[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 307

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:56:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trong khoảnh khắc , cô bắt đầu trở nên căng thẳng.”

 

Hành động khi cô khoác đàn phong cầm lên, xông lên sân khấu, giống như một Lâm Ngọc Lan khác chiếm lấy c-ơ th-ể cô .

 

Trong giây phút thực sự sân khấu, Lâm Ngọc Lan mới cảm nhận sự căng thẳng thực sự.

 

Tuy nhiên.

 

“Chị Ngọc Lan, em tin chị.”

 

Trong não bộ Lâm Ngọc Lan đột nhiên vang lên giọng của Giang Nhu.

 

Cô ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng Giang Nhu, Tống Thanh Thiển đang sân khấu.

 

Ánh đèn đỉnh đầu, hòa quyện ba họ một thế giới nhỏ bé.

 

Lâm Ngọc Lan hít một thật sâu.

 

Bắt đầu !

 

Tiếng dạo đầu vui tươi của bài 《 yêu Thiên An Môn Bắc Kinh》 theo đó vang lên...

 

Lúc mới bắt đầu, Lâm Ngọc Lan vẫn đ-ánh sai vài nốt, dù bao nhiêu năm trôi qua, cô còn thành thạo nữa.

 

dần dần.

 

Theo tiếng nhạc của cô và tiếng hát của Giang Nhu, Tống Thanh Thiển hòa quyện .

 

Giống như những chú chim biển tung cánh bay cao, lượn lờ giữa bầu trời xung quanh.

 

Sự căng thẳng trong lòng Lâm Ngọc Lan dần biến mất.

 

cần suy nghĩ, ngón tay đ-ánh tiếng nhạc tuyệt vời.

 

Ngay cả tâm trạng của cô cũng nhẹ nhàng bay bổng theo.

 

Không khí xung quanh cũng theo sự tiến triển cảm xúc của bài hát mà dần dần bắt đầu sôi sục.

 

Đặc biệt là bài hát cuối cùng 《Kế thừa truyền thống cách mạng quang vinh》.

 

Không chỉ màn trình diễn của Giang Nhu và Tống Thanh Thiển, những lính bên cạnh đều đang dùng sức hét lớn.

 

“Đầu đội ngôi năm cánh đỏ tươi, ng-ực mang hào khí cách mạng nồng cháy...”

 

“Quân dân đoàn kết trăm trận trăm thắng, quân dân đoàn kết uy lực vô cùng...”

 

“Hướng tới thắng lợi dũng cảm tiến lên!”

 

Tiết mục cuối cùng gần như kết thúc trong màn hợp xướng của .

 

Dù còn những màn biểu diễn kết thúc khác, nhưng cũng thể sánh với cảnh tượng hùng tráng khi cùng đồng thanh như ....

 

Sau khi ba xuống đài.

 

Trên mặt Lâm Ngọc Lan từ lúc nào rạng rỡ nụ .

 

Cô đặt đàn phong cầm xuống, vẫn bận rộn như cũ, so với sự nghiêm túc cẩn trọng lúc ban đầu, nay thêm một chút nhẹ nhàng.

 

Giang Nhu :

 

“Chị Ngọc Lan, em và Thanh Thiển qua bên đây.”

 

Lâm Ngọc Lan nhắc nhở:

 

“Ừm, mười phút nữa là chiếu phim , các em tìm vị trí nhé, nhớ xem phim đấy.”

 

“Vâng, chúng em nhớ !

 

Chị Ngọc Lan, chị đ-ánh đàn phong cầm quá mất!”

 

Giang Nhu bước tới, dành cho Lâm Ngọc Lan một cái ôm thật c.h.ặ.t, đó nắm tay Tống Thanh Thiển, về phía những lính đang .

 

Tống Thanh Thiển nghi hoặc hỏi:

 

“Bà kéo gì?”

 

Giang Nhu :

 

“Sợ bà xem phim cùng Liên trưởng Hạ sợ quá mà chạy mất.”

 

Tống Thanh Thiển thầm mắng trong lòng:

 

“Chẳng là phim thôi , gì mà chạy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-307.html.]

Chương 236 Nụ hôn cưỡng ép của Hạ Đông Lai, bởi vì thích em

 

Tống Thanh Thiển hối hận .

 

Cô thực sự chạy trốn.

 

Ý nghĩ chạy trốn chỉ một , mà là hết đến khác.

 

Lần thứ nhất, là khi Giang Nhu kéo cô qua, liền đẩy mạnh cô về phía Hạ Đông Lai.

 

Tống Thanh Thiển trong lúc kịp phòng , c-ơ th-ể lảo đảo.

 

vững, đ-âm sầm l.ồ.ng ng-ực Hạ Đông Lai.

 

Người đàn ông trông thư sinh g-ầy gò, nhưng rốt cuộc vẫn là lính huấn luyện mỗi ngày.

 

Lồng ng-ực cứng ngắc.

 

Hạ Đông Lai căng thẳng nhắc nhở:

 

“Cẩn thận.”

 

Tống Thanh Thiển trong lúc vội vàng lùi .

 

hiện trường đông đúc, khắp nơi đều là dính lấy , căn bản cho Tống Thanh Thiển gian để nới rộng cách.

 

Cuối cùng là Hạ Đông Lai dùng sức, lùi một bước, mới giúp Tống Thanh Thiển miễn cưỡng vững.

 

Anh nhẹ giọng hỏi:

 

“Như thì ?

 

Em vững ?”

 

“Như , .”

 

Tống Thanh Thiển cố gắng tỏ một vẻ mặt như chuyện gì xảy .

 

thực mặt cô, khoảnh khắc áp sát l.ồ.ng ng-ực Hạ Đông Lai, nóng bừng bừng.

 

May mà tất cả ánh đèn đều dồn lên sân khấu, xung quanh ánh sáng lờ mờ, khiến sắc mặt ửng hồng của cô quá rõ ràng.

 

Tống Thanh Thiển âm thầm hít một thật sâu.

 

Cô hòa hoãn một chút, khẽ ngước mắt lên.

 

đôi mắt hẹp dài , một nữa chạm ánh mắt của Hạ Đông Lai.

 

Lần , họ còn cách một sân khấu và đám đông nữa, mà là đối mặt với .

 

Ánh mắt của Hạ Đông Lai sâu, luôn dừng khuôn mặt cô, cũng như bộ quân phục cũ cô đang mặc .

 

Cứ như thể bộ quân phục cũ ma lực cực lớn, khiến Hạ Đông Lai thể rời mắt.

 

Cũng khiến Tống Thanh Thiển chột thôi.

 

Bởi vì... bộ quân phục cũ là Tống Thanh Thiển lén lấy.

 

Hạ Đông Lai chuyện .

 

Theo kế hoạch ban đầu của Tống Thanh Thiển, cô chỉ mặc nó trong lúc biểu diễn một thời gian ngắn, đợi biểu diễn kết thúc xong, lập tức nhét tủ quần áo.

 

Đến lúc đó sẽ thể thần quỷ .

 

Chỉ là Tống Thanh Thiển ngờ tới, Hạ Đông Lai thực sự sẽ đến xem biểu diễn.

 

Cũng ngờ tới lúc sân khấu ánh mắt của họ giao một cái, khiến Tống Thanh Thiển trong lúc căng thẳng mà quên mất chuyện .

 

Ánh mắt im lặng của Hạ Đông Lai lúc khiến Tống Thanh Thiển lập tức tâm loạn như ma.

 

Cô căng thẳng cởi thắt lưng , cởi bộ quân phục cũ rộng thùng thình xuống.

 

lấy quần áo của , lúc với , cái đó... sẽ giặt sạch trả cho .”

 

Tống Thanh Thiển dùng giọng chỉ Hạ Đông Lai để .

 

Trong lời là ngữ khí hoảng loạn hiếm thấy của cô, ngay cả trong đôi mắt phượng cũng còn sự lạnh lùng cao ngạo như .

 

Là dáng vẻ cực kỳ hiếm thấy.

 

Cũng là dáng vẻ Hạ Đông Lai thích nhất.

 

Tống Thanh Thiển như còn cao cao tại thượng, cho khác đến gần, mà ngược là sống động nhất, xinh nhất.

 

 

Loading...