[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 366

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:08:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giang Nhu ánh mắt của Bác sĩ Bùi, càng càng cảm thấy rõ ràng.”

 

Cho nên khi Bác sĩ Bùi thu ngón tay , thong thả một câu “Xong ” thì.

 

nhịn hỏi.

 

“Bác sĩ Bùi, hóa ông cũng Trung y ạ?”

 

Bác sĩ Bùi ngước mắt lên, sa sầm mặt, giả vờ tức giận :

 

“Cái con bé là coi thường đấy ?

 

Nghĩ ?”

 

“Tất nhiên là .”

 

Giang Nhu vội vàng lắc đầu.

 

Giải thích rằng.

 

“Tất nhiên là ạ.

 

Bác sĩ Bùi vốn dĩ lợi hại , giờ ông còn cả Trung y nữa thì thấy ông càng lợi hại hơn.

 

Quân doanh chúng đại phu như ông là cái phúc của tất cả .”

 

Một tràng lời nịnh hót Bác sĩ Bùi mà thấy vô cùng thoải mái.

 

Trên mặt Bác sĩ Bùi lộ nụ :

 

“Cái con bé thật khéo mồm khéo miệng, thảo nào Chu Trọng Sơn thích cô như .”

 

Giang Nhu và Bác sĩ Bùi cũng coi như quen thuộc, đây Chu Tiểu Xuyên ốm đều nhờ y thuật tinh thông của Bác sĩ Bùi.

 

Giữa Bác sĩ Bùi và Chu Trọng Sơn càng tình cảm thâm hậu nhiều năm.

 

Vì thế Bác sĩ Bùi đối với Giang Nhu, yêu ai yêu cả đường , cũng thêm phần thương yêu của bậc tiền bối dành cho hậu bối.

 

Giang Nhu trò chuyện vài câu với Bác sĩ Bùi, trọng tâm vẫn đặt Lâm Ngọc Lan.

 

“Chị Ngọc Lan, chị đột nhiên khám bác sĩ thế ?”

 

Lâm Ngọc Lan lắc đầu:

 

“Cũng đột nhiên, chỉ là kiểm tra định kỳ thôi.”

 

Chị giải thích qua một chút...

 

“Từ nhỏ sức khỏe chị , bố đưa xem ít bác sĩ, các bệnh viện lớn ở tỉnh cũng đều qua, nhưng dù kiểm tra thế nào cũng tìm nguyên nhân bệnh, cứ luôn yếu ớt, dễ ốm.”

 

“Có bác sĩ là thử xem Trung y, đó chị xem Trung y...

 

Trung y chú trọng bổ khí dưỡng huyết, nuôi dưỡng c-ơ th-ể, chị cũng lượt uống ít thu-ốc Trung y, ít nhiều cũng chút hiệu quả.”

 

“Đến đảo Bác sĩ Bùi Trung y nên cũng tiếp tục kiểm tra định kỳ.

 

Hiện giờ chị một nữa, trong bụng thêm một bé nữa, là hai , nên cũng thận trọng hơn một chút.”

 

Giang Nhu xong cũng hiểu nỗi lo của Lâm Ngọc Lan.

 

Lâm Ngọc Lan quyết định giữ đứa trẻ, mong ước lớn nhất là đứa trẻ khỏe mạnh, nhất đừng di truyền cái tính thể nhược đa bệnh của chị.

 

Tấm lòng của một thường là như .

 

Lâm Ngọc Lan Bác sĩ Bùi, lo lắng hỏi.

 

“Bác sĩ Bùi, bệnh của cháu thế nào?

 

Có ảnh hưởng gì đến đứa bé ?”

 

Giang Nhu cũng quan tâm điểm , xuống bên cạnh, lắng kỹ càng.

 

Bác sĩ Bùi thấy thế trợn mắt phù râu.

 

“Ngọc Lan , cô vẫn là tin , bao nhiêu , cô chỉ là nền tảng c-ơ th-ể yếu một chút thôi, bản vốn dĩ chẳng bệnh gì cả.”

 

cháu thường xuyên thấy tức ng-ực, thở nổi.”

 

“Tục ngữ , tâm bệnh còn cần tâm d.ư.ợ.c trị.

 

Cô giấu bao nhiêu tâm sự như , chịu với , là Hoa Đà tái thế cũng chẳng chữa nổi bệnh của cô .

 

Cô mà tin thì tìm khác mà khám.”

 

“Bác sĩ Bùi, cháu tin ông.

 

Là từ nhỏ đến lớn cháu đều luôn khám uống thu-ốc...”

 

Giang Nhu cuộc đối thoại của hai mà càng càng thấy mơ hồ.

 

Bác sĩ bảo bệnh nhân bệnh, bệnh nhân cứ khăng khăng bệnh, còn mong điều trị.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-366.html.]

Đây là... tình tiết kỳ quặc gì .

 

Bác sĩ Bùi hành nghề nhiều năm, sự theo đuổi chuyên môn của ông, mà khi tuổi cao cũng nảy sinh những tính khí cố chấp của già.

 

Lâm Ngọc Lan bao nhiêu năm nay khám uống thu-ốc, cũng cách nào chấp nhận việc Bác sĩ Bùi chị “ bệnh”.

 

Hai họ tự nhiên đều rơi ngõ cụt.

 

Cuối cùng vẫn là Giang Nhu nổi nữa.

 

Cô ngắt lời:

 

“Dừng dừng dừng.

 

Hai để con hỏi một câu...

 

Bác sĩ Bùi, chị Ngọc Lan bây giờ t.h.a.i , trong bụng thêm một đứa trẻ, c-ơ th-ể chị chịu đựng nổi ?

 

Đứa trẻ thể khỏe mạnh ?”

 

Lâm Ngọc Lan ở bên cạnh gật đầu.

 

, chị chính là hỏi cái .

 

Bác sĩ Bùi trả lời thẳng thắn và dứt khoát:

 

“Cô bệnh , chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi mà.

 

Trong ăn uống hàng ngày chú ý nhiều hơn, đừng vận động mạnh, giống như sản phụ bình thường thôi, chẳng lo lắng cả.

 

Còn đứa bé... hiện giờ đứa bé còn quá nhỏ, tạm thời thấy gì.

 

Xem mạch đ-ập thì khá là định.”

 

Nói đến đây, Bác sĩ Bùi vốn luôn nghiêm mặt bỗng lộ một nụ .

 

Ông :

 

“Chúc mừng cô, em bé , sắp .”

 

Lâm Ngọc Lan vui mừng thấy rõ:

 

“Cảm ơn Bác sĩ Bùi.”

 

Trong tiếng chúc mừng , Lâm Ngọc Lan cảm nhận một cách chân chân thật thật rằng chị sắp .

 

Không gì đáng vui hơn việc tin đứa trẻ khỏe mạnh.

 

Khóe miệng Lâm Ngọc Lan nhếch cao, bàn tay bao nhiêu vuốt ve bụng .

 

Cùng lúc đó.

 

Bên cạnh vươn một bàn tay nhỏ, cũng khẽ dán lên bụng Lâm Ngọc Lan.

 

Chu Tiểu Hoa hiểu .

 

Ở chỗ của dì một em bé.

 

Con bé tò mò, nhẹ nhàng vuốt ve.

 

Vẻ mặt Lâm Ngọc Lan dịu dàng, khẽ :

 

“Tiểu Hoa, con cũng thích em bé ?”

 

Chu Tiểu Hoa ngẩng đầu, đôi mắt long lanh Lâm Ngọc Lan.

 

Lâm Ngọc Lan :

 

“Đợi em bé chào đời, em bé thể gọi con là chị đấy, con chơi cùng em bé ?”

 

Chị?!

 

Chu Tiểu Hoa thấy thế lập tức gật đầu thật mạnh.

 

Con bé vẫn luôn là đứa trẻ nhỏ nhất, trai chăm sóc con bé, con bé vẫn thử chăm sóc em bé khác bao giờ.

 

Con bé chị!

 

Động tác vuốt ve của bàn tay nhỏ Chu Tiểu Hoa trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.

 

Lâm Ngọc Lan nắm lấy tay Chu Tiểu Hoa, chậm rãi chạm .

 

“Em bé bây giờ vẫn còn nhỏ xíu xiu, nhưng thời gian sẽ trôi qua nhanh thôi, qua sáu bảy tháng nữa là em bé thể từ đây ngoài , thể gặp mặt Tiểu Hoa ...”

 

Trong tiếng ấm áp dịu dàng.

 

Ngoài cửa vang lên những tiếng bước chân nặng nề.

 

Giang Nhu đang ở vị trí gần cửa.

 

ngẩng đầu lên, đ-ập tầm mắt cô là khuôn mặt cương nghị khẽ cau mày của Lương Quang Minh.

 

 

Loading...