Cô ngẩng đầu, mỉm hỏi:
“Sao thế, em cùng ạ?"
Vốn chỉ là một câu đùa để điều hòa khí nhưng các chị dâu xung quanh thi gật đầu nghiêm túc.
“Bọn chị chứ!"
“Em Nhu , nhất là em nên cùng bọn chị!"
“Bọn chị đều Hoàng Cúc Hoa kể chuyện của bà hôm qua , chị chỉ thôi thấy sắp sợ ch-ết khiếp .
Nếu em ở đó chắc những khác cũng nghĩ cách cứu .
Bọn chị đều tin em, nếu em cùng bọn chị thì bọn chị chắc chắn sẽ đặc biệt yên tâm!"
Mọi mỗi một câu, tuy những lời khác nhưng ánh mắt Giang Nhu đều vô cùng kiên định.
Đây là chuyện mà Giang Nhu ngờ tới.
Cô tiện gật đầu cũng chẳng tiện lắc đầu, đó là cúi đầu xuống Chu Tiểu Hoa.
Chu Tiểu Hoa vẫn còn ở cái tuổi cần chăm sóc, đặc biệt là bám lấy Giang Nhu.
Nếu Giang Nhu thường xuyên ngoài bắt hải sản, mỗi mất cả một buổi chiều, đôi khi thủy triều xuống muộn thì lúc về thể là khi trời tối hẳn .
Hôm qua cô gửi gắm Chu Tiểu Hoa nhờ Lâm Ngọc Lan chăm sóc.
Dù mà Chu Tiểu Hoa bằng lòng gần gũi cũng chỉ vài mà thôi.
Lâm Ngọc Lan việc riêng của chị , thể hằng ngày ở nhà trông trẻ giúp cô .
Chu Tiểu Hoa nhận thấy ánh mắt của Giang Nhu liền thắc mắc chớp chớp đôi mắt.
Cô bé xảy chuyện gì, cũng những chuyện liên quan gì tới .
Vẫn đang cầm con ốc biển nhỏ nghịch ngợm.
Các chị dâu xung quanh thấy Chu Tiểu Hoa cũng nghĩ tới tình cảnh của Giang Nhu, tự nhiên chuyển chủ đề sang chuyện khác, tiếp chuyện nữa.
Chiều hôm đó.
Giang Nhu đăng ký cho các chị dâu quen thuộc, đám đông ồn ào cuối cùng cũng giải tán.
Cuối cùng còn Hoàng Cúc Hoa ở .
Hoàng Cúc Hoa hôm nay tới để đăng ký mà là tới để cảm ơn.
“Em Nhu , nếu em cứu chị chắc chị ch-ết ở bãi biển ."
“Chị Hoàng ơi, chị đừng những lời như chứ.
Chị bây giờ đang khỏe mạnh thế , ch-ết ch.óc cái gì, chẳng may mắn chút nào cả."
“ đúng đúng...
Không những lời đó, chị nữa.
tục ngữ câu ơn cứu mạng báo đáp bằng suối nguồn.
Dù em cũng là ân nhân cứu mạng của chị, cả đời chị sẽ bao giờ quên ơn em !
Ngay cả nhà chị ông cũng bảo nhất định bảo chị cảm ơn em cho t.ử tế!"
Hoàng Cúc Hoa cuối cùng cũng tới mục đích bà tới hôm nay .
Là chuyên môn tới tặng quà cảm ơn.
Hoàng Cúc Hoa tiếp:
“Lương tháng và phụ cấp của chồng chị nhiều bằng Đoàn trưởng Chu, còn nuôi con nữa, đồ đắt tiền chị thực sự là tặng nổi.
Em Nhu ơi, hy vọng em đừng chê, đây chính là một chút tấm lòng của gia đình chị, em nhất định nhận lấy!"
Vừa .
Hoàng Cúc Hoa lấy món đồ vẫn luôn giấu trong lòng.
Sau đó “đùng" một tiếng, đặt xuống mặt Giang Nhu.
Giang Nhu liếc một cái, ngay lập tức đôi mắt trợn tròn!
Cùng lúc đó.
“Bộp" một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-415.html.]
Con ốc biển trong tay Chu Tiểu Hoa rơi xuống đất, phát âm thanh.
Dáng nhỏ nhắn của cô bé ngay lập tức dùng hai tay ôm c.h.ặ.t lấy đùi Giang Nhu.
【Mẹ ơi, sợ quá!】
Lần Chu Tiểu Hoa những ló mắt tò mò đông tây.
Ngược là lo lắng nhắm tịt đôi mắt , hàng lông mi dài sợ hãi run rẩy liên hồi.
Giang Nhu lập tức bế Chu Tiểu Hoa lên, Chu Tiểu Hoa hai tay vòng c.h.ặ.t lấy cổ Giang Nhu, mắt vẫn dám mở , trốn trong lòng Giang Nhu run cầm cập.
Ngay cả Giang Nhu cũng lùi một bước nhỏ.
Hiện tại, đồ vật thể khiến Giang Nhu sợ hãi nhiều.
món quà cảm ơn mà Hoàng Cúc Hoa mang tới...
Thực sự là dọa .
Chương 322 Giữa rắn đen và bọ cạp, chọn bọ cạp
“Em Nhu ơi, em đừng sợ chứ!
Đây là r-ượu trắng chị ngâm hồi còn ở quê, để bao nhiêu năm đấy.
Cha chị, chồng chị đều chẳng nỡ uống, cứ cất kỹ mãi thôi, để thêm vài năm nữa khi thành bảo vật gia truyền của nhà chị luôn ."
“Chị đào một cái hầm trong nhà, vốn dĩ lúc nào cũng cất ở trong hầm.
em đối với nhà chị ý nghĩa khác hẳn nên chị mới đặc biệt lấy từ trong hầm đấy."
“Em Nhu , em nhất định nhận lấy nhé, đây đúng là đồ đấy!"
Món quà cảm ơn cho “ơn cứu mạng" của Hoàng Cúc Hoa đúng thực là đồ .
Đó là r-ượu thu-ốc.
R-ượu thu-ốc thông thường ngâm từ nhân sâm, đương quy... và các loại th-ảo d-ược trung y.
món của Hoàng Cúc Hoa thì .
Bà dùng... rắn và bọ cạp.
Hoàng Cúc Hoa đầy thành ý, mang tặng Giang Nhu hai bình r-ượu thu-ốc.
Bình đựng là loại bình thủy tinh trong suốt.
Trong một bình là một con rắn màu đen, c-ơ th-ể vặn vẹo cuộn tròn bên trong.
Bình bên trong là ba con bọ cạp hung dữ, bọ cạp mục nát do ngâm trong chất lỏng, hai cái càng lớn phía giơ lên, cái đuôi thể phóng độc phía cũng vểnh cao lên.
Vẫn là một bộ dạng oai phong lẫm liệt, cứ như thể còn đang sống .
Vừa nãy khi Hoàng Cúc Hoa lôi bình r-ượu thu-ốc .
Giang Nhu liếc mắt một cái là chạm ngay đôi mắt của con rắn đen.
Cái đó thực sự là quá kinh khủng.
Dọa Giang Nhu rùng một cái, run rẩy lợi hại.
Mẹ ơi!
Cô bụng cứu Hoàng Cúc Hoa một mạng, Hoàng Cúc Hoa dọa ch-ết cô!
Đồ vật kinh hãi như thế cũng trách Chu Tiểu Hoa sợ hãi rúc lòng Giang Nhu.
Giang Nhu cách xa , tuyệt đối thẳng mắt con rắn đen thứ hai.
Trên cô vẫn còn đang ngừng nổi hết da gà đây .
Chỉ thể liên tục từ chối.
“Chị Hoàng ơi, thực sự nghiêm trọng tới mức ơn cứu mạng ạ.
Thấy chị gặp tình cảnh như thế, cho dù là em mà là chị Ngọc Lan những khác thì chắc chắn ai cũng sẽ đưa tay cứu chị thôi ạ."
“Hơn nữa, hôm đó thực sự kéo chị thể tính là em mà là Tống Nham mới đúng.
Tống Nham mới là ân nhân cứu mạng của chị ạ."
“Chị thực sự cần khách sáo như .
Hơn nữa, đây là bảo vật gia truyền của gia đình chị, món đồ quý giá thế đem tặng , chị vẫn nên mang về ạ!"