[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 469

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:25:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tất cả thông tin chỉ dừng ở đây.”

 

thể dựa dẫm bất cứ ai, thì chỉ thể dựa chính .

 

Thời tiết đang trở nên ngày càng tồi tệ, nhanh ch.óng tìm thấy Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa.

 

Cùng với thời gian trôi qua, hai đứa trẻ sẽ chỉ ngày càng nguy hiểm hơn.

 

Phải bình tĩnh!

 

Cô bắt buộc bình tĩnh!

 

Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa mất tích ở trường học, trường học nhiều học sinh như , hai đứa trẻ rời thể nào ai phát hiện .

 

Chắc chắn vẫn còn manh mối.

 

Chắc chắn là !

 

Giang Nhu nỗ lực bình tĩnh, để trái tim đang hoảng loạn từng chút một lắng xuống.

 

Cô bắt đầu hỏi han những đứa trẻ xung quanh một nữa.

 

Mưu cầu nắm bắt bất kỳ một chút dấu vết nhỏ nhặt nào.

 

“Cô giáo... cô Dương... cô giáo...”

 

Giọng yếu ớt của Lưu Căn Sinh cùng với tiếng mưa truyền từ bên ngoài lớp học.

 

Được Giang Nhu nhạy bén bắt .

 

Cô lập tức nhận ngay, đó là Lưu Căn Sinh.

 

Chu Tiểu Xuyên coi là bạn.

 

Lưu Căn Sinh chạy thục mạng suốt quãng đường, ăn sáng, cũng ăn trưa, khắp chút sức lực nào.

 

Dầm mưa, dùng hết sức lực , vất vả lắm mới trường học với tốc độ nhanh nhất.

 

“Lưu Căn Sinh?

 

Cả buổi sáng em học, lúc đến?”

 

Dương Trân Trân thấy sự xuất hiện của Lưu Căn Sinh, vô cùng chấn động.

 

Giang Nhu thấy giọng của đứa trẻ , dường như cuối cùng nắm bắt khúc gỗ trôi cuối cùng.

 

Lưu Căn Sinh khi bước lớp học cũng thấy Giang Nhu.

 

Người của Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa, là dì bụng thường xuyên nấu những món ăn ngon, chuẩn hộp cơm cho .

 

Lưu Căn Sinh lao vụt tới mặt Giang Nhu.

 

Một tay nắm lấy tay cô.

 

Tay của cả hai đều lạnh ngắt, nhưng nắm c.h.ặ.t lấy .

 

Giang Nhu cũng ôm lấy bé suýt chút nữa ngã quỵ .

 

Cậu vẫn g-ầy yếu như , mặt còn bầm tím là vết thương mới của những ngày gần đây.

 

Đôi mắt của đứa trẻ đen láy, chằm chằm cô.

 

Giống như lời với cô .

 

Giang Nhu đột nhiên cảm nhận tâm niệm của Lưu Căn Sinh.

 

Lưu Căn Sinh, sốt sắng truy hỏi.

 

“Có cháu Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa ở ?”

 

“Bờ biển... bọn họ bờ biển ...

 

Vương Phú Quý...

 

Vương Phú Quý cũng ở bờ biển... bờ biển...”

 

Bờ biển!

 

Mưa lớn, gió mạnh.

 

Thời tiết mây đen vần vũ.

 

Hai đứa trẻ nhỏ như thế mà bờ biển.

 

Có thể xảy t.a.i n.ạ.n gì là điều thể tưởng tượng .

 

Có một khoảnh khắc Giang Nhu ngừng thở, đầu óc trống rỗng.

 

ngay giây tiếp theo cô lập tức xốc tinh thần.

 

chạy đến bờ biển!

 

Giang Nhu dám chậm trễ thời gian thêm nữa, lập tức rời , giao Lưu Căn Sinh cho Dương Trân Trân chăm sóc.

 

Tuy nhiên.

 

Bàn tay nhỏ bé của Lưu Căn Sinh nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Giang Nhu buông.

 

Cậu mệt đến mức gần như sắp ngất , nhưng vẫn cố hết sức lực , hổn hển lên tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-469.html.]

 

“Bờ biển... nguy hiểm...

 

ông nội cháu ... nguy hiểm... bờ biển... nguy hiểm...”

 

Lời của Lưu Căn Sinh là để ngăn cản Giang Nhu.

 

Mà là đang nhắc nhở Giang Nhu.

 

Lão Mù sẽ tùy tiện những lời , chắc chắn là chuyện gì đó đáng sợ sẽ xảy .

 

Giang Nhu chỉ là một phụ nữ mảnh mai, ngộ nhỡ cô xảy chuyện thì ?

 

Trong cơn mê , Lưu Căn Sinh nắm c.h.ặ.t chỉ là của Chu Tiểu Xuyên, mà còn là dịu dàng trong tưởng tượng của .

 

Khiến ch-ết sống chịu buông tay.

 

“Lưu Căn Sinh, cảm ơn cháu!”

 

Giang Nhu vội vàng lên tiếng cảm ơn, siết c.h.ặ.t lòng bàn tay một cái.

 

Lời nhắc nhở của Lưu Căn Sinh đ-ánh thức sự bốc đồng của Giang Nhu.

 

Thời tiết kỳ quái, bờ biển nguy hiểm.

 

Giang Nhu lòng tin .

 

Cô đúng thật là nên chuẩn hai phương án.

 

“Cô Dương, xin nhờ cô một việc.

 

Cô đến doanh trại tìm Chu Trọng Sơn, tìm bất kỳ ai cũng , tìm bờ biển!

 

Trăm sự nhờ cô!

 

Cô nhất định tìm bờ biển!”

 

“Đồng chí Giang, vấn đề gì, nhất định sẽ .

 

cô...”

 

Dương Trân Trân cũng nhận sự nguy hiểm, lo lắng .

 

đợi cô hết lời, Giang Nhu lao ngoài từ lâu.

 

Cô giao nhiệm vụ gọi cứu viện cho Dương Trân Trân.

 

Còn bản cô bắt buộc nhanh ch.óng bờ biển.

 

Tiểu Xuyên, Tiểu Hoa đều đang đợi cô....

 

Giang Nhu lao khỏi trường học.

 

Cùng lúc đó.

 

Ngay tại cổng trường học, vặn một phụ nữ che ô ngang qua.

 

Chiếc ô che khuất diện mạo của phụ nữ.

 

Giang Nhu sốt ruột, căn bản thèm phụ nữ lấy một cái.

 

Người phụ nữ phàn nàn.

 

“Cái thời tiết quái quỷ gì thế , mưa là mưa ngay ...

 

ướt nhẹp cả, chỗ nào cũng là nước, đúng là phí mất đôi giày mới của ... phiền ch-ết ... cái nơi quái quỷ gì ...”

 

Giang Nhu lướt qua phụ nữ.

 

Hai mặc dù va .

 

Giang Nhu chạm chiếc ô của phụ nữ, chiếc ô hoa lắc lư mạnh mẽ một cái giữa trung.

 

Dưới chiếc ô lập tức truyền tiếng c.h.ử.i rủa.

 

“Đứa mù nào thế hả!

 

Thế mà cũng đ-âm sầm ?

 

Ngộ nhỡ ngã, sẽ bắt cô gánh hậu quả ——”

 

Chiếc ô hoa nâng lên, để lộ một khuôn mặt xinh đang bừng bừng tức giận.

 

Người chính là Lâm Ngọc Dao.

 

Lâm Ngọc Dao thừa dịp Lâm Ngọc Lan chú ý, lén lút lẻn khỏi nhà.

 

Kết quả mới vài tiếng đồng hồ trời bỗng nhiên đổi tiết mưa, ướt sũng đôi giày mới của cô , khiến cô buộc vội vàng về nhà.

 

Ai mà đường còn đụng ô chứ.

 

“Đụng hỏng ô của đền nổi ——”

 

Lâm Ngọc Dao hét lớn về phía bóng lưng đang rời của Giang Nhu.

 

Khoan !

 

Cái bóng dáng !

 

 

Loading...