“Sao như ?!”
Lưu Căn Sinh sững sờ trong kinh ngạc.
Ngay lúc .
Chu Tiểu Xuyên cũng về phía “ đàn ông hung dữ đáng sợ" .
Cậu ngẩng đầu lên gọi:
“Bố ạ."
Bố!
Đó là... bố?!
Là bố của Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa ?!
Lưu Căn Sinh nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ, vẫn từng buông , đôi mắt trợn to, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ kinh hoàng và ngỡ ngàng.
Chu Tiểu Xuyên trông thanh tú, Chu Tiểu Hoa trông tinh xảo, Giang Nhu dịu dàng và xinh .
Có thể sinh những đứa trẻ như , một vợ như thế, bố nhà họ Chu chắc hẳn là đàn ông tương đương với thầy giáo Đinh Vân Phi lớp bên cạnh chứ.
Lưu Căn Sinh tuổi còn nhỏ nhưng chứng kiến nhiều thói đời, nên trong lòng đoán như .
Cậu vạn ngờ tới, bố của nhà họ Chu là một đàn ông “ hung dữ và đáng sợ".
Thôi ch-ết !
Vừa nãy còn dám bố họ mặt Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa nữa chứ!
Nếu họ mà giận thì đây!
Lưu Căn Sinh lúc chỉ là ngỡ ngàng, mà còn là hoảng hốt và hối hận.
Chu Tiểu Xuyên là duy nhất chê là trẻ mồ côi, còn bằng lòng bạn với nữa.
“Làm bây giờ?
Làm bây giờ?
Sao chẳng gì mà cứ lung tung thế !"
Lưu Căn Sinh cuống cuồng xoay vòng tại chỗ.
Thế nhưng đôi mắt của vẫn chằm chằm ba cha con họ.
Thấy đàn ông “ hung dữ và đáng sợ" chỉ bế Chu Tiểu Hoa, mà còn đặt cô bé lên vai .
Chu Tiểu Hoa bỗng chốc trở nên cao cao, hai tay nhỏ ôm c.h.ặ.t lấy đầu đàn ông.
Trên khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu là nụ rạng rỡ.
Người đàn ông một tay giữ Chu Tiểu Hoa, một tay xoa đầu Chu Tiểu Xuyên, dẫn hai em về nhà.
Chu Tiểu Xuyên về phía vài bước, bỗng nhiên nhớ điều gì đó, liền đầu .
Cậu vẫy tay với Lưu Căn Sinh.
“Căn Sinh, ngày mai là Tết Đoan Ngọ, nhà tớ sẽ gói bánh chưng, tớ sẽ mang bánh chưng cho ăn nhé.
Cậu nhớ đến trường sớm một chút, ngày mai chúng gặp !"
Lưu Căn Sinh mất một lúc lâu vẫn hồn .
Đợi đến khi bình tĩnh , ba cha con nhà họ Chu xa từ lâu .
“...
Mai gặp ... mai gặp !"
Tốt quá !
Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa đều giận, còn hẹn ngày mai gặp nữa!
Lưu Căn Sinh thở phào một cái thật mạnh, vội vàng sải bước chạy về phía bờ sông.
Tối hôm đó.
Cảnh tượng ở cổng trường cứ hiện hiện trong tâm trí Lưu Căn Sinh.
Điều khiến bận lòng là bánh chưng trong lời Chu Tiểu Xuyên, mà ngược chính là...
Chu Trọng Sơn.
Lưu Căn Sinh nhớ rõ nét mặt của Chu Trọng Sơn khi cúi đầu xoa xoa đầu Chu Tiểu Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-453.html.]
Người đàn ông hung dữ và đáng sợ , trong khoảnh khắc, bỗng trở nên những đáng sợ, mà còn khiến ... ao ước.
Đó chính là bố ?
Lưu Căn Sinh dùng lòng bàn tay xoa xoa đầu , giống như đang gãi ngứa , chẳng cảm giác gì cả.
Thế nhưng lúc đó.
Đến cả một bướng bỉnh và lạnh lùng như Chu Tiểu Xuyên cũng ngoan ngoãn yên, để mặc cho đàn ông xoa đầu.
Cảm giác đó chắc chắn là dễ chịu.
Với sự thắc mắc và mơ màng như , Lưu Căn Sinh dần chìm giấc ngủ.
Chương 352 Đoàn trưởng Lương và móng giò (2)
Ngày hôm , Tết Đoan Ngọ.
Quân khu cho nghỉ một ngày.
Mặc dù ở trường vẫn học, nhưng đó là tổ chức hoạt động chứ các tiết học thường ngày, hơn nữa chỉ cần học nửa ngày là xong, buổi chiều tan học, ai về nhà nấy.
Vì Giang Nhu chuẩn cho hai đứa trẻ là hộp cơm trưa, mà là bánh chưng và trứng kho .
Bánh chưng đặt trong túi lưới, chứa đầy ắp một túi.
“Tiểu Xuyên, nhớ chia bánh chưng cho các bạn cùng lớp ăn nhé, cũng chia cho cô giáo Dương và bạn của con nữa, chia hết sạch luôn, cần mang về , ở nhà vẫn còn."
Giang Nhu dặn dò.
Cô lấy trứng kho .
Một phần trứng kho cho túi, một phần khác thì từng quả từng quả treo trong túi lưới nhỏ.
Túi lưới tết bằng những sợi dây ngũ sắc, trông giống như lưới đ-ánh cá, vặn bọc lấy quả trứng.
Phía một sợi dây riêng để treo cổ.
Phía là tất cả các sợi dây thắt một nút, tạo thành những sợi tua rua đu đưa.
Đủ màu sắc, trông vô cùng mắt.
[Hình ảnh minh họa túi lưới đựng trứng bằng dây ngũ sắc]
Những chiếc túi lưới ngũ sắc là do Giang Nhu tối qua.
Đã lâu lắm cô cái , nhất thời quên mất các bước cụ thể, thử mấy mới nhớ .
Sau khi nhớ thì thuận tay.
Giang Nhu treo túi lưới lên cổ Chu Tiểu Xuyên, lấy cái thứ hai .
Chu Tiểu Hoa thấy những sợi dây ngũ sắc, đôi mắt sáng rực lên chăm chú theo, sớm bắt đầu mong đợi .
Đến cả cái bánh chưng trong tay cũng thèm ăn nữa, vươn cổ chờ đợi.
Giang Nhu treo cho cô bé.
“Cái là của Tiểu Hoa, con?"
Chu Tiểu Hoa gật đầu thật mạnh.
Cô bé sờ chiếc túi lưới ngũ sắc, chỉ mà còn đựng quả trứng nữa, thơm ơi là thơm, thích thật đấy!
Sáng sớm hôm đó.
Giang Nhu đưa Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa tới trường, để Chu Trọng Sơn cùng.
Bởi vì Giang Nhu giao cho một nhiệm vụ đặc biệt.
Một suất canh móng giò nấu đậu nành nặng trĩu.
Trọn vẹn hai cái móng giò, thái thành những miếng ăn, trải qua một chần nước sôi, cùng với bốn năm tiếng đồng hồ ninh lửa nhỏ.
Móng giò màu trắng sữa, mềm mại và dai giòn sần sật.
Phần bì lợn, dùng đũa khẽ kẹp một cái là thể đứt .
Phần gân trong suốt mang theo một chút cảm giác dai dai khi nhai.
Dưới sự ninh nấu trong thời gian dài, lượng collagen phong phú trong móng giò tan trong nước dùng .
Nước canh màu trắng sữa, những hạt đậu nành mềm bùi lẫn trong đó.
Hương vị đậm đà mà thanh khiết, khi uống sẽ cảm thấy ngấy chút nào.
Dù Giang Nhu lúc ninh nấu cho thêm nhiều gừng tươi và hoa tiêu để khử mùi và điều vị, đảm bảo hương vị thanh sảng cho nước canh.