“Bởi vì con bé nhớ lời dặn của Giang Nhu, dầu nóng nguy hiểm, b-ắn trúng chạm đều sẽ đau.”
Con bé ăn, nhưng cũng sợ đau.
Cho nên Chu Tiểu Hoa ngoan ngoãn bên cửa, chỉ kiễng chân lên ngừng bên trong.
Chu Tiểu Hoa thấp bé, thấy bên trong bệ bếp cao cao.
Chỉ thể thấy Giang Nhu cầm đôi đũa dài, gắp từng miếng bánh vàng giòn, những giọt dầu lấp lánh nhỏ xuống, đặt đĩa.
Chẳng mấy chốc.
Những miếng bánh vàng giòn dần dần tích tụ , trông như một ngọn núi nhỏ.
Gừ!
Muốn ăn quá.
Đó là tiếng nuốt nước miếng thật mạnh.
Lúc dầu nóng đang sôi, Giang Nhu dám phân tâm, một chiên hết tất cả các miếng bột.
Thời tiết nóng, nhiệt độ dầu cao, trán cô nhanh ch.óng rịn một lớp mồ hôi.
Giang Nhu đơn giản dùng tay áo lau mồ hôi, động tác dừng , một lèo cho xong.
Khi miếng bánh giòn cuối cùng lò, miếng đầu tiên cũng nguội.
Giang Nhu cầm lên, dùng tay gõ nhẹ, thể thấy tiếng rắc rắc giòn đến mức rơi vụn.
Hoàn hảo.
“Tiểu Hoa, con, ăn đấy.”
Giang Nhu gọi.
Chu Tiểu Hoa lập tức bước những bước chân nhỏ chạy .
Giang Nhu bảo cô bé xuống cái ghế nhỏ, đưa miếng bánh giòn cho con bé.
Đồng thời .
“Vẫn đến lúc ăn trưa, con cứ ăn cái cho đỡ thèm .”
Chu Tiểu Hoa dùng cả hai bàn tay nhỏ bưng lấy miếng bánh giòn.
Cái răng nhỏ c.ắ.n một miếng, tiếng rắc rắc vang lên, miếng bánh lập tức nứt , giòn tan đến mức rơi vụn.
Đôi mắt to của Chu Tiểu Hoa bỗng chốc sáng bừng lên.
Giống bánh quy.
Cũng giống bánh hạnh nhân.
Đều giòn giòn xốp xốp.
Bánh giòn mới lò vẫn còn vương chút ấm, ăn đầy miệng mùi thơm của vừng, càng thơm càng ngon hơn.
Cứ như .
Chu Tiểu Hoa mềm mại như một cục bông, giống như một chú chuột chũi nhỏ, bưng miếng bánh giòn ăn từng miếng nhỏ, tiếng rắc rắc rắc rắc ngừng.
Cùng lúc đó.
Giang Nhu vẫn tiếp tục bận rộn.
Cô lượt chuẩn thêm sợi dưa chuột, hái lá rau xanh cũng cắt thành sợi nhỏ.
Ngoài còn hành lá, dưa muối…… và một loạt các loại gia vị kèm.
Những thứ bộ đều là nguyên liệu thực phẩm, nhưng tổng thể đặt cùng một chỗ, thế nào cũng giống như đang nấu cơm.
Chu Tiểu Hoa cứ rắc rắc rắc rắc mãi thôi, đôi mắt vẫn tò mò Giang Nhu.
Giang Nhu bận rộn thêm một lúc lâu, cuối cùng cũng thành.
Cô chống nạnh, một đống đồ đầy ắp, cẩn thận kiểm kê một lượt.
Đại công cáo thành!
Giang Nhu quả thực đang bữa trưa, mà là đang chuẩn nguyên liệu để bánh tráng nướng (bánh hành).
Chương 223 Thơm nức mũi, cho một phần bánh tráng nướng nào (2)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-291.html.]
Nửa tiếng .
Giang Nhu một nữa đến trường.
Dương Trân Trân chào hỏi Giang Nhu, “Chị Giang, ở đây ở đây, những thứ chị cần đều chuẩn xong .”
“Cô Dương, thật ngại quá, phiền cô .”
Giang Nhu lịch sự cảm ơn.
Dương Trân Trân lắc đầu, mỉm , “Chị Giang, chị đừng khách sáo với , chị Ngọc Lan dặn , bảo cố gắng phối hợp giúp đỡ chị, vả cũng chỉ là chút chuyện nhỏ, cũng chẳng giúp gì nhiều.”
Thứ Dương Trân Trân chuẩn cho Giang Nhu là một cái lò nhỏ.
Đến mùa đông, khi nhiệt độ xuống thấp, họ sẽ đặt lò nhỏ trong lớp học để đốt lửa sưởi ấm và hâm nóng hộp cơm trưa.
Hiện tại thời tiết nóng, lò nhỏ cũng bỏ .
Giang Nhu quanh một lượt, cuối cùng nhắm trúng đất trống các lớp học.
Chính giữa, lá cờ đỏ.
Vị trí đó là nổi bật nhất, ai cũng thể thấy.
đồng thời, vị trí đó cũng là nơi nắng nhất.
Thời gian đúng lúc là chính ngọ, lúc mặt trời gay gắt nhất.
Giang Nhu do dự, vẫn quyết định đặt vị trí ở đó.
Cô nhanh ch.óng nhóm lửa đốt củi, cho cái lò nhỏ cháy lên.
Đồng thời, Giang Nhu còn mang theo một đống đồ.
Đầu tiên là một cái khay nướng màu đen.
Được mua trong “Trung tâm mua sắm Tao Duo Duo", từ khóa là “nướng thịt BBQ, dùng chung cho điện và lửa, cỡ lớn tiện lợi".
Khay nướng hình tròn, hai bên còn quai cầm nhỏ.
Quai cầm bọc gỗ để cách nhiệt chống bỏng.
Giang Nhu ưng cái khay nướng là vì nó đen thui một mảng, giống hệt như một miếng sắt.
Ở thời đại , nó trông chẳng gì nổi bật cả.
Ngoài khay nướng , Giang Nhu còn xách theo hai cái giỏ tre đầy ắp đồ.
Một giỏ đựng hành sợi, rau xanh sợi, dưa chuột sợi…… các loại gia vị phụ trợ.
Giỏ còn đựng dầu ăn, tương ngọt, và……
đựng trong một cái cốc tráng men to đùng, đầy ắp bột mì pha loãng.
Bột màu vàng nhạt hiếm thấy, giống như bên trong đ-ập nhiều trứng gà .
Nói đến trứng gà, món bánh tráng nướng chính tông thể thiếu trứng gà chứ.
Tất cả trứng gà đều đựng trong cái cặp sách nhỏ màu xanh của Chu Tiểu Hoa, mở thấy đầy ắp trứng là trứng.
Dương Trân Trân thấy túi trứng gà nhỏ đó, đôi mắt tức khắc trợn tròn.
Trước đó cô chỉ là Giang Nhu chút đồ ăn cho đám trẻ ở trường, nhờ cô hỗ trợ một chút, thuận tiện chuẩn một cái lò nhỏ.
Hiện nay cuộc sống nhà ai cũng thắt c.h.ặ.t, mượn một quả trứng cũng trả một quả, đưa tiền cũng chẳng chịu bán cho.
Trong trường đây mua gà mái già, ngày nào cũng đẻ trứng.
Dương Trân Trân đều ghi chép tỉ mỉ lượng trứng gà, chia đều cho các học sinh.
Bản cô một quả cũng nỡ ăn.
Bây giờ, bỗng chốc thấy nhiều trứng gà như thế .
Gừ.
Thậm chí còn ngửi thấy mùi thơm.
Dương Trân Trân kìm mà nuốt nước miếng.
“Chị Giang, nhiều trứng thế , chắc chị gom góp lâu lắm nhỉ?”