“Vì mới tỏ vẻ thấp thỏm lo sợ như .”
Trong cái căng thẳng của Lưu Căn Sinh, Chu Tiểu Xuyên cầm chiếc hộp cơm thứ ba lên, đưa cho .
Chu Tiểu Xuyên lên tiếng:
“Cái là dành cho , chúng cùng ăn cơm .”
Đây là một lời mời.
Hàm ý ẩn giấu của Chu Tiểu Xuyên là…… chúng bạn nhé.
tính cách chín chắn tuổi của Chu Tiểu Xuyên khiến bé những lời như .
Cậu bé chỉ đó, đôi mắt đen nghiêm túc bạn mặt, đưa chiếc hộp cơm đầy ắp, nặng trịch mặt bạn.
Trong lúc Lưu Căn Sinh chú ý đến Chu Tiểu Xuyên, Chu Tiểu Xuyên thực cũng ngay từ đầu chú ý đến bạn g-ầy gò, trầm lặng và lúc nào cũng bẩn thỉu .
Cậu bé từng…… cũng như .
Cũng bẩn thỉu như thế, bần cùng khổ cực như thế, ăn đủ no như thế, g-ầy gò yếu ớt như thế.
Cũng cha như thế.
Chu Tiểu Xuyên còn nhớ ngày hôm đó, khi chiếc bánh rán Giang Nhu bé chạm , ai dám ăn cả.
Bọn họ đều bé là kẻ điên, kẻ điên là sẽ lây bệnh.
Từng một đều sợ hãi dám gần bé.
Ngoại trừ em nhà họ Triệu, Lưu Căn Sinh là bạn học đầu tiên .
Từ tay bé, nhận lấy chiếc bánh rán.
Mọi chuyện ở trường học, sự nỗ lực của Giang Nhu, bắt đầu trở nên hơn, nhưng sự đổi là chuyện một sớm một chiều.
Lúc đầu, ai chỗ cạnh Chu Tiểu Xuyên.
Khi cô Dương sắp xếp chỗ , mặt đều đầy vẻ cự tuyệt.
Chính Lưu Căn Sinh giơ tay , phía còn chỗ trống, Chu Tiểu Xuyên thể đằng .
Về ……
Mỗi tan học buổi trưa, Lưu Căn Sinh luôn là đầu tiên biến mất.
Chu Tiểu Xuyên cũng từng những chuyện tương tự, nên bé là nhận ngay.
Sau đó, chính là những chuyện .
Lưu Căn Sinh ăn chiếc bánh bao ngô bé đưa, cũng nhận cây b.út chì bé tặng.
Vì bọn họ là bạn .
Đã là bạn thì nên cùng , cùng ăn cơm.
—— Chúng cùng ăn cơm .
Lời mời của Chu Tiểu Xuyên thực sự quá đỗi hấp dẫn.
Đôi chân vốn dĩ định rời bất cứ lúc nào của Lưu Căn Sinh chẳng từ bao giờ đổi hướng.
Cậu còn kịp gần ngửi thấy mùi thơm tỏa từ trong hộp cơm.
“Như …… lắm ……
Đây là bữa trưa của hai , tớ…… tớ thể ăn .”
Lưu Căn Sinh vẫn cúi đầu, đỏ mặt từ chối.
Chu Tiểu Xuyên ngắn gọn:
“Cái của tớ và Tiểu Hoa, là dành cho đấy.”
“Của tớ ?”
Lưu Căn Sinh lập tức trợn tròn mắt, cái đầu luôn cúi gằm xuống cũng ngẩng lên.
Chu Tiểu Xuyên một nữa gật đầu với vẻ mặt kiên định.
“Là dành cho .
Cậu ăn cơm cùng tớ ?”
Là dành cho …… là đặc biệt dành cho ……
Cũng giống như Chu Tiểu Xuyên, giống như Chu Tiểu Hoa, là phần đặc biệt dành cho .
Lưu Căn Sinh từ đến nay chỉ nhận những thứ khác thừa cần, hoặc là những thứ rơi mặt đất.
Chưa bao giờ thứ gì đặc biệt dành riêng cho một cả.
Cậu càng trở nên lúng túng chân tay luống cuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-430.html.]
Trong lúc .
Cậu thấy Chu Tiểu Hoa bên cạnh cũng đang , con bé cũng gật đầu giống hệt Chu Tiểu Xuyên.
Dường như đang .
【 Chúng cùng ăn cơm nhé…… 】
Lưu Căn Sinh đột nhiên đỏ hoe cả mắt.
Cậu nhận lấy hộp cơm, nặng nề gật đầu:
“Tớ ăn!
Chúng cùng ăn cơm!”
Trong giọng là sự hưng phấn và nghẹn ngào giấu nổi.
Cứ như .
Cả ba đứa trẻ đều vui vẻ.
Chu Tiểu Xuyên vui vì thực hiện bước đầu tiên trong việc giao tiếp xã hội, cuối cùng cũng bạn đầu tiên.
Chu Tiểu Hoa thì thấy trai vui là con bé vui lây.
Hơn nữa cuối cùng cũng ăn cơm nè!
Ba chiếc hộp cơm mở .
Đều là cơm chiên trứng hải sản y hệt , còn bánh màn thầu vị sữa.
Ngược trong hộp cơm của Lưu Căn Sinh còn thêm một quả trứng gà b-éo tròn.
Nhiều quá, thơm quá!
“Nhiều thế …… còn trứng gà…… bánh màn thầu bột mì trắng…… những thứ …… những thứ thực sự đều dành cho tớ ?
Tớ thể ăn ?”
Lưu Căn Sinh một nữa thốt lên kinh ngạc dám tin.
Hai em Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa dùng hành động thực tế để trả lời .
Đừng nghi ngờ gì nữa, cứ ăn là đúng !
Chương 334 Không kẻ câm, bắt nạt con bé! (2)
Cứ như .
Ba đứa trẻ quây quanh một chiếc bàn, cúi đầu miệt mài ăn cơm, ngoại trừ tiếng đũa muỗng va chạm , ngay cả tiếng chuyện cũng .
Những bạn học khác thấy Chu Tiểu Xuyên thế mà tụ tập cùng với Lưu Căn Sinh – đứa trẻ kỳ quặc nhất lớp bọn họ, thật là kỳ lạ quá !
nghĩ đến tính cách lạnh lùng của Chu Tiểu Xuyên, cũng chẳng ai dám lên tiếng hỏi han.
Có điều món cơm chiên trứng hải sản …… trông ngon quá mất!
Lúc Chu Tiểu Hoa ăn đồ ăn, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh như con thỏ , trông càng đáng yêu hơn!
Lúc ăn cơm.
Lưu Căn Sinh vẫn luôn đụng quả trứng gà, cất mang về cho ông lão mù ăn.
Chu Tiểu Xuyên hiểu rõ sự tình, nên gì cả.
Chu Tiểu Hoa thì thắc mắc.
Chẳng lẽ thích ăn trứng gà ?
Trứng gà ngon như , thích chứ?
Con bé chăm chú Lưu Căn Sinh, đôi mắt sáng ngời tò mò tới lui.
【 Cậu ăn trứng gà ? 】
Khuôn mặt vốn dĩ đỏ bừng của Lưu Căn Sinh càng đỏ hơn.
Cậu mấy mấp máy môi giải thích, nhưng thực sự gì cho .
“Cái đó…… tớ…… tớ…… …… cái đó……”
Ngay chính lúc .
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên.
Cánh cửa gỗ của lớp học đ-á văng mạnh mẽ.
Là Vương Phú Quý khi ngoài một vòng trở .
Cậu chỉ một , mà lưng còn mấy đứa trẻ lạ mặt, trông bộ dạng đều là trẻ con trong thôn, cũng là đàn em của Vương Phú Quý.