“Viền mắt cô bé đỏ ửng, trong mắt chứa đầy nước mắt, nhưng cô bé vẫn cố kìm để nó rơi xuống.”
Một đôi mắt chỉ chằm chằm cây kèn Harmonica trong tay Vương Phú Quý.
“Tiểu Hoa, đây!
Anh giúp em giành !
Kèn Harmonica là của Tiểu Hoa, nhất định sẽ giúp em giành !
Em ở đây, lời , đợi !”
Chu Tiểu Xuyên Chu Tiểu Hoa như , hạ quyết tâm!
Cậu bảo Chu Tiểu Hoa tại chỗ, cũng chính là nơi an .
Cậu một về phía Vương Phú Quý.
Vương Phú Quý tảng đ-á ngầm lớn nhất gần đó, cao hơn hai mét, giẫm lên những tảng đ-á nhọn hoắt mới leo lên .
Nếu Chu Tiểu Xuyên bắt Vương Phú Quý, cướp lấy thứ trong tay , thì bắt buộc leo lên từ những tảng đ-á nhọn hoắt đó.
Cậu bám đ-á, dần dần tiến gần.
“Chu Tiểu Xuyên, đến đây ~ mày lên đây !
Đến đ-ánh tao !
Ha ha ha ha... mày giỏi thì lên đây !
Đến đ-ánh tao !
Nếu mày đ-ánh tao, tao sẽ đ-ánh mày đấy!
—— Đ-ánh cho tao!
Đ-ánh mạnh cho tao!”
Dưới một mệnh lệnh của Vương Phú Quý.
Hai bé bên cạnh thò tay túi áo móc những hòn đ-á lớn nhỏ, ném Chu Tiểu Xuyên đang leo trèo.
“Đ-ánh!
Đ-ánh mạnh cho tao!”
“Chu Tiểu Xuyên, mày giỏi thì đến đ-ánh tao !”
“Mày đ-ánh tao thì là đồ hèn, là con ch.ó nhỏ!”
Những hòn đ-á lớn nhỏ điên cuồng rơi Chu Tiểu Xuyên.
Thân hình nhỏ bé chịu đựng nỗi đau đớn từng đây.
thiếu niên quật cường từ đầu đến cuối đều hề từ bỏ.
Cậu hứa với Chu Tiểu Hoa nhất định sẽ lấy kèn Harmonica!
Nhất định lấy !
Cậu thể thất hứa!
Bốp.
Một hòn đ-á rơi trúng trán Chu Tiểu Xuyên.
Cạnh sắc nhọn rạch rách lớp da mỏng manh, dòng m-áu đỏ tươi chảy .
Vết m-áu đỏ sẫm chảy dọc theo khuôn mặt Chu Tiểu Xuyên xuống .
“Anh Phú Quý, xem nó chảy m-áu !”
“Cái thằng đó đáng đời!
Nó cũng dám đ-ánh tao !
Hừ hừ, đừng dừng cho tao, tiếp tục ném cho tao!”
“ đ-á của chúng em hết ...”
“Hết ?
Đồ khốn!
Tao chẳng bảo chúng mày chuẩn nhiều đ-á một chút , mà hết nhanh thế!”
“Anh Phú Quý, mưa ...”
“Mưa với chẳng mưa!
Lúc mưa quan trọng ?
Đ-á!
Tìm đ-á cho tao!
Tiếp tục ném nó!
Xem hôm nay tao xử ch-ết nó mới lạ!”
Chương 366 Kèn Harmonica, trả cho em!
Cùng với những hòn đ-á rơi Chu Tiểu Xuyên còn nước mưa.
Ban đầu chỉ là vài giọt mưa nhỏ.
Bọn Vương Phú Quý ba đứa đang trong cơn hăng m-áu căn bản thèm để ý.
dần dần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-471.html.]
Cơn mưa nhỏ biến thành mưa lớn, trút xuống xối xả, kèm theo đó là gió giật ven bờ.
Ba đứa bọn Vương Phú Quý vốn dĩ đang tảng đ-á khổng lồ ven biển, cơn gió thổi qua cứ như thổi bay xuống .
“Anh Phú Quý, mưa to quá !
Mẹ em với em, khi trời mưa nghìn vạn bờ biển chơi .”
Cậu bé nhát gan nhất trong ba đứa lo lắng .
Vương Phú Quý một tay túm lấy áo , hét lớn một tiếng mặt.
“Thằng quỷ !
Mày cũng là một kẻ nhát gan!
Nếu lúc mày mà dám !
Xem tao đ-ánh ch-ết mày !”
Khi hai đứa bọn họ đang tranh chấp, bé còn kích động hét lên.
“Anh Phú Quý, nó... nó... nó... nó... nó leo lên !
A a a!
Nó leo lên !
“
Trong tiếng hét ch.ói tai chứa đựng một nỗi sợ hãi.
Chu Tiểu Xuyên leo lên .
Từng chút từng chút một, từ những tảng đ-á nhọn hoắt leo lên .
Hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tảng đ-á, ngẩng đầu lên, để lộ một đôi mắt đen láy.
Ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Vương Phú Quý.
“Kèn Harmonica, trả cho !”
Sự chấp niệm của Chu Tiểu Xuyên ở cây kèn Harmonica trong tay Vương Phú Quý, vì Chu Tiểu Hoa, hôm nay nhất định lấy !
Cùng lúc đó.
Trên trán Chu Tiểu Xuyên từ lâu đ-á ném vỡ, dòng m-áu đỏ tươi trộn lẫn với nước mưa chảy tràn nửa khuôn mặt của .
Chu Tiểu Xuyên trong hình dạng giống như một con quỷ xanh hung ác.
Mang theo một luồng thở vô cùng đáng sợ.
Còn đáng sợ hơn cả lúc Vương Phú Quý đ-ấm túi bụi đây.
“A a a ——”
Cậu bé nhát gan nhất trực tiếp phát tiếng hét kinh hãi.
“Anh Phú Quý... nó đáng sợ quá... nó... nó...
Em ...
Em ...
Em sợ lắm...
“
Cậu bé nhỏ nhắn run cầm cập, mặc dù Vương Phú Quý dễ chọc .
so sánh thì Chu Tiểu Xuyên lúc trông còn đáng sợ hơn.
Cậu bé nhát gan lảo đảo bò lăn bò càng xuống từ phía bọn họ, cũng chính là phía bên của tảng đ-á ngầm.
Cậu run rẩy đến mức bủn rủn cả chân.
Vào khoảnh khắc chạm đất, cả ngã nhào xuống.
Ào một cái.
Dưới là nước.
Nước biển đỡ lấy trọng lượng c-ơ th-ể , ngược thương.
Cậu bé nhát gan dậy từ trong nước biển, hét bỏ chạy.
Nước biển chân gần như ngập đến bắp chân.
Vì quá sợ hãi nên thậm chí còn chú ý thấy lúc bọn họ mới leo lên tảng đ-á ngầm thì bên căn bản là nước biển.
Nước biển dâng cao .
chẳng ai để ý cả.
Trong mắt Chu Tiểu Xuyên chỉ kèn Harmonica và Vương Phú Quý.
Vương Phú Quý nắm c.h.ặ.t lấy áo của bé còn , một đứa chạy mất , thể để đứa cũng chạy mất nữa.
mà...
“Anh Phú Quý... Phú Quý...
Nó thật sự leo lên , bây giờ , đây hả ...”
Vương Phú Quý ngờ nghị lực của Chu Tiểu Xuyên đáng sợ đến thế.
Nhìn thấy Chu Tiểu Xuyên sắp leo lên , chỉ luận về đ-ánh nh-au và sức lực thì là đối thủ của Chu Tiểu Xuyên, chỉ thể một nữa chịu nhục.