“Không !”
Không thể cứ thế mà bỏ qua !
Vương Phú Quý hung ác lệnh:
“Dẫm nó , dẫm tay nó !
Đạp nó xuống cho tao!”
Hắn một chân giẫm lên bàn tay đang tiến gần của Chu Tiểu Xuyên.
Hung hãn và dùng sức.
Chu Tiểu Xuyên trong nháy mắt cảm nhận nỗi đau ập tới.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t với .
Đau...
Đ-á ngầm thô ráp và nhọn hoắt, ngón tay chịu đựng trọng lượng c-ơ th-ể của Vương Phú Quý, giống như d.a.o nhỏ cứa , đau đến mức khó thở.
Tuy nhiên.
Chùn bước bao giờ là điều Chu Tiểu Xuyên sẽ .
“Vương Phú Quý, kèn Harmonica, trả cho !”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Tiểu Xuyên tái nhợt vì đau đớn, nhưng vẫn cứ chằm chằm Vương Phú Quý như cũ.
Vương Phú Quý sợ ngây .
Hắn ngờ cho dù thế mà Chu Tiểu Xuyên thế mà vẫn từ bỏ.
Chu Tiểu Xuyên tiến gần như thế , bất cứ lúc nào cũng thể vồ lấy .
Vương Phú Quý khoảnh khắc thật sự hoảng .
“...
Chẳng chỉ là cái kèn Harmonica thôi , tao trả cho mày... tao trả cho mày là chứ gì...”
Vừa chuyện.
Vương Phú Quý ném cây kèn Harmonica trong tay xa.
Cây kèn Harmonica màu bạc xuyên qua màn mưa, vẽ một đường parabol trung.
Rơi phịch xuống một tảng đ-á ngầm khác ở đằng xa.
“Chu Tiểu Xuyên, cái kèn Harmonica mày tao ném ngoài đó, mày mà tìm!
Có bản lĩnh thì mày mà tìm !”
Tên Vương Phú Quý độc ác, rõ ràng sợ hãi mà vẫn quên giở trò .
Tay của Chu Tiểu Xuyên thể tóm Vương Phú Quý , thể lúc đ-ánh cho một trận tơi bời.
mà ——
Theo cây kèn Harmonica ném ngoài.
Chu Tiểu Hoa cũng thấy .
Kèn Harmonica...
Kèn Harmonica của cô bé...
Chu Tiểu Hoa về phía tảng đ-á ngầm khác.
Cô bé nhanh ch.óng bước trong nước biển đang dâng lên, nhưng bò lên một cách nhanh nhẹn.
“Tiểu Hoa —— đừng qua đó ——“
Chu Tiểu Xuyên hét lớn về phía Chu Tiểu Hoa.
Tiếng gió rít và tiếng mưa rơi ngăn cách giọng của Chu Tiểu Xuyên.
Mưa to xối xả, gió biển gào thét.
Chu Tiểu Xuyên đành từ bỏ Vương Phú Quý mặt, leo xuống khỏi tảng đ-á ngầm, chạy về phía Chu Tiểu Hoa.
Vào lúc chạm đất.
Nước biển chỉ ngập đến bắp chân mà sắp ngập đến nửa .
Chu Tiểu Xuyên nhíu c.h.ặ.t mày.
Không !
Cứ tiếp tục thế lẽ sẽ xảy chuyện mất.
Bắt buộc nhanh ch.óng dắt Chu Tiểu Hoa mới .
Quay về bờ!
Bọn họ bắt buộc về bờ càng sớm càng !
Tuy nhiên...
Diễn biến đó vượt ngoài dự liệu của lũ trẻ.
Trong cơn mưa lớn.
Chu Tiểu Hoa vất vả muôn vàn cuối cùng cũng leo lên tảng đ-á ngầm, lấy cây kèn Harmonica của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-472.html.]
Kèn Harmonica vì ném nên hình dáng biến dạng, hỏng .
lấy kèn Harmonica, Chu Tiểu Hoa vẫn thấy vui.
Đó là món quà của .
Không thể để mất .
Chu Tiểu Hoa ướt sũng, ôm cây kèn Harmonica hỏng, để lộ một nụ nhàn nhạt.
Chu Tiểu Xuyên cũng đến lưng Chu Tiểu Hoa.
Chu Tiểu Hoa nâng cây kèn Harmonica lên cho Chu Tiểu Xuyên xem.
[Anh trai, xem , lấy kèn Harmonica .]
“Lấy là , Tiểu Hoa, thôi, chúng mau về bờ.”
Chu Tiểu Xuyên nắm lấy tay Chu Tiểu Hoa, dắt cô bé rời .
nước biển một nữa dâng lên.
Bọn họ từ tảng đ-á ngầm sang tảng đ-á ngầm khác, cách bờ biển ngày càng xa.
Chu Tiểu Xuyên nước biển xung quanh, còn phân biệt rõ vị trí của bọn họ nữa, cũng độ cao cụ thể của tảng đ-á ngầm.
Nếu nông một chút, bọn họ thể xuống, tiếp tục về phía bờ.
nếu sâu...
Thì căn bản xuống .
Xung quanh đều là nước biển, nước biển ngừng vỗ tảng đ-á ngầm, tảng đ-á chân bọn họ trở thành một hòn đảo cô độc.
“Ha ha ha... ha ha ha...
Chu Tiểu Xuyên, mày về nữa ... mày về nữa ...
“
Vương Phú Quý thấy Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa kẹt , thế mà phát tiếng đắc ý.
Cứ như thể tất cả những chuyện chính là kế hoạch ban đầu của .
Chương 367 Anh trai, Tiểu Hoa sai
Nước biển vẫn đang điên cuồng dâng cao.
Những tảng đ-á vốn thể thấy xung quanh đều đang biến mất, nước biển nuốt chửng.
Bóng dáng của hai em Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa giữa vùng biển u ám trông thật nhỏ bé và yếu ớt.
“Ch-ết đuối mày ... nhất là ch-ết đuối cả hai đứa bây ... ha ha ha ha...”
Vương Phú Quý những mà vẫn cứ vênh váo đắc ý như cũ.
Nào ——
“Anh Phú Quý!
Nước biển!
Nước biển!
Nước biển dâng lên !
——“
Cậu bé bên cạnh Vương Phú Quý bỗng nhiên phát tiếng kêu kinh hãi.
Trong thời gian qua, hai đứa bọn Vương Phú Quý vẫn luôn về hướng Chu Tiểu Xuyên, thuần túy là xem trò vui, cũng là xem kết cục của hai em Chu Tiểu Xuyên.
Nhìn thấy hai em Chu Tiểu Xuyên nước biển kẹt thoát .
Bọn Vương Phú Quý vẫn còn đang ha hả.
Kết quả...
Đợi đến khi bọn chúng đầu !
Xung quanh bọn chúng cũng là nước biển, tất cả đều là nước biển.
Mới chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tốc độ nước biển dâng cao vượt xa mức bình thường, trong chớp mắt nuốt chửng những tảng đ-á ngầm xung quanh.
Tảng đ-á ngầm mà bọn chúng ban đầu là tảng cao nhất xung quanh đây.
Vì vận khí nên nước biển nuốt chửng những tảng đ-á ngầm khác mà bọn chúng vẫn còn tảng đ-á đó.
mà...
Mưa vẫn tiếp tục trút xuống.
Nước biển cũng dâng cao điên cuồng với tốc độ kinh hồn.
Tiếp theo đây chính là sẽ nuốt chửng tảng đ-á chân bọn chúng.
“Anh Phú Quý, đây?
Chúng em đây?
Chúng em sẽ ch-ết đuối mất... a a...
Em ch-ết đuối ...
Em ch-ết...
Anh Phú Quý...”