[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 279

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:51:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

——“Xin , sự đồng ý của em tự tiện phòng em.”

 

Lương Quang Minh hai mươi bốn tuổi đang lời xin mà lẽ nên từ lúc mười tám tuổi.

 

Chương 213 Chúng kết hôn , em đồng ý ?

 

Lâm Ngọc Lan lắc đầu:

 

“Không... .”

 

Từ nhỏ đến lớn, những đứa trẻ thích đến phòng Lâm Ngọc Lan chơi nhiều, ngoại trừ tình cảm dành cho Lương Quang Minh thì Lâm Ngọc Lan bất kỳ bí mật nào khác.

 

Cô cũng thói quen nhật ký nên cũng lo lắng thấy gì.

 

Lương Quang Minh thấy Lâm Ngọc Lan mãi cửa bèn tiến lên vài bước.

 

Anh hỏi:

 

“Em thấy khỏe ?

 

Sắc mặt trông trắng bệch quá.”

 

Lại...

 

Lâm Ngọc Lan thích từ , cũng thích hình ảnh yếu đuối nhiều bệnh tật của trong mắt Lương Quang Minh.

 

Điều đó khác với Tần Thư.

 

“Em .

 

Là... lũ trẻ ở trường mầm non hôm nay nghịch ngợm một chút.

 

Em mệt quá, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi.”

 

Lâm Ngọc Lan bước chân ngập ngừng, chậm rãi bước phòng.

 

Cùng với sự xuất hiện của Lương Quang Minh, căn phòng nhỏ hẹp tràn ngập thở của đàn ông , ngược khiến Lâm Ngọc Lan trông giống như một ngoài cuộc.

 

Vào lúc .

 

Hai họ đang xem mắt.

 

Đây là chuyện ai cũng rõ.

 

Sau khi Lâm Ngọc Lan bước phòng, cô nhường chiếc ghế duy nhất trong phòng cho Lương Quang Minh.

 

xuống bên mép giường.

 

Bầu khí im lặng đến gượng gạo.

 

“Em...”

 

“Anh...”

 

Vừa lên tiếng, giọng của hai va .

 

Lương Quang Minh :

 

“Em .”

 

Lâm Ngọc Lan ngẩng đầu hỏi:

 

“Anh tìm thấy Tần Thư ?”

 

Vừa nhắc đến Tần Thư, đàn ông mặt cô lập tức cau mày.

 

Lương Quang Minh dường như vui lắm, trả lời câu hỏi ngay lập tức.

 

Ngập ngừng một lát.

 

Anh mới lên tiếng :

 

“Anh nhờ ngóng, cũng nhờ cha tìm nhưng bất kỳ manh mối nào, đang ở nơi nào.”

 

Lương Quang Minh từ nhỏ đến lớn vốn là một bộc lộ cảm xúc ngoài.

 

Lương Quang Minh của hiện tại so với thời thiếu niên càng nội liễm và chín chắn hơn.

 

Lâm Ngọc Lan một luồng oán hận trong giọng điệu câu của .

 

Anh chắc hẳn... hối tiếc nhỉ.

 

Cũng hận Tần Thư để cho một chút manh mối nào.

 

Đôi tay của Lâm Ngọc Lan lo lắng nắm c.h.ặ.t lấy , các ngón tay bấu víu cấu xé lẫn .

 

Từng chút từng chút một đau chính .

 

Cơn đau lúc chính là thu-ốc an thần nhất của Lâm Ngọc Lan.

 

Trong lúc im lặng, Lương Quang Minh thẳng vấn đề hỏi:

 

“Em vẫn luôn xem mắt ?”

 

Lâm Ngọc Lan gật đầu:

 

“Vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-279.html.]

 

Bộc bạch tất cả những điều mặt Lương Quang Minh khiến Lâm Ngọc Lan thấy hổ, thể ngẩng đầu lên .

 

Lương Quang Minh :

 

“Em kết hôn ?”

 

Lâm Ngọc Lan cúi đầu, học theo lời , trần thuật một cách chút cảm xúc:

 

“Em hai mươi bốn tuổi , những cô gái trạc tuổi em trong đại viện đều kết hôn sinh con .

 

Em cũng nên kết hôn ...”

 

Sau câu .

 

Giữa hai là một trận im lặng gượng gạo kéo dài.

 

Lâm Ngọc Lan vẫn luôn cúi đầu, cô vẻ mặt khuôn mặt Lương Quang Minh lúc là như thế nào.

 

Chỉ là một hồi im lặng dài dặc, cô thấy giọng càng thêm trầm thấp của đàn ông.

 

Anh :

 

“Anh cũng hai mươi bốn tuổi .”

 

“Vâng... chúng sinh cùng năm mà...”

 

Lâm Ngọc Lan theo bản năng tiếp lời, ý tứ của Lương Quang Minh là gì.

 

Sau đó đàn ông thô lỗ ngắt lời.

 

Lương Quang Minh trầm giọng :

 

“Anh cũng nên kết hôn .”

 

Lần Lâm Ngọc Lan hiểu .

 

Cô đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác Lương Quang Minh.

 

Yết hầu của Lương Quang Minh lên xuống một cách nặng nề.

 

Anh dùng ánh mắt cương nghị đối diện với cái của Lâm Ngọc Lan.

 

Anh :

 

“Chúng đều hai mươi bốn tuổi, đều kết hôn, lớn lên bên từ nhỏ, tính tình thế nào em là rõ nhất, em thế nào cũng hiểu, cha hai bên cũng hài lòng về việc .

 

Anh thấy như , chúng kết hôn .”

 

Hàm của Lương Quang Minh sắc lẹm, tương xứng với cổ áo quân phục chỉnh tề.

 

Thật c.h.ặ.t.

 

Lương Quang Minh hôm nay mặc bộ quân phục mới lĩnh, từng giặt qua nước, dường như kích cỡ nhỏ một chút, cổ áo thắt c.h.ặ.t ép nghẹt cả thở.

 

Anh hết đến khác nuốt nước bọt.

 

“Chúng kết hôn , em đồng ý ?”

 

Lương Quang Minh chằm chằm Lâm Ngọc Lan, một nữa hỏi .

 

Lâm Ngọc Lan mơ cũng ngờ rằng, đối tượng thầm mến thời niên thiếu cầu hôn cô.

 

Dù lời cầu hôn nhiều tiền tố kèm.

 

Là vì đến tuổi... là vì tính cách phù hợp... là vì áp lực từ cha ...

 

Lương Quang Minh cầu hôn cô.

 

Vào khoảnh khắc đó.

 

Trong đầu Lâm Ngọc Lan còn sót một chút ký ức nào về Tần Thư cả.

 

Chỉ sự rung động mãnh liệt của thiếu nữ.

 

đồng ý.

 

……

 

“Chị nên đồng ý!

 

Vào lúc đó, dù chị một phần tỉnh táo thì cũng nên đồng ý cuộc hôn nhân .”

 

... chị từ chối chứ... đó chị thích bao nhiêu năm , ‘Chúng kết hôn ’, chị thể từ chối ...”

 

“A Nhu, lúc đó chị thực sự mất trí , để chuyện hối hận nhất cả đời .”

 

Lâm Ngọc Lan nhớ cảnh tượng đó, sự rung động năm nào còn tăm , chỉ còn sự hối hận vô hạn.

 

Cô thừa Lương Quang Minh kết hôn là vì trách nhiệm và tuổi tác, là vì hai nhà môn đăng hộ đối, là vì mãi tìm thấy Tần Thư.

 

Lâm Ngọc Lan chỉ là sự lựa chọn thế thấp hơn của Lương Quang Minh mà thôi.

 

khoảnh khắc đó, Lâm Ngọc Lan thực sự mụ mị đầu óc, dẫn đến sự hối hận vô bờ bến khi kết hôn.

 

Hốc mắt Lâm Ngọc Lan một nữa ửng đỏ, đôi tay nắm c.h.ặ.t , móng tay bấm da thịt, dấy lên từng trận đau đớn.

 

 

Loading...