen thuộc , sắc mặt Chu Tiểu Xuyên trắng bệch còn giọt m-áu, vết thương trán vẫn ngừng rỉ m-áu, môi tím tái, run rẩy.
Rất lạnh…
Vừa gió mưa…
Trên Chu Tiểu Xuyên chỉ những vết thương thấy .
Cậu bé ba Vương Phú Quý ném đ-á, nỗ lực bò qua những tảng đ-á nhấp nhô, lòng bàn tay giẫm lên đ-á.
Đôi bàn tay đang ôm c.h.ặ.t lấy Chu Tiểu Hoa càng đầy rẫy vết thương.
Vết thương đều nước mưa ngâm đến sưng tấy.
【 Anh trai… 】
Nước mắt trào từ hốc mắt Chu Tiểu Hoa.
Chu Tiểu Hoa tại chuyện trở nên như , nhưng con bé … sai .
Con bé cần kèn Harmonica gì hết.
Đáng lẽ con bé nên lời trai, cứ ở bờ.
Bây giờ biến thành thế , đều là của con bé… của con bé…
【 Anh trai, Tiểu Hoa sai … sai … là em hại trai… trai… 】
Chương 368 Cứu mạng, cứu cứu cháu với…
【 Anh trai, xin … 】
Chu Tiểu Hoa khẽ run rẩy, đồng thời cũng lặng lẽ nức nở.