[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 283

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:56:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sự yêu thích như cũng là thuần khiết nhất.”

 

Bông hoa đẽ như , chúng sẵn sàng tặng cho Giang Nhu, cũng sẵn sàng tặng cho Lâm Ngọc Lan.

 

Người tặng hoa còn là Chu Tiểu Hoa vốn nhút nhát nội tâm nhất.

 

Lâm Ngọc Lan ngẩng đầu, chạm bông hoa nhỏ tóc .

 

Trên đó dường như mang theo ấm của mặt trời, ấm áp lạ thường.

 

Những lời Giang Nhu , cùng với dáng vẻ tròn trịa đáng yêu của Chu Tiểu Hoa ngừng lặp lặp trong tâm trí Lâm Ngọc Lan.

 

Khiến cô kìm mà buột miệng hỏi:

 

“Dì Nhu, em xem nếu chị đủ yêu chính , cũng yêu con, thì thể bù đắp một phần tình yêu còn thiếu khuyết ?"

 

Lần , Giang Nhu trả lời câu hỏi của Lâm Ngọc Lan.

 

Bởi vì đáp án chỉ thể để Lâm Ngọc Lan tự thông suốt.

 

thể quyết định Lâm Ngọc Lan .

 

Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, lòng bàn tay Lâm Ngọc Lan một nữa xoa lên bụng, rũ mắt.

 

“Để chị nghĩ thêm... suy nghĩ thật kỹ ..."

 

Trong lòng cô vẫn mang theo nỗi lo âu sâu sắc, nhưng ánh mắt sáng hơn hẳn so với sáng sớm hôm nay.

 

Giang Nhu gật đầu :

 

“Vâng, chị Ngọc Lan nếu chị quyết định thì cứ bảo em một tiếng là , dù thế nào cũng hết."

 

Trong lòng Lâm Ngọc Lan chảy qua một luồng ấm áp, yên tâm đến lạ lùng.

 

Mặc dù khoảnh khắc ấm áp.

 

Giang Nhu vẫn buộc nhắc nhở Lâm Ngọc Lan một chuyện.

 

Đó là thời gian dành cho Lâm Ngọc Lan còn nhiều nữa.

 

Cô hiện tại vẫn đang ở giai đoạn đầu của t.h.a.i kỳ, nếu cứ tiếp tục kéo dài, bụng sẽ dần dần lộ rõ .

 

Hơn nữa t.h.a.i nhi càng lớn, nếu thực sự giữ con, cũng sẽ gây gánh nặng lớn cho c-ơ th-ể Lâm Ngọc Lan.

 

Lâm Ngọc Lan ghi nhớ lời nhắc nhở của Giang Nhu lòng.

 

Cô định ngày cuối cùng là khi buổi biểu diễn văn nghệ mừng ngày Quốc tế Lao động kết thúc.

 

Bởi vì chỉ buổi hội đó, Lâm Ngọc Lan mới thể trút bỏ trách nhiệm .

 

Cô thực sự thành phố thì cũng lúc đó.

 

Nhắc đến buổi biểu diễn văn nghệ, Giang Nhu hỏi thăm tiến độ một chút, nếu cần thiết cô cũng thể giúp một tay.

 

Lâm Ngọc Lan lắc đầu từ chối.

 

“Dì Nhu, em còn lo việc nhà, còn chăm sóc hai đứa nhỏ, dễ dàng gì , chị thể phiền em thêm nữa.

 

Ngọc Dao em họ chị đây ở trong đoàn văn công, từ nhỏ học khiêu vũ, dáng cũng , con bé đồng ý lên sân khấu biểu diễn ."

 

Nói đến chuyện , Lâm Ngọc Lan trong lòng vẫn thấy vui, gương mặt cũng thêm vài tia ý .

 

Giang Nhu ngược để tâm một chút.

 

Cứ cảm thấy chuyện dường như phù hợp với phong cách việc của Lâm Ngọc Dao cho lắm.

 

Buổi hội là biểu diễn văn nghệ, nhưng đến cái sân khấu đàng hoàng cũng , đến cuối cùng chừng chính là tổ chức ở một bãi đất trống, nhất định sẽ vô cùng đơn sơ.

 

Lâm Ngọc Dao thể chịu đựng ?

 

Giang Nhu hỏi:

 

“Là cô chủ động đề nghị ?"

 

“Ừ, là Ngọc Dao chủ động đấy, còn sẽ tìm đệm nhạc, tâm huyết chương trình."

 

Giang Nhu xong càng thấy kỳ quái hơn.

 

nghiêng , lướt qua cuốn sổ đang mở của Lâm Ngọc Lan.

 

Chữ của Lâm Ngọc Lan thanh mảnh và nắn nót, rèn luyện từ nhỏ.

 

Giang Nhu giữa một rừng chữ ngay ngắn, thấy nét chữ cẩu thả của một khác, đó “Nhảy múa, Lâm Ngọc Dao", cùng với “Hát, Giang Nhu".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-283.html.]

 

Thậm chí còn cả tên của cô.

 

Chỉ điều mấy chữ “Hát, Giang Nhu" đó b.út máy gạch , đè lên mấy đường kẻ ngang.

 

Lâm Ngọc Lan chú ý tới ánh mắt của Giang Nhu.

 

bao che, cũng dung túng cho Lâm Ngọc Dao loạn, liền giải thích sơ qua sự việc một lượt.

 

“Mấy thứ là do Ngọc Dao bừa đấy.

 

Con bé còn hô hào đòi em lên sân khấu hát nữa, chị phê bình con bé .

 

Dì Nhu, em yên tâm, chị sẽ trông chừng Ngọc Dao thật kỹ, để con bé gây rắc rối cho em."

 

Thì là do Lâm Ngọc Dao .

 

Cho nên...

 

Lâm Ngọc Dao đây là thiết kế để cô lên sân khấu trò ?

 

Chẳng qua là Lâm Ngọc Dao lộ diện mặt , càng lộ diện mặt Chu Trọng Sơn, nhất là thể dìm hàng cô thê t.h.ả.m.

 

Thủ đoạn quá đỗi trẻ con, Giang Nhu liếc mắt một cái thấu.

 

bọn họ một hát, một nhảy, cũng cùng một sân khấu.

 

Thì thể so bì cái gì?

 

Giang Nhu ngược nảy sinh lòng hiếu kỳ, Lâm Ngọc Dao rốt cuộc còn chuẩn những thủ đoạn nào nữa?

 

Lần nếu thành công, nhất định sẽ .

 

Chi bằng... cứ chờ xem .

 

“Chẳng qua là lên sân khấu hát thôi mà, em thể ."

 

Giang Nhu đột ngột lên tiếng.

 

Lâm Ngọc Lan ngẩn :

 

“Dì Nhu, em thật đấy ?

 

Thật sự cần gượng ép , Ngọc Dao cũng chỉ là loạn thôi, em cần chiều theo con bé."

 

“Không gượng ép mà.

 

Em đồng ý.

 

Chị Ngọc Lan, chị tên em lên đó ."

 

Giang Nhu nghiêm túc suy nghĩ, “Nếu hát thì cũng chẳng loa đài gì, một hát thì đơn điệu quá, để em về hỏi Thanh Thiển xem cô bằng lòng ."

 

Lâm Ngọc Lan vẫn yên tâm, hỏi một nữa.

 

Giang Nhu vẫn tươi rói, trông vẻ hứng thú.

 

Lâm Ngọc Lan bấy giờ mới yên tâm, tên Giang Nhu bên cạnh cái tên gạch bỏ....

 

Chiều ngày hôm đó.

 

“Lên sân khấu hát ?

 

."

 

Người câu là Tống Thanh Thiển.

 

Vẻ mặt cô lạnh lùng, đôi mắt phượng khẽ nhếch, từ chối mà mang theo chút cảm xúc nào.

 

Chương 217 Quá mềm lòng , sẽ bắt nạt đấy

 

Nghe thấy lời từ chối của Tống Thanh Thiển, Giang Nhu hề cảm thấy bất ngờ một chút nào.

 

cũng là tiểu thư kiêu ngạo nửa đời , ngay cả những buổi tiệc r-ượu xa hoa đẳng cấp nhất cũng chắc mời Tống Thanh Thiển nhảy một điệu, huống chi là buổi hội văn nghệ liên hoan quân dân bình thường thế .

 

Giang Nhu cũng chẳng hề sốt ruột.

 

Cô thong dong một chiếc ghế, tay bưng đĩa mận tam hoa rửa sạch, c.ắ.n một miếng, tiếng kêu rắc rắc giòn tan.

 

Quả mận giòn sần sật, lớp vỏ xanh mướt, ruột đỏ au.

 

Đầy một miệng nước, chua loét cả .

 

 

Loading...