“Chu Tiểu Xuyên vẫn luôn ôm cô bé, khẽ vỗ về lưng cô bé.”
Trong bóng tối.
Thỉnh thoảng Chu Tiểu Hoa ngẩng đầu lên sờ sờ tóc của .
Dù cái chỏm tóc còn nữa nhưng tóc sờ trơn mượt, nhẹ tênh, là cảm giác từng đây.
Cô bé còn thỉnh thoảng đưa tay lên mũi, hít một thật sâu.
Thơm quá !
Từ khi Giang Nhu dùng xà phòng tắm cho cô bé, Chu Tiểu Hoa luôn ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng.
Trước khi ngủ hôm nay.
Giang Nhu lau mặt, rửa tay cho cô bé, vẫn là dùng xà phòng.
Vì thế đôi tay nhỏ của cô bé luôn mùi thơm.
Mùi giống như hương hoa .
Có bé gái nào cưỡng bản thơm tho mềm mại chứ?
Vì Chu Tiểu Hoa thỉnh thoảng ngửi tay một cái, một vui sướng.
Cô bé tự ngửi còn đủ, còn đưa tay nhỏ tới mũi Chu Tiểu Xuyên.
Tay đẩy đẩy cánh tay Chu Tiểu Xuyên.
Giống như đang :
Anh ơi, thơm quá!
Anh ngửi thử !
Mau ngửi thử , thơm lắm luôn đó~
Chu Tiểu Xuyên hiểu lời Chu Tiểu Hoa , cũng sớm ngửi thấy mùi thơm cô bé, càng mùi thơm của Chu Tiểu Hoa từ mà .
Đó là công lao của Giang Nhu!
Vì cô nên em gái mới trở nên thơm tho, trở nên trắng trẻo, xinh hơn.
Chu Tiểu Xuyên thừa nhận điều .
Cũng thừa nhận mùi thơm Chu Tiểu Hoa.
Cậu đảo mắt thèm để ý, vẫn tiếp tục vỗ lưng Chu Tiểu Hoa, khẽ.
“Tiểu Hoa, muộn lắm , em ngủ thôi."
Chu Tiểu Hoa mở to đôi mắt đen láy, hề chút buồn ngủ nào, vẫn cố chấp đặt đôi tay nhỏ mặt Chu Tiểu Xuyên.
Cứ như thể Chu Tiểu Xuyên thừa nhận thì cô bé sẽ nhắm mắt ngủ .
Hai đứa trẻ nhỏ bé cứ thế giằng co một lúc.
Cuối cùng tên “cuồng em gái" là sói con cũng đành bất đắc dĩ thỏa hiệp.
Chu Tiểu Xuyên cúi đầu ngửi ngửi đôi tay nhỏ của Chu Tiểu Hoa, hít một , hạ thấp giọng khẽ.
“Thơm lắm, Tiểu Hoa giống như bông hoa , thơm lắm."
Chu Tiểu Hoa lời , rốt cuộc cũng mãn nguyện .
Cô bé vui vẻ ôm lấy đôi tay nhỏ của , tựa l.ồ.ng ng-ực Chu Tiểu Xuyên, ngoan ngoãn nhắm mắt .
Mà lúc .
Đáng lẽ cũng nhắm mắt ngủ là Chu Tiểu Xuyên đang mở mắt suy nghĩ điều gì đó.
Cậu chậm rãi cúi đầu, ngửi ngửi mùi .
Không tính là hôi, nhưng cũng thơm.
Trước đây và Chu Tiểu Hoa đều bẩn thỉu nhếch nhác như , nên hai tựa chẳng ai chê ai, đều cùng một mùi cả.
bây giờ Chu Tiểu Hoa trở nên thơm tho mềm mại .
Mùi Chu Tiểu Xuyên vẫn mấy dễ ngửi.
Cũng chỉ Chu Tiểu Hoa thương trai , một chút cũng chê bai mà nép sát .
Chu Tiểu Xuyên im lặng trầm tư, nhắm mắt , hạ quyết tâm, ngày mai cũng tắm rửa!
……
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-40.html.]
Trong lúc nhà họ Chu một đêm ngon giấc.
Tại làng chài ven biển, kẻ yên .
“Tại loạn lên??
Mau bắt bà chứ!!!
Bà rõ ràng là tiểu thư nhà tư bản, bao nhiêu bao nhiêu đôi mắt đều thấy rõ ràng mà!
Tại bắt bà hả!"
Cả ngày hôm nay thấy mặt mũi , lúc Từ Xuân Hương đang ở nhà nổi trận lôi đình.
Ả tài nào hiểu nổi, rõ ràng là một kế hoạch hảo tì vết, tại thất bại.
Sáng sớm hôm nay, ả đón trẻ ở nhà họ Chu, nhưng cũng lẩn quẩn ở đại viện quân đội.
Chính là theo nhóm các chị dâu đang hùng hổ khí thế .
Ả tận mắt thấy nhóm đó xông nhà họ Chu!
Thậm chí còn thấy tiếng tranh cãi phát từ trong sân!
Từ Xuân Hương vẫn luôn nấp một bên, đợi xem kịch .
ả đợi mãi đợi mãi……
đợi mãi đợi mãi……
Đợi đến khi ả sắp nắng hun cho bốc khói , cái kết đợi là một nhóm các chị dâu , như thể từng chuyện gì xảy , hòa khí vui vẻ từ sân nhà họ Chu.
Diễn biến đúng ?!
Theo tính toán của Từ Xuân Hương, lẽ trói nghiến Giang Nhu , trực tiếp giải bến tàu, tống lên thuyền đuổi , bất kể là đuổi thì chắc chắn cũng chẳng kết cục gì.
Sao tự nhiên xoay chuyển tình thế như ?!
Chương 26 Trứng gà ở ?
Chắc chắn là phụ nữ dùng thủ đoạn mờ ám gì đó!
Chắc chắn là !
Từ Xuân Hương ác độc nghĩ trong lòng.
Lúc đó khi các chị dâu đều rời khỏi nhà họ Chu, Từ Xuân Hương sợ phát hiện nên cũng chỉ thể lủi thủi chuồn mất.
dù ả nghĩ thế nào cũng tài nào nghĩ Giang Nhu dùng chiêu trò gì mới thể giải quyết vấn đề thành phần nghiêm trọng đến thế.
Vì .
Từ Xuân Hương bảo bà Từ ngoài dò la tin tức.
Bà Từ ngoài dò la một vòng, tin tức mang về càng khiến Từ Xuân Hương líu lưỡi.
“Xuân , con thấy cảnh đó , những ở đại viện những đuổi con nhỏ tiểu thư tư bản đó , mà còn mang đồ đến tặng nhà nó đấy?"
“Cái gì?!"
Từ Xuân Hương kinh ngạc trợn tròn mắt, bật dậy khỏi ghế.
Ả căng thẳng hỏi dồn:
“Mẹ, rốt cuộc ngóng kỹ ?"
“Nghe ngóng kỹ !
Chắc chắn là kỹ !
Không chỉ thấy mà những khác cũng thấy!
Những vợ lính đó, hết đến khác, ngừng mang đồ đến tặng nhà họ Chu.
Thứ họ thể mang tặng chắc chắn là đồ ……"
“Tối hôm nay, còn thấy Trung đoàn trưởng Chu đưa cơm cho nó nữa!
Chính tay mang qua đấy!
Chắc chắn là cơm ngon canh ngọt, còn thịt ăn nữa……"
Bà Từ càng càng lộ bản tính tham lam.
Lúc điều Từ Xuân Hương đang nghĩ tới còn là những thứ đó đáng tiền , mà là Giang Nhu dựa cái gì!
Ả dựa cái gì mà như !
Chẳng lẽ……