“Thằng nhóc thối, lấy bánh màn thầu ?
Thì đến đây mà cướp !"
“Chỉ cần mày dám tay, tao sẽ báo cáo với hiệu trưởng là mày đ-ánh !"
“Đến đây !
Chẳng mày cái gì cũng sợ ?
Có giỏi thì đến mà cướp bánh màn thầu ..."
Chiếc bánh màn thầu cứng ngắc, từ bột trắng, mà là từ loại bột thô rẻ tiền nhất, khô cứng, để bao nhiêu ngày .
đó là lương thực duy nhất của Hạ Đông Lai trong ngày hôm đó.
Đó là lương thực!
Ở làng của , ngay cả một hạt lúa mạch rơi đất cũng cẩn thận nhặt lên.
Dù trồng lúa mạch cũng nỡ để nhà ăn, mà là để dành để bán lấy tiền.
Nhà nào nhà nấy đều ăn khoai lang và khoai tây cả...
Bánh màn thầu của , nhất định cướp !
Hạ Đông Lai chiếc bánh màn thầu tung hứng qua , hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ-ấm, khuôn mặt g-ầy gò của thanh niên dần dần lộ vẻ giận dữ.
Tất cả những điều chính là thứ mà những xung quanh thấy nhất.
“Mọi kìa, giận , hóa mày cũng giận ... ha ha ha...
đồ quê mùa, giỏi thì tay ..."
Sự giận dữ của Hạ Đông Lai trở thành sự phấn khích của họ.
Họ phiên tung hứng, tung chiếc bánh màn thầu càng lúc càng cao, càng lúc càng nhanh, giống như đang ném túi cát .
Có giơ cao cánh tay lên.
“Cho !
Đỡ lấy—"
Chiếc bánh màn thầu bay lên, khi một khác đưa tay đỡ thì may trượt tay.
Chiếc bánh màn thầu cứng ngắc rơi xuống.
Bộp.
Khi rơi xuống đất phát một tiếng động.
Chiếc bánh màn thầu dính lớp bụi bẩn thỉu, lăn lông lốc về phía —
Ngay lúc .
Ở lối cửa của lớp học, một bóng bước .
Trong giọng nhẹ nhàng của đó mang theo một chút chán ghét.
“Chẳng hẹn nhà hàng Tây ăn bít tết , các rốt cuộc ?"
Cùng lúc đó.
Khi đó bước lớp học.
Chiếc giày da màu đen chân giẫm lên chiếc bánh màn thầu.
Người chính là Tống Thanh Thiển....
Chiều hôm đó nhiều tiết học, một nhóm bọn họ hẹn ăn trưa ở nhà hàng Tây nhất Thượng Hải.
Tống Thanh Thiển cùng các bạn nữ đợi ở ngoài lâu, nhưng mãi mà thấy các bạn nam khác đến.
Các bạn nữ cứ đùn đẩy , ai dám lên tiếng hối thúc một câu.
Tống Thanh Thiển thật sự đợi đến mức kiên nhẫn nổi nữa mới đích một chuyến.
Cô mặc đồng phục của trường, áo sơ mi xanh phối với chân váy chữ A, cùng đôi tất dài đến đầu gối và đôi giày da cừu non đắt tiền.
Đôi giày da đó là ông nội mời một thợ thủ công lâu năm ở Thượng Hải đóng thủ công cho cô.
Giày da vô cùng vặn, mềm mại và thoải mái.
Khoảnh khắc cô bước lớp học, lòng bàn chân của chiếc giày da truyền đến một cảm giác khác lạ.
Là giẫm thứ gì đó.
Tâm trạng vốn bực bội của Tống Thanh Thiển càng khiến đôi mày nhíu c.h.ặ.t hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-320.html.]
Cô cúi mắt thoáng qua một cái, thấy một chiếc bánh màn thầu bẩn thỉu.
Giẫm thì cũng giẫm .
Một chiếc bánh màn thầu như thế , đến ch.ó cũng chắc thèm ăn, căn bản đáng để thứ hai.
Tống Thanh Thiển nhanh ch.óng rời mắt.
Trong đôi mắt phượng dài hẹp tràn đầy sự kiêu căng ngạo mạn, một bước bước qua.
Tiếp đó...
Cô mới thấy cảnh tượng trong lớp học.
Một nhóm nam sinh đang tụ tập đùa, cùng với một thanh niên vây ở chính giữa, mà dù là trang phục khí chất đều lạc lõng .
Cậu dường như là học sinh chuyển trường mới đến, tên là... tên là... gì nhỉ.
Tống Thanh Thiển nhớ tên của Hạ Đông Lai, cũng nhớ rõ diện mạo của , dù ở chung một lớp học cô cũng bao giờ để ý tới.
Giống như chiếc bánh màn thầu chân cô, đáng để thứ hai.
mà, lúc .
Tống Thanh Thiển thấy sự giận dữ trong mắt đối phương.
Thanh niên g-ầy gò cứng cỏi đang chằm chằm về phía cô.
Giống như một con dã thú trong rừng sâu, dường như thể nhào tới bất cứ lúc nào, nhe móng vuốt của .
Cái luồng khí thế lạnh lùng đáng sợ xuất hiện một thanh niên mới chỉ mười bảy mười tám tuổi, đây là điều hiếm thấy.
Vì thế, Tống Thanh Thiển khỏi thêm vài cái, theo bản năng ghi nhớ diện mạo của .
Những bạn học xung quanh ngờ xảy cảnh tượng .
Họ chút ngỡ ngàng, chút kinh ngạc, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.
Chỉ là một chiếc bánh màn thầu thôi, căn bản đáng để bận tâm.
Sự giận dữ của Hạ Đông Lai cũng đáng nhắc tới.
“Đi thôi!
Đi ăn trưa thôi!
Trưa nay bít tết tớ mời, các cứ ăn thoải mái."
“Cậu thật ?
Cậu mời khách thì tớ ăn hai phần mới !"
“Đi thôi thôi, mau thôi!
Đừng để đợi lâu, tất cả nhanh chân lên một chút."
Họ vui vẻ, như thể chuyện gì xảy , mang theo khí thế bừng bừng của tuổi trẻ rời khỏi lớp học, đồng thời kéo cả Tống Thanh Thiển cùng.
“Đều tại thằng nhóc thối , tớ suýt nữa quên mất chuyện ăn trưa.
Tống Thanh Thiển, đừng giận nhé, ăn bít tết xong chúng mua bánh ngọt, bánh kem của Kessler thấy thế nào?
Cậu thích ..."
Tống Thanh Thiển vây quanh rời .
Trong đầu cô vẫn là đôi mắt đen lánh sắc sảo đầy giận dữ lúc nãy.
Trong lúc ngừng bước về phía .
Tống Thanh Thiển ngoảnh đầu một cái...
Chương 245 Một mặt khác của Tống Thanh Thiển 【Chương tặng thêm】
Tống Thanh Thiển thấy bóng dáng g-ầy gò của thanh niên.
Cậu cúi xuống nhặt chiếc bánh màn thầu đất lên, đặt trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng thổi bề mặt chiếc bánh, dùng tay phủi lớp bụi bẩn đó.
Khoảnh khắc .
Cậu còn cái khí thế giận dữ nữa.
Động tác cẩn thận, tỉ mỉ và dịu dàng.
Một chiếc bánh màn thầu bẩn thỉu nhưng thanh niên trân trọng hơn bất cứ ai trong bọn họ....
Chuyện xảy ngày hôm đó chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc đời Tống Thanh Thiển.
Giống như ném một viên đ-á nhỏ xuống mặt biển mênh m-ông vô tận.