[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 399

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:17:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

bây giờ đặt mắt bao nhiêu , ý nghĩa khác hẳn .”

 

Đôi vợ chồng trẻ họ giống như con hàu mở vỏ, đặt lên lò than nướng .

 

Sắc mặt Tống Thanh Thiển căng thẳng một chút.

 

Hạ Đông Lai lập tức chú ý tới điều đó.

 

“Anh để bát cho em nhé."

 

Anh đưa lựa chọn tiên, Tống Thanh Thiển khó xử.

 

Mọi xung quanh thấy , cùng lắm cũng chỉ một tiếng, trêu chọc vài câu, chuyện cũng qua thôi.

 

trong khoảnh khắc Hạ Đông Lai cụp mắt xuống.

 

Tống Thanh Thiển đột nhiên cúi đầu.

 

Cô há miệng, một miếng c.ắ.n lấy.

 

Chẳng chỉ là một con tôm tít thôi , ai mà chẳng thích ăn chứ.

 

Đôi mắt phụng nhướng lên.

 

Tống Thanh Thiển miệng đang ăn tôm tít, nhai nhai, ăn một vị ngọt lịm.

 

Lúc đây.

 

Người trong lòng thấy ngọt ngào nhất chắc hẳn là Hạ Đông Lai.

 

Khóe miệng Hạ Đông Lai vô thức cong lên, gọng kính là vẻ dịu dàng gợn sóng như mặt hồ.

 

Đây là đầu tiên họ mật như thế mặt ngoài.

 

Cũng giống như những đôi vợ chồng bình thường khác.

 

Giống như Chu Trọng Sơn và Giang Nhu .

 

Điều Tống Thanh Thiển nghĩ trong lòng cũng chính là như thế.

 

để Hạ Đông Lai cảm thấy kém cỏi hơn Chu Trọng Sơn.

 

Kế đó.

 

Bốn phía vang lên những tiếng nhẹ nhàng sảng khoái.

 

Triệu Quế Phấn hích eo Triệu Quốc Thắng một cái, than phiền, “Ông xem kìa!

 

Xem kìa!

 

Liên trưởng Hạ còn bóc cho em Thanh Thiển, ông bóc cho lấy một con?"

 

“Thế lão Chu ăn là do vợ ông bóc cho đấy thôi, bóc cho lấy một con."

 

“Hay cho ông Triệu Quốc Thắng, bây giờ bảo ông bóc cho một con tôm tít ông cũng chịu đúng ?

 

thấy tối nay ông cứ việc ngủ đất ."

 

“Chuyện trong nhà bà cứ ngoài thế hả!"

 

Triệu Quốc Thắng uống r-ượu , mặt vốn đỏ, giờ càng đỏ hơn.

 

Triệu Quế Phấn thì chẳng thấy ngại ngùng gì, vẫn cứ oang oang.

 

ngoài thì nào?

 

Ông còn hổ cơ ?

 

Ở đây ngoài , đều là em chị em của chúng cả, nhà thôi…

 

Đấy là ông thấy hổ thôi, chứ thì sợ hổ ."

 

“Có bà ngủ đất , bà đương nhiên thấy hổ

 

Được , chẳng là một con tôm tít thôi , bóc cho bà là chứ gì?"

 

Chương 309 Định hôn ước từ nhỏ luôn !

 

Không khí bàn ăn náo nhiệt từng thấy.

 

Mùi thơm của hải sản và đồ nướng trở thành một sự tồn tại tuyệt diệu như những vì bầu trời đêm mùa hạ.

 

Giang Nhu tự ăn, chăm sóc Chu Tiểu Hoa.

 

Bắt một đứa trẻ nhỏ thế bóc hải sản đúng là quá khó.

 

Thịt hải sản mềm ngọt, mấy đầy bụng, khiến Chu Tiểu Hoa vui sướng vô cùng, thể ăn thật nhiều thật nhiều.

 

Tuy nhiên, sẵn lòng giúp Chu Tiểu Hoa bóc hải sản chỉ một Giang Nhu.

 

“Em Tiểu Hoa, đây là con tôm tít bóc đấy, cho em ăn ."

 

Nhị Hổ trưng bộ mặt khờ khạo, vết nhọ của đồ nướng, cả những hạt tỏi nhỏ của sốt tỏi băm dính bên khóe miệng.

 

Cậu bé đỏ mặt đưa con tôm tít bóc xong tới mặt Chu Tiểu Hoa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-399.html.]

 

Con tôm tít khá lớn, bé bóc đến nham nhở nhưng là thành quả bao nỗ lực .

 

Cậu bé căng thẳng thẹn thùng.

 

Chu Tiểu Hoa thấy con tôm tít nham nhở thì cũng hề chê bai.

 

Tuy bóc khéo bằng nhưng Nhị Hổ ngày thường cũng chăm sóc em.

 

Chu Tiểu Hoa ghét ngốc nghếch .

 

【Cảm ơn Nhị Hổ nhé~】

 

Chu Tiểu Hoa chớp chớp đôi mắt to tuyệt trần, nở nụ dễ thương hết nấc với Nhị Hổ, đón lấy con tôm tít trong tay bé.

 

Làm Nhị Hổ sướng rơn cả !

 

Em nhận lấy !

 

Nhận lấy đấy!

 

Nhận lấy đấy!

 

Nhị Hổ hận thể bay lên tại chỗ, nhảy nhót vài cái cho bõ sướng.

 

Chu Tiểu Hoa chỉ nhận lấy tôm tít mà còn há miệng c.ắ.n một miếng thật to.

 

Thịt tôm tít mềm, độ dai, mang theo một chút vị ngọt dịu, đặc biệt ngon miệng.

 

Nhị Hổ thấy Chu Tiểu Hoa ăn thì càng vui hơn.

 

giây tiếp theo.

 

Chu Tiểu Hoa đem con tôm tít c.ắ.n dở, vươn cái tay nhỏ , đưa tới mặt Chu Tiểu Xuyên.

 

Đôi mắt lanh lợi chớp chớp.

 

【Anh ơi, ăn !

 

Ăn tôm tít tít!】

 

Chu Tiểu Xuyên con tôm tít mặt, Chu Tiểu Hoa đang tràn đầy mong đợi, Nhị Hổ ở bên cạnh.

 

Nhị Hổ đang sốt ruột đến mức nào cơ chứ.

 

Đó là con tôm tít tốn bao công sức, khó khăn lắm mới bóc , đầu ngón tay suýt chút nữa thì đ-âm thủng chảy m-áu .

 

Là dành riêng cho Chu Tiểu Hoa ăn, khác chạm dù chỉ một cái.

 

Nhị Hổ lên tiếng nhưng sức lắc đầu với Chu Tiểu Xuyên.

 

Đừng ăn!

 

Anh ăn!

 

Cái đó là để cho em Tiểu Hoa ăn mà!

 

Chu Tiểu Xuyên già dặn tuổi, liếc mắt cái hiểu ý của Nhị Hổ.

 

mà——

 

Đôi mắt đen của thiếu niên sáng lên, chẳng buồn giải thích mà cúi đầu c.ắ.n một cái.

 

“Cảm ơn Tiểu Hoa, tôm tít ngon thật đấy."

 

Chu Tiểu Xuyên chỉ ăn sạch sành sanh phần tôm tít còn mà còn lên tiếng khen ngợi.

 

Chu Tiểu Hoa liền gật đầu lia lịa.

 

!

 

Tôm tít ngon lắm luôn!

 

Hai em đều vui vẻ hớn hở~

 

Chỉ Nhị Hổ là đả kích nặng nề.

 

Con tôm tít của bé……

 

Nhị Hổ hết cách, sang mách Đại Hổ, “Anh cả, kìa… ăn mất con tôm tít em cho em Tiểu Hoa ."

 

Đại Hổ nghĩ một cách, “Ăn thì ăn thôi, cùng lắm thì em bóc con khác, đưa tiếp."

 

Nhị Hổ xong thấy cực kỳ lý.

 

Hừ!

 

Cậu bé sẽ bóc thêm con nữa, cho em Tiểu Hoa ăn!

 

Tình cảm của những đứa trẻ thật ngây thơ và hồn nhiên.

 

Giang Nhu ngắm một hồi lâu mỉm , lặng lẽ thu hồi ánh mắt.

 

mặt cô, từ lúc nào thêm một chiếc bát nhỏ.

 

 

Loading...