[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 345

Cập nhật lúc: 2026-02-25 00:02:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai bàn tay nhỏ bé cẩn thận nâng niu, c.ắ.n từng miếng nhỏ một.”

 

“Ưm ưm... ngon quá..."

 

“Ưm ưm... đợi cùng ăn..."

 

“Ưm ưm... ngon quá mất..."

 

Khuôn mặt nhỏ của Chu Tiểu Hoa nhăn tít , thật là xoắn xuýt quá !

 

Anh trai và nắm cơm thơm phức thật khó mà lựa chọn!

 

May mắn là sự xoắn xuýt của Chu Tiểu Hoa kéo dài lâu.

 

Bởi vì Chu Tiểu Xuyên nhanh ch.óng trở về.

 

Một chuỗi tiếng bước chân dồn dập, nhóc vội vã xông nhà.

 

Chu Tiểu Xuyên đeo cặp sách và bình nước, l.ồ.ng ng-ực phập phồng gấp gáp, gương mặt đỏ bừng, chạy bán sống bán ch-ết suốt dọc đường.

 

Cậu lo lắng tìm kiếm Chu Tiểu Hoa trong nhà.

 

Đôi mắt đen láy ẩn hiện vẻ hung hăng như một chú sói con.

 

Sau khi thấy Chu Tiểu Hoa đang ôm nắm cơm, ăn đến mức dừng , trái tim thấp thỏm bất an của cuối cùng cũng bình yên.

 

Ánh mắt dần dần buông lỏng.

 

“Tiểu Hoa!"

 

Chu Tiểu Xuyên đến mặt Chu Tiểu Hoa, xoa đầu cô bé, sờ vai, còn dáng sờ sờ trán em gái.

 

Giống như một “ông cụ non" nghiêm túc.

 

Hôm nay ở trường, Chu Tiểu Xuyên cả ngày yên lòng.

 

Cậu lo lắng cho Chu Tiểu Hoa.

 

Hai đứa trẻ tuy sinh đôi, nhưng từ nhỏ nương tựa mà sống.

 

Chu Tiểu Xuyên coi Chu Tiểu Hoa còn quan trọng hơn cả tính mạng của .

 

Bình thường, chỉ cần Chu Tiểu Hoa chút thoải mái, nhất định là đầu tiên phát hiện .

 

những ngày tháng ấm áp gần đây khiến Chu Tiểu Xuyên lơ là...

 

Đều là của !

 

Chương 265 Tặng em một bó hoa đỏ nhỏ ❀

 

Nếu tối qua ngủ quá say, lẽ nửa đêm phát hiện Chu Tiểu Hoa gặp ác mộng, thể gọi em tỉnh dậy.

 

Chứ đợi đến khi trời sáng, thấy Chu Tiểu Hoa tè dầm mới phát hiện tất cả chuyện .

 

Sau đó bữa sáng Chu Tiểu Hoa ăn nhiều, cả ủ rũ.

 

Từng cảnh tượng đó cứ hiện lên ngừng trong tâm trí Chu Tiểu Xuyên.

 

Ở trường luôn yên, nếu vì ý thức kỷ luật trong lòng, lẽ trốn học .

 

Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên.

 

Chu Tiểu Xuyên là đầu tiên lao khỏi lớp.

 

Cậu dừng chút nào, dùng tốc độ nhanh nhất để chạy về nhà.

 

Giờ đây, cuối cùng cũng thấy Chu Tiểu Hoa.

 

Em gái vẫn !

 

Mọi thứ đều !

 

Thậm chí còn hơn cả lúc sáng, đôi mắt sáng lấp lánh thần.

 

Tốt quá ...

 

Trong lòng thiếu niên âm thầm thở phào một cái.

 

Chu Tiểu Hoa Chu Tiểu Xuyên đột nhiên xuất hiện, ngỡ ngàng vui mừng.

 

Cô bé ăn nắm cơm nhỏ, miệng dính dầu bóng loáng, má còn dính một hạt cơm, đôi tay nhỏ vẫn đang cầm nắm cơm c.ắ.n một miếng.

 

Đôi mắt lớn tròn xoe đảo qua đảo .

 

【Cho !

 

Anh ơi, ăn !】

 

Lúc Chu Tiểu Hoa chọn ăn nắm cơm, nhưng khi Chu Tiểu Xuyên xuất hiện, đương nhiên cô bé chọn trai!

 

Cái đuôi nhỏ biến báo linh hoạt.

 

Nắm cơm thơm phức dành cho trai yêu quý nhất!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-345.html.]

 

Tay Chu Tiểu Xuyên bẩn nên trực tiếp đón lấy nắm cơm, cứ thế cúi đầu, c.ắ.n một miếng lòng bàn tay Chu Tiểu Hoa.

 

Chỉ một miếng nhỏ thôi, ăn nhiều của Chu Tiểu Hoa.

 

Chu Tiểu Hoa lập tức tươi rói, hớn hở hỏi dồn.

 

【Anh ơi, ngon ?】

 

Chu Tiểu Xuyên gật đầu:

 

“Ngon, Tiểu Hoa, nắm cơm ngon."

 

Chu Tiểu Hoa cũng gật đầu thật mạnh, đồng ý với lời của Chu Tiểu Xuyên.

 

【Nắm cơm nhỏ, cực kỳ ngon luôn.】

 

【Mẹ đó!】

 

Chu Tiểu Hoa rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh về phía Giang Nhu, lộ vẻ thiết lời nào diễn tả .

 

Giang Nhu lặng lẽ quan sát hai đứa trẻ hồi lâu, đợi đến khi Chu Tiểu Xuyên bình tĩnh mới bước tới .

 

“Tiểu Xuyên, yên tâm .

 

Bây giờ chỉ hai đứa, nhà chúng bốn mà.

 

Lúc con học, Tiểu Hoa cũng chăm sóc ."

 

Chu Tiểu Xuyên ngẩng đầu, đôi mắt đen láy chằm chằm Giang Nhu.

 

Sau đó, khẽ gật đầu.

 

Cậu đáp:

 

“Con ạ."

 

Giang Nhu :

 

“Tiểu Xuyên, con rửa tay , cùng ăn nắm cơm, dì nhiều lắm."

 

Những nắm cơm nhỏ xếp đầy một bát lớn.

 

Ngay từ đầu Giang Nhu chỉ chuẩn cho một Chu Tiểu Hoa, mà còn nhớ đến cả Chu Tiểu Xuyên tan học về nhà.

 

Cứ như .

 

Chu Tiểu Hoa cùng Chu Tiểu Xuyên rửa tay, còn Giang Nhu thì bưng bát nắm cơm , ở ngoài sân.

 

Vừa mới xuống.

 

Cánh cửa sân một nữa đẩy vội vã, vẫn là tiếng bước chân hoảng loạn.

 

“Tiểu Xuyên!

 

Sao chạy nhanh thế, tớ gọi đằng suốt mà chẳng dừng đợi tớ gì cả."

 

đấy, chẳng chúng hẹn cùng về nhà thăm em Tiểu Hoa .

 

Cậu chạy nhanh quá, tớ đuổi theo kịp luôn."

 

“Cậu b-éo thế đương nhiên là đuổi kịp !"

 

“Anh, em b-éo!

 

Đây là săn chắc!

 

Mẹ , săn chắc như em là nhất, lo bệnh."

 

Người đến là Đại Hổ và Nhị Hổ.

 

Hai em vẫn cãi cọ ầm ĩ, vô cùng náo nhiệt.

 

Sau khi thấy Giang Nhu và Chu Tiểu Hoa, hai em lập tức chỉnh đốn quần áo, dường như trở nên “văn minh lịch sự", đúng hơn là bắt đầu thẹn thùng.

 

Trên khuôn mặt đen nhẻm khỏe mạnh thoáng hiện một tầng đỏ ửng.

 

Chu Tiểu Xuyên rửa sạch tay, lau khô cẩn thận.

 

Cậu đến mặt Đại Hổ và Nhị Hổ, như một “ông cụ non", nghiêm túc xin .

 

“Xin , hôm nay là do tớ thấy, tớ sẽ đợi các cùng tan học."

 

Lời xin trái khiến Đại Hổ và Nhị Hổ thấy ngượng ngùng.

 

“À... chuyện mà, xin chứ, còn nghiêm túc thế..."

 

“Tiểu Xuyên, tớ là như đấy, lăng nhăng thôi, đừng để tâm.

 

Bố tớ bảo tớ cũng thế, càm ràm nhưng ý ...

 

ưm ưm ưm——"

 

 

Loading...