“Cho nên đây là quà mắt ?”
Không !
Có đàn bà ở đây, thì gì còn chỗ cho Từ Xuân Hương cô nữa!
Giấc mộng bà hoàng đoàn trưởng của cô chẳng sẽ tan thành mây khói .
Vừa nghĩ đến điểm , cả Từ Xuân Hương khó chịu như ch-ết .
“Mẹ, bây giờ...
Biết bây giờ...
Giờ lòi đàn bà , con tiếp cận đoàn trưởng Chu nữa...
Không còn chỗ cho con nữa , còn chỗ cho con nữa ..."
Từ Xuân Hương lúc nãy còn hung hăng càn quấy, thật sự đụng chuyện bắt đầu hoảng loạn.
Lúc , trái là bà Từ lớn tuổi hơn thì trầm hơn, cũng tính toán hơn.
“Xuân Nhi, con đừng hoảng.
Để nghĩ cách cho con, để nghĩ cách..."
Bà Từ an ủi Từ Xuân Hương.
Bà Từ vốn một lòng gả con gái nhà t.ử tế, lúc cũng nảy ý .
“Xuân Nhi, hiện tại con vẫn đang giúp đoàn trưởng Chu trông con, tức là vẫn còn cơ hội tiếp cận đoàn trưởng Chu!
Chỉ cần đoàn trưởng Chu lên tiếng, con chính là bảo mẫu của nhà họ Chu, dù đàn bà đuổi con cũng vô dụng."
“Hai đứa nhỏ nhà đoàn trưởng Chu, thấy đều hạng .
Nhất là thằng bé , hung dữ lắm.
Con chăm sóc chúng nó mấy tháng , chẳng nó vẫn luôn cho con sắc mặt đó .
Loại sói con nuôi tốn cơm tốn gạo , lẽ nào thích một bà kế nửa đường nhảy ?"
“Mẹ thấy cứ thế ...
Ngày mai con cứ tiếp tục trông trẻ, lúc đó kể nhiều cho chúng nó mấy chuyện kế ngược đãi con chồng, nhất là để thằng ranh con lọt tai.
Đến lúc đó chỉ cần đứa trẻ loạn lên...
Đoàn trưởng Chu thương con như thế, chắc chắn sẽ theo con cái thôi!"
Từ Xuân Hương vốn để tâm lời bà Từ , nhưng dần dần...
Ánh mắt cô dần sáng lên.
Dùng đứa trẻ công cụ, chính là mượn đao g-iết .
Cô cần mặt cũng thể nhà họ Chu đảo lộn, còn thể nhân cơ hội tống khứ con mụ thối tha Giang Nhu .
“Mẹ, ngờ còn thông minh thế, chiêu thâm thật!
Ngày mai con cứ coi như gì, tiếp tục đón bọn trẻ."
Từ Xuân Hương xong, khóe miệng một nữa nhếch lên đầy mỉa mai....
Ngày hôm .
Vẫn là một ngày nắng rực rỡ.
Sáng sớm ăn điểm tâm xong, Giang Nhu giặt quần áo ở trong sân.
Cô tính toán thời gian, chắc là Từ Xuân Hương sắp đến đón trẻ .
Tối hôm qua.
Giang Nhu suy luận một phen về tính toán của Từ Xuân Hương cũng như logic hành vi của .
Mưu đồ hôm qua thất bại, nhưng bản Từ Xuân Hương vẫn lộ, cũng nghi ngờ gì lên cô.
Theo tính cách của Từ Xuân Hương, chắc chắn sẽ coi như chuyện gì mà tiếp tục tìm đến cửa.
Còn sẽ tìm cơ hội trong những ngày tới để tính kế cô nữa.
Giang Nhu cũng suy nghĩ về cảnh của .
Bây giờ cô mới đến đại viện vài ngày, báo cáo kết hôn với Chu Trọng Sơn vẫn duyệt, hai tính là vợ chồng thực sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-41.html.]
Cô cũng là kế thật sự của Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa.
Muốn cho Từ Xuân Hương nghỉ việc, vẫn do Chu Trọng Sơn lên tiếng.
Nếu cô mở lời , chắc chắn sẽ Từ Xuân Hương đem trò trống.
Từ Xuân Hương sẽ tự đóng gói thành kẻ hại, rêu rao khắp nơi là Giang Nhu “còn bước chân cửa bắt đầu lật mặt nhận ", chừng còn chụp thêm cho cô cái mũ “ kế độc ác".
Làm thối nát danh tiếng của Giang Nhu ở trong đại viện.
Cho nên, cách xử lý nhất của Giang Nhu hiện giờ là lấy tĩnh chế động.
Cô đ-ánh một đòn trúng đích, nắm điểm yếu mới thể nhổ tận gốc khối u ác tính mang tên Từ Xuân Hương .
Cứ như ...
Người chịu khổ duy nhất chính là hai đứa trẻ, chúng tiếp tục ở cùng Từ Xuân Hương.
Giang Nhu cũng nghĩ tới.
Từ Xuân Hương hiện giờ kẻ thù là cô, chính là lúc cần đồng minh nhất.
Nói chừng cô sẽ phản ứng ngược , còn hà khắc với bọn trẻ nữa mà sẽ sức lôi kéo chúng, biến chúng thành trợ thủ cho .
Nếu , ngày tháng của Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa cũng sẽ quá khó khăn.
Tuy nhiên Giang Nhu vẫn đề phòng vạn nhất.
“Tiểu Hoa."
Giang Nhu lau khô tay, gọi Chu Tiểu Hoa một tiếng, gọi con bé gần.
Chu Tiểu Hoa thấy tiếng của Giang Nhu là đôi chân ngắn cũn chạy lon ton tới ngay.
Phía con bé là Chu Tiểu Xuyên theo.
Chu Tiểu Xuyên càng bảo vệ Chu Tiểu Hoa c.h.ặ.t hơn, gần như rời nửa bước.
Thực tế là Giang Nhu gọi cả hai đứa.
“Tiểu Xuyên, Tiểu Hoa, lát nữa dì Từ sẽ đón các con sang chăm sóc, dì chuẩn một ít đồ, các con nhất định giấu cho kỹ, nếu đói bụng thì mang ăn."
Giang Nhu dặn dò kỹ lưỡng.
Vừa , cô lấy hai quả trứng luộc chuẩn sẵn từ sáng sớm .
Trứng luộc vẫn còn ấm.
Mỗi đứa một quả, nhét túi áo của Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên.
Ngoài .
Giang Nhu còn chuẩn kẹo sữa Thỏ Trắng, mỗi đứa ba viên, cũng lượt bỏ túi áo của chúng.
Túi áo của Chu Tiểu Hoa nhét căng phồng lên.
Con bé vẻ mặt ngây thơ mờ mịt, tại , còn hiếu kỳ dùng bàn tay nhỏ vỗ vỗ túi.
Chu Tiểu Xuyên thì cau c.h.ặ.t mày.
Dù là trứng luộc kẹo sữa Thỏ Trắng đều khiến bé cảm thấy xa lạ.
“Cô lấy trứng gà?"
Chu Tiểu Xuyên giọng điệu gắt gỏng, trực tiếp chất vấn.
Cậu nhớ rõ ràng là chỉ tổng cộng ba quả trứng, tối qua đều trứng hấp ăn hết .
Trứng gà hết .
Cô lấy trứng luộc nữa.
Giang Nhu , kinh ngạc nhướn mày.
Bởi vì đây là câu đúng nghĩa đầu tiên mà Chu Tiểu Xuyên với cô.
Cuối cùng cũng còn gọi cô là đàn bà xa nữa.
Giang Nhu chỉnh quần áo cho bọn trẻ, tùy tiện trả lời:
“Trứng gà là do gà con đẻ đấy."
“Cô lừa .
Gà con nhỏ như thế đẻ trứng ."