[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 410

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:20:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh thấy lúc nào chứ?

 

Hồi đó ở phòng nhạc... xem nhiều nhất còn gì!"

 

Hơn nữa còn thấy tất cả những mặt và nhếch nhác của cô.

 

Cô còn thèm tính sổ với , còn mặt mũi nhắc chuyện đó.

 

Trong lúc Tống Thanh Thiển đang phồng má tức giận, Hạ Đông Lai bình tĩnh .

 

“Lễ kỷ niệm trường, xem."

 

Giọng vẫn trầm thấp, lời cứ đơn giản tuôn từng chữ một.

 

Trong chớp mắt.

 

Tống Thanh Thiển giống như một quả bóng bay đ-âm thủng một lỗ, nóng hừng hực đều xì ngoài, tức thì xẹp lép.

 

Lễ kỷ niệm trường...

 

Tống Thanh Thiển lên sân khấu biểu diễn độc tấu piano.

 

Đó là cô thể hiện nhất thời gian luyện tập vất vả.

 

Lúc đó, Hạ Đông Lai rời khỏi trường của họ từ lâu.

 

Sự lỡ hẹn của thời niên thiếu v-ĩnh vi-ễn thể bù đắp .

 

Chỉ để sự tiếc nuối sâu sắc nhất trong lòng mỗi .

 

“N囡, xem em đàn piano."

 

Hạ Đông Lai cố chấp lẩm bẩm một , đôi mắt đen láy chằm chằm Tống Thanh Thiển nhúc nhích.

 

“Đêm hôm khuya khoắt, đàn piano cái gì chứ..."

 

“Anh cũng xem đây là chỗ nào, đàn piano ..."

 

“Rốt cuộc ngủ ?

 

Anh nhắm mắt ..."

 

—— “N囡, xem em đàn piano."

 

Bất kể Tống Thanh Thiển phản bác thế nào, từ đầu đến cuối Hạ Đông Lai chỉ một câu đó.

 

Sự kiêu ngạo của Tống Thanh Thiển sự cố chấp của đàn ông trở nên vô tác dụng.

 

Cô nhướng đuôi mắt, mím môi hỏi.

 

“Có em đàn piano , sẽ chịu nhắm mắt ngủ ?"

 

Người đàn ông giống như máy lặp gật gật đầu.

 

Tống Thanh Thiển thật sự là giận buồn .

 

Sao thể cố chấp lời như thế chứ.

 

Người đàn ông rốt cuộc say đây?!

 

Cơn giận xen lẫn sự nghi hoặc chỉ xẹt qua trí não Tống Thanh Thiển trong thoáng chốc.

 

Cô đưa tay , kéo phắt đàn ông đang nghiêng .

 

Choàng lấy cổ , ấn bên cổ .

 

“Anh chằm chằm em nữa."

 

Tống đại tiểu thư tức tối lên tiếng.

 

Ngay lập tức.

 

Hai vốn đang sát rạt liền biến thành ôm lấy .

 

Một nửa c-ơ th-ể của Hạ Đông Lai đè nghiêng lên Tống Thanh Thiển.

 

Cảm giác mềm mại tiếp xúc mật thiết với c-ơ th-ể rắn chắc của .

 

Nơi ch.óp mũi Hạ Đông Lai chỉ là mùi hương nồng nàn, mà còn là xúc cảm mềm mại từ những sợi tóc của Tống Thanh Thiển, cùng với vành tai nóng hổi của cô.

 

Anh cho nóng bừng.

 

Theo bản năng lùi đầu .

 

“Đừng động đậy."

 

Tống Thanh Thiển một tay ấn c.h.ặ.t cái đầu cứ cọ tới cọ lui của Hạ Đông Lai.

 

Sao mà cứ chịu yên thế chứ!

 

Cô đe dọa:

 

“Anh mà lộn xộn là em đàn piano nữa ."

 

Người đàn ông cao lớn vạm vỡ hơn Tống Thanh Thiển tức khắc đông cứng c-ơ th-ể, bất động như tượng.

 

Lòng bàn tay Tống Thanh Thiển áp mái tóc đen ngắn củn của Hạ Đông Lai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-410.html.]

 

Trên lòng bàn tay mềm mại là những xúc cảm châm chích li ti.

 

Rất mới lạ, cô nhẹ nhàng xoa xoa hai cái.

 

Nào .

 

Yết hầu Hạ Đông Lai khẽ chuyển động, nuốt khan một cái trầm đục.

 

Bàn tay Tống Thanh Thiển từ từ di chuyển xuống .

 

Từ cổ Hạ Đông Lai, trượt dần xuống bả vai ...

 

Chương 318 Đàn piano, từng chút một

 

Bờ vai của đàn ông rộng, giống như một hàng phím dài cây đàn piano.

 

Đầu ngón tay của Tống Thanh Thiển nhẹ nhàng lướt vai Hạ Đông Lai.

 

Cô đang tìm kiếm một vị trí thích hợp nhất, cũng là tìm kiếm một tư thế thoải mái nhất.

 

Vì quá tập trung, cho nên cô thấy tiếng Hạ Đông Lai hít sâu một .

 

Giây tiếp theo.

 

Hạ Đông Lai nín c.h.ặ.t thở.

 

Từ đầu đến chân, ngay cả từng sợi tóc cũng căng cứng.

 

Tất cả sự chú ý của đều cảm nhận theo đầu ngón tay của Tống Thanh Thiển.

 

Ngón tay thon dài thanh mảnh kéo theo dây thần kinh c-ơ th-ể Hạ Đông Lai.

 

Con dã thú đè nén trầm uất trong l.ồ.ng ng-ực gần như phun trào.

 

Khiến mất kiểm soát.

 

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc như .

 

Tiếng ngâm nga nhẹ nhàng vang lên bên tai Hạ Đông Lai.

 

Tống Thanh Thiển khe khẽ hát theo bản nhạc, chỉ dùng âm thanh đơn giản nhất là Đồ Rê Mi Fa Sol.

 

Mà ngón tay cô đặt vai Hạ Đông Lai.

 

Nhẹ nhàng, từng chút một, ngừng nhảy nhót.

 

Cô đang đàn piano...

 

Lần , là buổi biểu diễn dành riêng cho một Hạ Đông Lai.

 

——

 

【Dưới đây là một đoạn lảm nhảm, đoạn thể nhấn sang trang tiếp theo để bỏ qua phần tình tiết

 

Tình tiết gốc của đoạn vốn định thẳng thành “r-ượu loạn X".

 

Mùa hè, oi bức, đôi vợ chồng trẻ, củi khô lửa bốc.

 

Cộng thêm hào và cồn nữa~

 

Thật là hợp lý bao.

 

Sau đó trong lúc đang “ing", Hạ đại đội trưởng đột nhiên nảy ý định bù đắp tiếc nuối thời thiếu niên, Tống Thanh Thiển đàn piano.

 

Lúc đó là đang “ing" mà!

 

Làm thể chứ. (chẹp chẹp)

 

Hạ đại đội trưởng say mà, chỉ là một thiếu niên cố chấp thỏa mãn nguyện vọng thôi.

 

Tống Thanh Thiển thể gì đây?

 

Cô thích đàn ông , cảm thấy với .

 

Chồng thì chiều thôi.

 

Cô chỉ thể một tay ôm lấy vai Hạ đại đội trưởng, một tay nhẹ nhàng gõ ngón tay bờ vai rộng lớn của đàn ông.

 

Tống Thanh Thiển gõ từng cái một.

 

Hạ đại đội trưởng cũng đẩy từng cái một.

 

Lúc tình nồng ý đậm, những ngón tay vốn đang gõ nhẹ bỗng trở nên co quắp căng thẳng.

 

Móng tay sắc nhọn lướt qua “phím đàn".

 

(Chẹp chẹp)

 

—— ↑ Đại khái là khung cảnh như , nhưng chỉ dám nghĩ chứ dám , sợ phát hành TOT

 

Cho nên cuối cùng thành phiên bản ấm áp thanh khiết.

 

Phần còn , tự bổ sung trong não nhé~

 

P.s, cái xưng hô “Hạ đại đội trưởng" thấy ám , mật ?

 

 

Loading...