“Chiếc bánh tráng nướng mắt từng lớp từng lớp một.”
Một lớp vỏ bánh, một lớp trứng gà, một lớp rau xanh sợi xanh mướt, chính giữa là một lớp bánh giòn.
Phong phú đến mức hoa cả mắt.
Trong lòng Dương Trân Trân vẫn thấy ngại, thể vô duyên vô cớ ăn đồ của Giang Nhu .
cái thứ gọi là “bánh tráng nướng" thực sự quá thơm.
Cô thực sự kìm lòng .
“Chị Giang, khách sáo nữa nhé!”
Dương Trân Trân hai tay nhận lấy chiếc bánh tráng nướng, cách một lớp túi giấy, chiếc bánh nóng hổi đến bỏng tay.
Cô màng đến nóng, trực tiếp há miệng c.ắ.n một miếng.
Rắc!
Miếng bánh giòn giòn phát tiếng kêu giòn tan.
Sự mềm mại của trứng gà, mùi thơm của lúa mạch, sự thanh mát của dưa chuột và rau xanh, vị mặn của tương ngọt, những cảm giác phong phú đan xen .
Đặc biệt là lớp bánh giòn ở chính giữa, là điểm nhấn đắt giá.
Làm cho chiếc bánh tráng nướng khi ăn giống như những loại bánh bột thông thường mềm nhũn, mà cảm giác giòn xốp vô cùng đặc biệt.
“Ngon quá!
Chị Giang, món ngon quá mất.
Trước đây chỉ khác thôi, bọn họ cứ khen tài nấu nướng của chị cực kỳ giỏi, món ăn nào điểm tâm nào chị cũng đều .
chỉ mới chứ ăn bao giờ.
Hôm nay cuối cùng cũng nếm thử .
Những gì họ đều là thật đấy!
Chị ngon quá.”
“Cô Dương, cô thích là .
Không đủ thì cứ bảo , nguyên liệu chuẩn nhiều lắm, đủ ăn mà.”
“Không , còn học sinh nữa, ăn một cái là đủ .”
Trong lúc hai chuyện trò.
Giang Nhu động tác thoăn thoắt xong một cái nữa.
Vẫn là quy trình cũ, bột loãng, trứng gà, lật mặt, gia vị phụ trợ, bánh giòn, gấp .
Rắc một d.a.o.
Chia hai.
Giang Nhu đưa chiếc bánh thứ hai cho Chu Tiểu Hoa bên cạnh, cô bé tham ăn nhịn nãy giờ cũng dễ dàng gì.
“Tiểu Hoa, ăn con.”
Chu Tiểu Hoa hai tay nhỏ bưng lấy, cúi đầu ngửi ngửi mùi thơm, cái mũi nhỏ suýt chút nữa thì chạm bánh.
Nóng hôi hổi, thơm phưng phức.
Ánh mắt con bé sáng lấp lánh, cong cong như vầng trăng khuyết, phấn khích c.ắ.n một miếng thật to.
Cắn lớp bánh giòn kêu lên răng rắc.
Dương Trân Trân ăn một cách ngon lành, còn ngừng hỏi thăm Giang Nhu xem món rốt cuộc như thế nào.
Một lúc .
Từ lớp học bên cạnh bước một đàn ông trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng quần tây đen.
Giang Nhu nhận ngay, là Đinh Vân Phi, cũng là thầy giáo trong trường.
Đinh Vân Phi đến mái hiên ở một phía, kéo sợi dây buộc cái chuông.
Đinh linh linh, đinh linh linh.
Tiếng chuông vang lên.
Giống như là một câu thần chú giải khai phong ấn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-293.html.]
Xung quanh vốn dĩ đang yên tĩnh, bỗng chốc vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt, là tiếng đùa và tiếng chạy bộ của đám trẻ.
Không ít đứa trẻ vèo một cái lao khỏi lớp học.
Có tụ tập năm ba thành nhóm, đang chuyện to.
Có lấy những viên bi ve và mảnh lông thú, bò đất chơi trò chơi.
Ánh mắt của Giang Nhu từ đầu đến cuối đều về phía lớp của Chu Tiểu Xuyên.
Nhìn thấy mấy bé trạc tuổi Chu Tiểu Xuyên đang khoác vai .
Trong những bóng lục tục , đều thấy Chu Tiểu Xuyên .
Giang Nhu khẽ nhíu mày, điều lo lắng nhất trong lòng rốt cuộc cũng thành hiện thực.
Thời gian dần trôi qua ba bốn phút.
Học sinh ngày càng nhiều, cũng chú ý đến Giang Nhu và Dương Trân Trân sân trường, tò mò ngó về phía họ.
Đặc biệt là khi ngửi thấy mùi thơm, lũ trẻ lượt quây quần .
Giữa những đứa trẻ và những đứa trẻ cũng sự khác biệt rõ rệt.
Những đứa ăn mặc tương đối sạch sẽ chỉnh tề là con em trong đại viện.
Còn những đứa thấy cả lấm lem bẩn thỉu, quần áo vá chằng vá đụp là trẻ em trong làng.
Kể từ khi tuyên truyền rằng trẻ em đến trường sẽ trứng gà để ăn, học sinh trong trường đông hơn nhiều.
đồng thời.
Dương Trân Trân cũng từng nhắc tới, nhiều học sinh chỉ học nửa ngày, buổi trưa lấy trứng gà xong là buổi chiều đến trường nữa, việc khiến cô đau đầu cho .
Lũ trẻ ngửi mùi thơm, thấy một đống trứng gà.
“Trứng gà kìa!
Các nhanh lên!
Nhiều trứng gà quá!”
“ là trứng gà thật !
Mùi thơm chính xác là mùi trứng gà !”
“Cô Dương, những quả trứng …… là để cho chúng em ăn ạ?”
Từng đôi mắt khao khát đều về phía Dương Trân Trân.
Dương Trân Trân giải thích sơ qua cho lũ trẻ.
“Đây là của bạn mới Chu Tiểu Xuyên, cô họ Giang, các em thể gọi là dì Giang.
Dì Giang chuẩn một ít đồ ăn, mỗi em đều phần, nhưng tranh giành, tất cả xếp hàng……”
Giang Nhu vẫn chằm chằm về hướng lớp học.
Sau một hồi lâu, khi lớp học trống , cuối cùng cũng thấy bóng dáng của Chu Tiểu Xuyên.
Cậu bé một , cô đơn lủi thủi bước khỏi lớp.
Giống như…… một chú sói con lạc đàn.
Chỉ mới nửa ngày trôi qua, chú sói con trở nên ủ rũ, đôi mắt còn sáng nữa.
Giang Nhu cảnh , khỏi cảm thấy xót xa.
“Tiểu Xuyên!”
Giang Nhu gọi to một tiếng.
Trên mặt cô hề một chút lo âu nào, ngược còn nở một nụ rạng rỡ, vẫy vẫy tay về hướng Chu Tiểu Xuyên.
Chu Tiểu Xuyên ngoảnh , thấy Giang Nhu ánh mặt trời.
Ánh nắng vàng óng của buổi chính ngọ rơi cô, lấp lánh tỏa sáng.
Chu Tiểu Xuyên hiểu , trái tim bỗng chốc như cho nóng lên.
Cậu bé bước về phía Giang Nhu.
Theo sự xuất hiện của Chu Tiểu Xuyên, lũ trẻ vốn đang quây quanh Giang Nhu bỗng nhiên lùi vài bước.
Trong ánh mắt của đám trẻ vẫn còn sự thèm khát đối với thức ăn, nhưng cũng nhiều thêm một tia sợ hãi và bài xích.