[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 381

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Các chị dâu mắt sáng rực chằm chằm chiếc nơ bướm xinh cổ Tống Thanh Thiển.”

 

thật!

 

Lại còn thời thượng nữa!

 

Một cái khí chất thể thành lời.

 

Đặc biệt là khi gió biển thổi qua, đoạn dải lụa dài hơn của chiếc nơ khẽ đung đưa theo gió, trông vô cùng mắt.

 

Họ đều tò mò chiếc nơ bướm xinh của Tống Thanh Thiển thắt như thế nào.

 

là...

 

Tống Thanh Thiển mà...

 

Nghĩ đến một Tống Thanh Thiển cô độc cao ngạo , các chị dâu liền dám lên tiếng nữa.

 

“Chị gan lớn, chị lên hỏi ."

 

“Ai bảo gan lớn, chẳng nãy chị khen , chị hỏi ..."

 

“Ầy, còn bao giờ chuyện với cô , mở miệng nổi..."

 

Các chị dâu đẩy , đùn nọ, vẫn ai dám tiến lên chủ động bắt chuyện với Tống Thanh Thiển.

 

Trái là từng đôi mắt đều sáng rực chằm chằm Tống Thanh Thiển.

 

Nếu là , Tống Thanh Thiển chắc chắn sẽ đầu thẳng.

 

Thực cô thực sự kiêu ngạo coi thường khác, mà là cô thực sự để chung sống với nhóm chị dâu .

 

Đã chung sống thì thôi chung sống nữa.

 

Đó là triết lý đối nhân xử thế bấy lâu nay của Tống đại tiểu thư.

 

Giang Nhu kéo cô khỏi vòng tròn giao tiếp khép kín, cho Tống Thanh Thiển các chị dâu trong đại viện giống với đám bạn bè xu nịnh của cô.

 

Tống Thanh Thiển bài xích các chị dâu, chỉ là thích ứng .

 

Cô chỉ thể cầu cứu về phía Giang Nhu.

 

Hy vọng sự khéo léo của Giang Nhu thể hóa giải sự lúng túng .

 

Giang Nhu rõ ràng sự lúng túng của Tống Thanh Thiển, nhưng cô cứ lên tiếng, mà một bên .

 

Cứ để mặc cho Tống Thanh Thiển một bối rối.

 

Ánh mắt rực rỡ của các chị dâu giống như mặt trời mùa hè .

 

Khiến Tống Thanh Thiển chịu thua, mềm tính khí của .

 

Cô cởi chiếc khăn cổ xuống, đôi mắt phượng vẫn nhếch lên, nhưng giọng điệu ôn hòa, với .

 

“Mọi cho kỹ nhé, thắt như thế ..."

 

Tống Thanh Thiển chậm động tác, từng bước từng bước hướng dẫn tỉ mỉ.

 

Xung quanh các chị dâu vô cùng thụ sủng nhược kinh, cũng kinh ngạc vui mừng, xem vô cùng chăm chú....

 

Một lát .

 

Mọi lên thuyền, xuất phát.

 

Những chiếc khăn lụa đỏ cổ các chị dâu nổi bật vô cùng mặt biển xanh thẳm.

 

Con thuyền nhỏ ngày càng cách xa bờ, hành trình dập dềnh, ngừng tiến về phía .

 

Giang Nhu đầu tiên loại thuyền nhỏ như thế , thật trong lòng vẫn chút sợ hãi.

 

Các chị dâu xung quanh đa đều là bơi, cũng gần như .

 

Sau cơn hào hứng ban đầu, mỗi đều dùng tay bám c.h.ặ.t lấy mạn thuyền, khuôn mặt dần lộ vẻ tái nhợt.

 

“Chúng sẽ lật thuyền chứ?"

 

“Phỉ phỉ phỉ, cái gì gở miệng thế, chúng đều ."

 

“Phỉ phỉ phỉ, là sai ."

 

Lúc , ông lão lái thuyền lên tiếng.

 

“Các cô cứ yên tâm, thời gian lái thuyền còn dài hơn thời gian các cô bộ đấy, mấy chục năm nay từng xảy chuyện gì, bảo đảm các cô bình an vô sự."

 

Tống Nham cũng bên cạnh .

 

“Các chị dâu cứ yên tâm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-381.html.]

 

Em bơi, dù các chị thật sự rơi xuống nước, em cũng sẽ vớt từng một lên."

 

“Xì!

 

Anh đừng trù chúng rơi xuống nước."

 

thế!

 

Chúng đang yên thế , mới rơi xuống ."

 

“Cái chiến sĩ , những lời may mắn ."

 

Các chị dâu đồng thanh phản bác.

 

Khiến Tống Nham gì luôn.

 

Anh rõ ràng ý , biến thành đối tượng tấn công tập thể thế ?

 

Giống như kẻ thù giai cấp .

 

Tống Nham:

 

“Có nỗi khổ nên lời.”

 

Nhờ trận ồn ào “đồng lòng chống giặc" , các chị dâu dần còn căng thẳng như nữa, dần dần thích ứng với sự dập dềnh của con thuyền nhỏ.

 

Kèm theo đó là...

 

“Oẹ... oẹ... oẹ..."

 

uống thu-ốc say sóng nhưng vẫn ngăn phản ứng sinh lý.

 

Có một chị dâu mặt tái nhợt, bò mạn thuyền, nôn thốc nôn tháo ngoài.

 

Các chị dâu xung quanh bắt đầu cuống quýt an ủi.

 

“Không ... ... nôn là thấy dễ chịu hơn nhiều ..."

 

Chị dâu mặt tái nhợt lau miệng, giọng yếu ớt .

 

Cảm giác buồn nôn quặn thắt trong dày vẫn còn đó.

 

Đang lúc khó chịu, cô đột nhiên ngửi thấy một mùi hương thanh khiết, thoang thoảng, sảng khoái, lập tức cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Đó là —— cam!

 

Giang Nhu đưa cam và bình nước qua:

 

“Chị dâu, uống chút nước súc miệng ạ, nếu khó chịu thì ngửi vỏ cam, sẽ thấy dễ chịu hơn đấy."

 

“Cảm ơn em nhé, em Nhu, chị ngửi thấy mùi cam là thấy dễ chịu hơn hẳn ."

 

Các chị dâu xung quanh Giang Nhu, từng đều trợn tròn mắt, cảm thấy vô cùng khó tin.

 

kinh thán:

 

“Em Nhu, em mang theo một chiếc túi thần kỳ đúng ?

 

Sao cái gì em cũng ?"

 

“Em chỉ là nghĩ nhiều một chút, chuẩn nhiều thêm một chút thôi ạ."

 

Giang Nhu mỉm dịu dàng.

 

Trong lòng cô hiểu rõ, chỉ túi thần kỳ, mà cơ bản là gian vô hạn.

 

Nói chắc sợ đến mức nhảy xuống biển mất.

 

Chương 295 Trên bãi biển rộng lớn, đào a đào a đào (1)

 

Một lúc .

 

Thuyền đ-ánh cá cập bờ.

 

Bãi biển mà thấy khác hẳn với ấn tượng về bãi cát thông thường.

 

Không là bãi cát sạch sẽ với cát mịn đ-á mềm, mà trông giống như một bãi bùn lầy.

 

Các chị dâu lượt bước xuống từ con thuyền nhỏ, khi chân dẫm lên bãi biển giống như dẫm lên đất bùn ướt nhẹp, bàn chân nhanh ch.óng lún xuống.

 

Lúc lợi ích của giày đế cao su mới thể hiện rõ.

 

Trong bùn mềm thể những hòn đ-á sắc nhọn, cũng những mảnh vỡ của vỏ sò, đều sắc bén.

 

Nếu là giày vải bình thường, cẩn thận dễ thương.

 

 

Loading...