[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 360

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:02:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiểu Vương nhận Lương Quang Minh gì khác lạ, đang vội vã rảo bước về phía doanh trại.”

 

ở giữa đường.

 

Lương Quang Minh đang phía bỗng nhiên dừng bước.

 

Tiểu Vương loạng choạng vì bất ngờ, suýt chút nữa đ-âm sầm Lương Quang Minh.

 

Cậu vội vàng dừng , lo lắng hỏi:

 

“Đoàn trưởng Lương, chuyện gì ạ?"

 

Chỉ thấy đàn ông oai phong mặt đột nhiên .

 

Dùng một tông giọng hưng phấn mà từng thấy bao giờ, kích động :

 

“Tiểu Vương, sắp bố !"

 

Ngay khoảnh khắc đó.

 

Tiểu Vương thấy niềm vui của một đàn ông bình thường vị Đoàn trưởng Lương vốn luôn oai phong lẫm liệt.

 

Gương mặt vẫn nụ rõ rệt nhưng niềm hạnh phúc toát từ tận đáy lòng thì thể lừa dối ai .

 

“Chúc mừng !

 

Chúc mừng Đoàn trưởng Lương!"

 

Tiểu Vương phấn khích hét lớn, đồng thời nhớ một chuyện khác——

 

……

 

Sau khi Lương Quang Minh khỏi.

 

Lâm Ngọc Lan ghế, cúi đầu nhẹ nhàng vuốt ve bụng , khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

Niềm vui mà một đứa trẻ mang thể hiện chân thực nhất cô.

 

một lát, nghĩ bụng nấu cơm trưa.

 

Đang định dậy.

 

Một chuỗi tiếng bước chân vội vã đột nhiên truyền đến từ ngoài nhà.

 

Lâm Ngọc Lan ngước , thấy Tiểu Vương mới rời cùng Lương Quang Minh đột nhiên .

 

Người lính trẻ chạy như bay xông trong nhà.

 

Còn đợi Lâm Ngọc Lan cất lời chào hỏi.

 

Tiểu Vương lục túi quần, đổ một đống đồ “rào rào".

 

Từng quả, từng quả đỏ mọng, như những hạt châu rơi xuống mâm ngọc, rơi ngay mặt Lâm Ngọc Lan.

 

Là những quả đào đỏ rực.

 

Có quả đè bẹp một chút, quả vẫn tròn trịa trong suốt.

 

Còn dính những hạt mưa ẩm ướt, trông lung linh như ngọc.

 

“Chị dâu, đây là Đoàn trưởng Lương bảo em hái, lúc nãy quên đưa cho chị.

 

Tình hình đặc biệt, cũng đồ gì để đựng nên em để trong túi quần.

 

Bị đè bẹp một chút, trông lắm, chị dâu đừng chê, rửa là vẫn ăn ạ."

 

Tiểu Vương trút hết đào trong túi , ngay cả thời gian thở cũng , chạy biến đuổi theo Lương Quang Minh.

 

Trước mắt Lâm Ngọc Lan giống như một cơn gió lốc thổi qua.

 

Trên chiếc bàn mặt hiện một đống đào đỏ thẫm.

 

Lâm Ngọc Lan kịp nghĩ nhiều, đống đào, phản ứng sinh lý khiến cô vô thức nuốt nước miếng.

 

Anh đào trông chua ngọt ngon miệng, nước quả căng mọng.

 

Cô chọn một quả sạch bỏ miệng.

 

Cắn một miếng.

 

Ngay khoảnh khắc nước quả chua ngọt tan trong miệng, sự đè nén phiền muộn nơi l.ồ.ng ng-ực bỗng chốc tan biến.

 

……

 

“Anh đào?

 

Sao đào thế ?"

 

Giang Nhu thứ Chu Trọng Sơn lấy từ túi quần, ngạc nhiên vui mừng.

 

mấy đào rau dại, khắp mấy ngọn núi từng phát hiện cây đào nào hòn đảo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-360.html.]

Những quả đào chỉ thể là từ hòn đảo khác mang tới.

 

Chu Trọng Sơn thực hiện nhiệm vụ chứ du lịch , còn mang đào về?

 

Chu Trọng Sơn kể sơ qua tình hình.

 

“……

 

Lúc đó nhiệm vụ cứu hộ kết thúc, đang chờ trời sáng và mưa tạnh."

 

“……

 

Bùn đất sạt lở xuống cuốn trôi nhiều cây cối, trong đó một cây đào đổ ngay bên cạnh lều nghỉ ngơi."

 

“……

 

Lúc đầu cũng để ý, là Đoàn trưởng Lương phát hiện .

 

Anh bảo Tiểu Vương hái một ít, cũng hái theo một ít."

 

Chu Trọng Sơn chỉ hái mà còn cẩn thận bảo vệ suốt quãng đường về.

 

Quả đào mềm, chỉ cần chạm nhẹ là dễ bẹp, nếu để tâm thì căn bản thể mang đến mặt Giang Nhu .

 

Từng quả, từng quả đỏ mọng, lớp vỏ trong suốt như thể thấy nước quả giấu bên trong.

 

Nhìn qua thấy ngon !

 

“Trọng Sơn, cảm ơn ."

 

Giang Nhu hiểu tâm ý , mỉm ngọt ngào với Chu Trọng Sơn.

 

Chu Trọng Sơn thấy nụ của Giang Nhu, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh thấp giọng :

 

“Đừng vì những liên quan mà tức giận nữa.

 

Vợ ơi, rửa đào cho em và Tiểu Hoa ăn nhé."

 

“Hừ, em thèm mà tức giận.

 

Tức giận vì loại đó là lãng phí sức lực.

 

Có thời gian đó thà món gì ngon ăn còn hơn."

 

Giang Nhu hừ nhẹ một tiếng.

 

Cô cúi đầu Chu Tiểu Hoa, hỏi một cách dáng:

 

“Tiểu Hoa, con thấy đúng ?"

 

Chu Tiểu Hoa căn bản hiểu những lời lớn .

 

Cô bé chỉ nhớ Chu Trọng Sơn sẽ rửa đào.

 

Cô bé gật đầu thật mạnh.

 

Đôi mắt to tròn long lanh chằm chằm đống đào đỏ mọng.

 

Trong lòng đang sốt ruột, vẫn rửa nhỉ?

 

ăn quá thôi~

 

Chương 278 Có giống hổ cái hung dữ ?

 

Cuối cùng, Giang Nhu để Chu Trọng Sơn rửa đào, mà đẩy đàn ông mau tắm rửa, một bộ quần áo khô ráo.

 

Chu Trọng Sơn thao tác nhanh, tóc ngắn, tắm rửa cũng chỉ mất vài phút.

 

Anh bước khỏi phòng tắm, trong nhà tỏa mùi nước gừng đường đỏ quen thuộc.

 

Giang Nhu rằng đặt bát nước mặt Chu Trọng Sơn.

 

Không cần một lời, trong đôi mắt trong veo lấp lánh chỉ hiện lên một chữ.

 

Uống.

 

Bắt buộc uống.

 

Chu Trọng Sơn quen với sự mạnh mẽ ẩn vẻ dịu dàng của Giang Nhu, một “sợ vợ" cũng chẳng gì là .

 

Phía bên .

 

Những quả đào đỏ mọng rửa sạch, khi trôi lớp bụi đất trông còn hấp dẫn hơn lúc nãy.

 

Những quả đào căng mọng đặt ở giữa bàn.

 

Chu Tiểu Hoa dẫm lên một chiếc ghế nhỏ, hai tay tỳ lên bàn, cằm gối lên mu bàn tay, đôi mắt đen láy cứ thế chằm chằm.

 

Mắt thèm chớp lấy một cái.

 

Nước miếng trong veo sắp chảy từ khóe miệng cô bé đến nơi .

Loading...