“Bao nhiêu năm trôi qua, những cử động nhỏ theo thói quen của cô vẫn hề đổi.”
Giang Nhu khi nhận thấy điều đó bèn một nữa đưa tay .
“Chị Ngọc Lan, đừng thương.”
Tay Lâm Ngọc Lan nhẹ nhàng nắm lấy, kéo , bao bọc trong lòng bàn tay Giang Nhu.
Trên đầu ngón tay lạnh là cảm giác ấm áp truyền đến từ Giang Nhu.
Ánh nắng đầu hè đảo cũng bằng ấm trong lòng bàn tay Giang Nhu.
Cảm giác đấu tranh mất kiểm soát của Lâm Ngọc Lan lúc một nơi để dừng nghỉ ngơi.
Cô từ từ hít thở sâu, từng chút một xua tan nỗi đau và sự kìm nén trong lòng.
Từ tốn :
“Sau khi chúng kết hôn, Quang Minh là một chồng , thực sự đối xử với chị .
càng với chị, chỉ khiến chị thấy giống như một kẻ trộm.
Tất cả hạnh phúc chị đều chỉ là trộm từ Tần Thư mà thôi.”
Tiếng lòng của Lâm Ngọc Lan giống như củ hành tây , bóc từng lớp từng lớp một mới là tiếng hét thực sự của cô.
Trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, vợ chồng kiểu mẫu trong mắt khác...
Mỗi là những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời khen ngợi biến thành vô áp lực đè nặng lên trái tim Lâm Ngọc Lan, khiến cô nặng nề đến mức thể thở nổi.
Ngày qua ngày, cuối cùng trở thành tâm bệnh.
Giang Nhu cũng lúc mới coi như thực sự hiểu rõ sự thật về cuộc hôn nhân của Lâm Ngọc Lan.
Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Ngọc Lan, khẽ hỏi:
“Chị Ngọc Lan, chị chính là vì những lý do nên mới con?
Sợ cuộc hôn nhân của hai hạnh phúc sẽ khiến đứa trẻ cũng chịu khổ theo?”
Chương 214 So với đứa trẻ , em càng quan tâm đến…
Lời của Giang Nhu ngay lập tức đ-ánh trúng chỗ hiểm.
Khóe mắt Lâm Ngọc Lan khẽ run rẩy, đó là sự bất an khi phát hiện góc khuất sâu kín nhất trong lòng, nhưng vì mặt là Giang Nhu, đôi mắt sáng ngời và trong trẻo của cô nên Lâm Ngọc Lan bình tĩnh .
Cô khẽ :
“Thực chị còn một chuyện nữa, đó là Quang Minh vẫn đang tìm Tần Thư.”
Chỉ một câu ngắn ngủi cứa thêm một nhát d.a.o sắc lẹm câu chuyện vốn chua chát .
Người chồng kết hôn nhiều năm của cô mà vẫn đang nỗ lực tìm kiếm mối tình đầu, một ánh trăng sáng v-ĩnh vi-ễn thể biến mất.
Lại còn là một phụ nữ khác biệt với cô.
Nỗi đau khổ và kìm nén trong lòng Lâm Ngọc Lan là điều thể tưởng tượng .
Và những gì Lâm Ngọc Lan nghĩ thậm chí còn nhiều hơn những gì Giang Nhu thấy.
Cô tiếp tục :
“Sẽ một ngày chị trả tất cả cho Tần Thư.”
“Nếu giữa chúng chị con, đến lúc đó đứa trẻ sẽ trở thành gánh nặng.
Hơn nữa...”
“Một đứa trẻ sinh từ tình yêu, dù nó đến với thế giới thì cũng sẽ hạnh phúc .”
Lâm Ngọc Lan vốn luôn chìm trong cảm xúc đau thương bỗng đổi sắc mặt khi mấy câu cuối cùng đó.
Giang Nhu bắt gặp sự kiên định hiếm thấy trong ánh mắt cô.
Rõ ràng, kết luận là điều mà Lâm Ngọc Lan nhiều đấu tranh do dự trong suốt một thời gian dài cuối cùng mới nghĩ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-280.html.]
Thậm chí còn hơn thế nữa, đó chỉ đơn thuần là suy nghĩ.
Mà chính là trải nghiệm cuộc đời của Lâm Ngọc Lan.
Cha Lâm thực sự yêu cô ?
Đoạn quá khứ dài dằng dặc là do Lâm Ngọc Lan kể .
Giang Nhu thấy trong đó cha của Lâm Ngọc Lan, thấy Tần Thư, Lương Quang Minh thời niên thiếu, và cũng thấy nguyên nhân thực sự khiến họ kết hôn.
Duy chỉ ... thấy một Lâm Ngọc Lan thực sự.
Lâm Ngọc Lan rõ ràng là nhân vật chính tuyệt đối trong câu chuyện , nhưng trong cả câu chuyện một Tần Thư rạng rỡ tỏa sáng, một Lương Quang Minh con cưng của trời, cha Lâm hiện diện khắp nơi, thậm chí chỉ nhắc đến vài câu như Tư lệnh Lương cũng đều là những hình tượng uy phong lẫm liệt.
Ngược là Lâm Ngọc Lan, cô trong câu chuyện dường như tồn tại như một công cụ .
Là quân cờ mặc cho khác sắp đặt.
Vì cô lớn tuổi hơn nên cô gánh vác trách nhiệm chăm sóc Tần Thư; cô là con gái trưởng trong nhà, cũng là thể diện của cha nên cô buộc kết hôn khi đến tuổi.
Cô thích Lương Quang Minh đến nhường nào nhưng luôn kìm nén bản , giấu kín tình cảm .
Ngay cả khi kết hôn cô vẫn thấy giống như một kẻ trộm, thừa cơ hụt hẫng mà trộm tất cả những gì thuộc về Tần Thư.
Lâm Ngọc Lan từ đầu đến cuối luôn đặt bản ở vị trí thấp bé nhất.
Giang Nhu suy nghĩ kỹ về tất cả những điều , cuối cùng khi nhận điểm đó.
Trái tim cô như một bàn tay vô hình bóp nghẹt, thở cũng trở nên đau đớn.
“Chị Ngọc Lan!”
Giang Nhu bất ngờ đưa tay , trong lúc Lâm Ngọc Lan kịp đề phòng, cô ôm chầm lấy cô .
Một cái ôm thật c.h.ặ.t.
Lực đạo của cánh tay chút mất kiểm soát, kéo phắt cô .
Lâm Ngọc Lan kịp phản ứng.
Sao đang chuyện t.ử tế ...???
Cũng chính cái ôm bất ngờ xua tan nỗi nặng nề và kìm nén nơi l.ồ.ng ng-ực Lâm Ngọc Lan.
Cái ôm của Giang Nhu khác với cái ôm của đàn ông.
Cô ấm áp, mềm mại.
Còn mang theo một chút hương hoa thoang thoảng.
Lâm Ngọc Lan ngơ ngác cảm nhận tất cả những điều , thật đột ngột nhưng khiến thấy dễ chịu.
Giang Nhu dùng lực ôm c.h.ặ.t Lâm Ngọc Lan.
Cô càng ôm lấy Lâm Ngọc Lan mười tám tuổi đang giường đau ốm khổ sở vì thất tình chua xót hơn.
Cũng ôm lấy Lâm Ngọc Lan hai mươi bốn tuổi sự áp bức của cha mà cuối cùng lựa chọn kết hôn .
Rất lớn tiếng với cô rằng...
“Chị Ngọc Lan, chị thực sự , !
Tốt đến mức ai cũng sẽ yêu quý chị!
Những kẻ thích chị đều là quân mù hết!
Đều là những kẻ mắt như mù!”
“Chị cũng kẻ trộm gì cả, còn gì mà trả với trả chứ!
Tất cả những gì chị đều là những thứ vốn dĩ thuộc về chị.
Chị nên tận hưởng tất cả những điều một cách đường đường chính chính.”
“Vậy nên, chị Ngọc Lan, bất kể chị đưa quyết định gì em cũng đều ủng hộ chị.”