“Bất kể là tổ chức sản xuất vận chuyển vật tư đều là chuyện dễ dàng.”
Ý kiến của các lãnh đạo quân bộ là nhất định giải quyết khó khăn mắt.
Thông suốt Nam Bắc, phát huy tối đa giá trị sản xuất và giá trị kinh tế của cả hòn đảo.
Quyết tâm để quần chúng nhân dân cuộc sống nhất.
Tục ngữ câu, giàu thì tiên đường.
Lương Quang Minh khi nghiên cứu đặc điểm địa lý của cả hòn đảo, cuối cùng đưa quyết định là đào hầm.
Chỉ cần hầm đào thông, giao thông giữa phía Nam và phía Bắc sẽ cải thiện, cần thuyền, cũng cần leo núi.
Chỉ cần dọc theo hầm là thể tiết kiệm nhiều thời gian.
Ngoài .
Nếu đường hầm chỉ đảm đương việc của con thì việc bỏ bao công sức đào một đường hầm như quả thực chi phí quá cao, cũng đáng.
Cho nên đường hầm chỉ để qua mà còn để xe cộ qua nữa.
Đến lúc đó, bất kể là vận chuyển vật tư dân dụng vật tư quân sự, là điều động quân đội thì đều sẽ vô cùng thuận tiện.
Trong xã hội hiện đại , đào hầm trở thành một phần phổ biến trong xây dựng cơ sở hạ tầng.
Đặc biệt là khi khắc phục bài toán về máy đào hầm khiên (TBM) của nội địa, tiến độ nhanh , bất kể địa hình nào cũng thành vấn đề.
hiện tại là những năm 70.
Cách thức đào hầm tuy chú trọng kỹ thuật khoa học nhưng hàm lượng cao.
Nói một cách đơn giản thô bạo là nổ mìn, đó dọn dẹp đống đ-á vụn vụ nổ, nổ mìn tiếp.
Từng bước một, dựa mồ hôi công sức gian khổ cũng như sự an nguy tính mạng của mỗi chiến sĩ.
Khi nhắc đến những chuyện , cả Chu Trọng Sơn và Hạ Đông Lai đều mang vẻ mặt trang nghiêm và cảm thán.
Triệu Quốc Thắng đang say khướt cũng đ-ập bàn :
“ tin tưởng lính của , họ tuyệt đối sẽ đào ngũ, nhất định thể thành nhiệm vụ một cách vinh quang!"
Sau khi nhiệm vụ gian nan như ban xuống.
Đại đội của Hạ Đông Lai chịu trách nhiệm khảo sát địa hình, xác định điểm nổ, đặt thu-ốc nổ, đó kích nổ.
Đây là những phần nguy hiểm và gian khổ nhất.
Trung đoàn ba của Chu Trọng Sơn, Trung đoàn hai của Triệu Quốc Thắng chịu trách nhiệm dọn dẹp đống nham thạch vụn khi nổ, cũng như tiếp tục công việc bê đ-á nặng nhọc ngày đêm trong hang núi.
Giang Nhu càng nhận thức rõ hơn sự vất vả dễ dàng của các chiến sĩ.
Xây dựng non sông, mỗi tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi của họ.
Tối hôm qua, Tống Nham là duy nhất còn về quân doanh, cho nên ăn một nửa là buộc , quá giờ giới nghiêm là vi phạm kỷ luật .
Vậy nên lúc Tống Nham , Giang Nhu nhét cho ít màn thầu và bánh nướng.
Còn cả sốt tỏi băm cô sẵn.
Đặc biệt dặn dò rằng.
“Chỗ sốt tỏi các em chia mà ăn, đừng tiếc.
Đợi khi nào xong chị gửi sang cho.
Lúc thực hiện nhiệm vụ chú ý an , bình thường ăn nhiều một chút, ăn một chút.
Tự chăm sóc bản cho , tuyệt đối đừng để thương đấy."
Những lời quan tâm ấm áp khiến Tống Nham suýt chút nữa đỏ cả mắt.
Ngay lúc .
Tống Nham đem những lời Giang Nhu kể từng câu từng chữ cho các chiến sĩ xung quanh .
Và thêm.
“...
Lần các rõ chứ?
Chỗ sốt tỏi là chị dâu gửi tặng cho tất cả chúng để cải thiện bữa ăn đấy!
Anh em yên tâm, ai cũng phần, Tống Nham tuyệt đối ăn mảnh!"
Tống Nham đưa lọ thủy tinh trong tay cho xung quanh cùng chia ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-412.html.]
Hũ sốt tỏi vốn thơm phức, nay khi rõ tiền căn hậu quả càng mang thêm một tầng ý nghĩa ấm áp.
“Anh em ạ, chị dâu còn bảo sẽ còn đồ ngon cho chúng nữa!
Chị còn bây giờ thể bắt hải sản , đồ thể ăn, đồ ngon sẽ ngày càng nhiều, lo ."
“Chị dâu quan tâm chúng như , chúng nhất định thành công việc, thể để mất mặt Đoàn trưởng Chu !"
“Nói đúng lắm, hôm nay chúng tuyệt đối thể ít hơn đám bên Trung đoàn hai !
Đợi nghỉ ngơi xong, tất cả cùng cố gắng việc nhé!"
“ thế!
Xắn tay áo lên mà thôi!
Làm thôi!"
Vào một buổi trưa oi bức, ai ngờ nhiệt huyết của một nhóm thể rực cháy hơn cả nắng gắt mùa hè.
Giang Nhu cũng ngờ , một lọ sốt tỏi nhỏ bé tác dụng lớn đến thế.
Còn cô...
Đang xoa thắt lưng.
Mỏi quá mất...
Bên cạnh.
Chu Tiểu Hoa cầm một con ốc biển lớn mà Giang Nhu đưa cho, theo cách Giang Nhu dạy, áp bên tai.
Tức thì thấy tiếng u u u.
Trong tai còn cảm thấy mát lạnh, cứ như gió đang thổi tai .
Mẹ bảo đây là tiếng của biển cả.
Bên trong con ốc biển to đùng tiếng của biển cả.
Thật thần kỳ.
Chu Tiểu Hoa dùng hai tay ôm con ốc biển lớn, lúc thì nhấc lên, lúc thì đặt xuống, lúc nhấc lên.
Trong lúc cô bé lặp lặp động tác đó, cô bé chú ý thấy động tác xoa thắt lưng của Giang Nhu.
Giang Nhu xoa thắt lưng nhắm mắt, ngón tay ấn huyệt đạo, nỗ lực dịu cơn mỏi ở thắt lưng.
thứ thực sự mệt mỏi chỉ thắt lưng.
Đêm hôm qua, Giang Nhu giống như con thuyền nhỏ, bấp bênh ngừng nghỉ.
Thật là mạng mà!
Tất cả là của Chu Trọng Sơn!
Lần một con hào cũng cho ăn nữa!
Giang Nhu đỏ bừng mặt, hai má phồng lên vì giận, trong đôi mắt tràn đầy vẻ thẹn thùng và hờn dỗi rạng ngời.
Trong lúc dòng suy nghĩ đang d.a.o động.
Trên thắt lưng của cô đột nhiên xuất hiện một bàn tay nhỏ nhắn, dùng lực lượng bé nhỏ của nhẹ nhàng xoa bóp cùng Giang Nhu.
Giang Nhu cúi đầu xuống, liền thấy đôi mắt long lanh như nước cùng vẻ mặt lo lắng của Chu Tiểu Hoa.
Chiếc áo bông nhỏ của cô đúng là sưởi ấm lòng !
“Tiểu Hoa, ."
Lòng Giang Nhu ấm áp vô cùng, cô nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Chu Tiểu Hoa.
Chu Tiểu Hoa dùng ngón tay nhỏ xíu chọc chọc thắt lưng cô.
Cái đầu nhỏ nghiêng .
【Chỗ đau đau ?】
“Không đau.
Có Tiểu Hoa cùng giúp xoa bóp là đau nữa.
Tiểu Hoa nhà giỏi quá!
Sau thể bác sĩ đấy!"
Nghe lời khen ngợi đầy “bộ lọc đẻ" của Giang Nhu.