[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 308

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:57:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Đông Lai rời mắt mà lên tiếng.”

 

“Thanh Thiển, đó chỉ là một bộ quần áo thôi.”

 

Trong một câu ngắn ngủi, mang theo một chút thở dài u buồn nhàn nhạt.

 

ngay đó, ánh mắt tròng kính của Hạ Đông Lai sáng lên, một nữa lên tiếng.

 

“Lúc em đài, tiếng hát , dáng vẻ mặc bộ quân phục cũng .”

 

Từng lời khen ngợi, đột ngột va l.ồ.ng ng-ực Tống Thanh Thiển.

 

Đôi tay cô đang túm lấy bộ quân phục cũ, ngón tay lúng túng dùng sức, đầu ngón tay trắng bệch.

 

Trong lòng, dâng lên một cảm giác tê dại rõ lý do.

 

Ngay cả chính cô cũng phân biệt , điều là do cái gì.

 

Cuối cùng.

 

Hạ Đông Lai vẫn lấy bộ quân phục cũ từ tay Tống Thanh Thiển, thấp giọng .

 

“Để cầm cho.”

 

“...

 

Được.”

 

Tống Thanh Thiển đáp lời, cố gắng di dời bộ sự chú ý từ Hạ Đông Lai , về phía sân khấu rực rỡ xa.

 

Trên đó đang biểu diễn những tiết mục náo nhiệt, đài là từng đợt vỗ tay.

 

Tuy nhiên.

 

Tống Thanh Thiển căn bản rốt cuộc đang diễn cái gì, trong đầu là tiếng tim đ-ập thình thịch của ....

 

Bên cạnh.

 

“Vợ ơi, em hát quá mất!”

 

Chu Trọng Sơn chút do dự dành lời khen ngợi sát bên tai Giang Nhu.

 

Giang Nhu vui vẻ nheo mắt , khóe miệng cong cong .

 

Xung quanh đông .

 

Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa giữa vòng vây của những lính cao lớn, căn bản thấy tiết mục sân khấu.

 

Chu Trọng Sơn bế Chu Tiểu Xuyên, còn Chu Tiểu Hoa thì ở trong vòng tay Tống Nham.

 

Sau khi Giang Nhu , cô đón lấy Chu Tiểu Hoa.

 

“Tống Nham, vất vả cho .”

 

“Chị dâu!

 

Chị thực sự quá lợi hại, chỉ hát , thấy căng thẳng chút nào !

 

Nếu là em đó, chắc chắn cả tự nhiên, giống như mọc sâu róm .”

 

Tống Nham dùng ánh mắt sùng bái Giang Nhu, trong lòng cảm thán thôi.

 

Chu Tiểu Hoa áp sát Giang Nhu.

 

Bàn tay nhỏ nhắn ôm lấy cổ Giang Nhu, đồng thời giơ ngón tay cái đầy thịt lên.

 

【Mẹ giỏi quá!】

 

【Mẹ giỏi nhất!】

 

Giang Nhu ngẩng đầu, hôn lên một bên mặt Chu Tiểu Hoa, vui vẻ :

 

“Cảm ơn lời khen của con yêu nhé.”

 

Trong một bầu khí tràn ngập niềm vui.

 

Giang Nhu liếc trộm sang phía Tống Thanh Thiển và Hạ Đông Lai bên , vặn thấy dáng vẻ Tống Thanh Thiển như chim nhỏ nép lòng tựa l.ồ.ng ng-ực Hạ Đông Lai.

 

Lúc cô cúi đầu rũ mắt, sự thẹn thùng vốn của phụ nữ lộ sót chút nào.

 

Yô!

 

Đây rõ ràng là một bộ phim ngắn về tình yêu hôn nhân, chẳng hơn những tiết mục sân khấu ?

 

Đặc sắc hơn chứ?

 

Giang Nhu xem đến say sưa.

 

Cuối cùng vẫn là Chu Tiểu Hoa nâng mặt cô lên, về phía sân khấu, “gọi” Giang Nhu cùng xem tiết mục.

 

“Được , chúng cùng xem tiết mục nhé~”

 

Giang Nhu lời lẽ nhẹ nhàng.

 

dư quang nơi khóe mắt cô, vẫn đang tìm kiếm bóng dáng của một .

 

Người vốn ở bên , một biến mất ....

 

Mười phút cuối cùng của buổi biểu diễn kết thúc, ngay đó trong lời bế mạc hào hùng của Đinh Vân Phi, buổi biểu diễn văn nghệ náo nhiệt kết thúc trong bầu khí vui mừng.

 

Tiếp theo, là một màn quan trọng khác của tối nay.

 

——Xem phim.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-308.html.]

 

Nhân viên chiếu phim lấy thiết chiếu chuyên dụng , giữa trung vị trí sân khấu giăng lên một tấm vải trắng, tiếng ồn ào xung quanh thêm ít sự kinh ngạc.

 

“Đây là cái gì ?

 

Không hát múa nữa ?”

 

“Đây là phim!

 

Xem phim!

 

Phim ?

 

Cũng giống như hát kịch , biểu diễn.”

 

“Hát kịch?

 

Thế hát kịch ?

 

Là hát Kinh kịch là Việt kịch ?

 

thích Hoàng Mai Hí ?”

 

“Bà... bà... bà mà cứ hiểu !

 

với bà nữa.

 

Lát nữa bà tự xem thì !

 

Phim quý giá hơn hát kịch nhiều.”

 

“Đây là đầu tiên làng chúng chiếu phim, ngờ gặp !”

 

“Phim... phim...!

 

Trong rạp chiếu phim ở thành phố, vé tận năm hào một tờ đấy.”

 

“Cái gì?

 

Xem phim còn mất tiền cơ ?”

 

“Xem phim thôi!

 

Xem phim thôi!

 

Xem phim thôi!”

 

Sự nghi hoặc của già, sự phấn khích của trẻ, cùng tiếng reo hò vui vẻ của trẻ con, đan xen , tạo thành trăm thái nhân sinh của buổi tối .

 

Cùng lúc đó.

 

Tống Nham dẫn theo một nhóm lính nhỏ, từ vác về một ghế đẩu.

 

“Đoàn trưởng Chu, chị dâu!

 

Mời .”

 

“Liên trưởng Hạ, xem phim .”

 

“Ơ?

 

Đoàn trưởng Lương biến mất ?”

 

Sau một hồi ồn ào, lượt xuống.

 

Thậm chí trực tiếp trèo lên cành cây bên cạnh, chạc cây giữa trung, tìm một vị trí nhất để xem phim.

 

Bộp một tiếng.

 

Đèn lớn tắt ngóm.

 

Xung quanh chìm một màn đen kịt, ánh sáng duy nhất đến từ máy chiếu phim.

 

Bất kể là hiểu về phim, hiểu về phim, ánh mắt của già trẻ lớn bé đều tập trung màn hình phát sáng.

 

Theo sự loang lổ của ánh sáng và bóng tối, bóng nhảy động, bộ phim bắt đầu.

 

Chu Tiểu Hoa là đầu tiên xem phim, thấy xuất hiện tấm màn trắng, lập tức giật một cái.

 

Cô bé căng thẳng ôm c.h.ặ.t lấy cổ Giang Nhu.

 

dần dần.

 

Theo sự diễn biến chậm rãi của cốt truyện, cô bé từ từ thả lỏng.

 

Thật thần kỳ.

 

Trên tấm vải nhiều như ~...

 

Một tiếng .

 

“Huhu...”

 

“Ư ư...”

 

“Oa oa...”

 

Không gian vốn vui vẻ náo nhiệt xung quanh vang lên từng đợt tiếng nén nhịn, tiếng thút thít thầm kín ngừng.

 

Chỉ vì bộ phim cuối cùng chiếu là một bộ phim về đề tài chiến tranh.

 

Từng dân vô tội ngã xuống, những chiến sĩ nối tiếp xông lên, những cảnh chiến tranh tàn khốc, khói lửa ngập trời, tạo nên một cảm xúc hào hùng bi tráng cực độ.

 

 

Loading...