“Đ-ánh dữ dội lắm... em thấy thằng B-éo nó chảy m-áu ... chị Ngọc Lan, chị mau xem ."
Tiếng hét của lũ trẻ truyền từ ngoài cửa sổ.
Lâm Ngọc Lan thấy đ-ánh nh-au là vội vàng dậy, lập tức tới bên cửa sổ.
Cô đẩy mạnh cửa sổ , cúi đầu xuống sân vườn nhà.
Thấy xung quanh sân vườn một hàng trẻ con đang .
Trong sân, mảnh đất đang trồng rau cải xanh, hai bóng đang giằng co đ-ánh nh-au.
Nói chính xác hơn,
Là một bóng hình nhỏ bé hơn đang đè một bóng hình to lớn hơn ở .
Cô một m-ông đối phương, một tay ấn cổ đối phương, một tay bịt mặt đối phương, dường như đang nhét đống bùn đất bẩn thỉu miệng .
Xung quanh hai họ là một đám rau cải xanh nghiêng ngả.
Có thể thấy hai giằng co đ-ánh nh-au trong một thời gian dài .
Lâm Ngọc Lan thấy cảnh , tim cũng thắt lo lắng.
Cô nhoài nửa ngoài cửa sổ, lo lắng hét xuống sân nhỏ.
“Tần Thư!"
Tần Thư thấy tiếng gọi của Lâm Ngọc Lan, động tác thô bạo tay khựng .
cô vẫn dùng bộ trọng lượng c-ơ th-ể đè lên một con trai cao hơn và khỏe hơn .
Cô ngẩng đầu thấy Lâm Ngọc Lan ở cửa sổ tầng hai, khóe miệng nhếch lên, nở một nụ rạng rỡ.
Lâm Ngọc Lan cả đời đều nhớ sâu sắc nụ .
Ánh nắng rơi cô gái đen g-ầy, trở nên rực rỡ tỏa sáng bao.
Trên mặt Tần Thư đầy mồ hôi và bùn đất, trông bẩn thỉu nhưng hề ảnh hưởng đến nụ của cô .
Vào khoảnh khắc đó.
Lâm Ngọc Lan mới nhận cô gái giống cô.
Cái gì mà chơi đồ hàng, ném bao cát, nhảy lò cò...
Những trò chơi mà con gái sẽ thích thì Tần Thư thực một chút cũng thích.
Trong c-ơ th-ể g-ầy yếu của cô hề một chút tự ti tự thương hại nào, ngược là trào dâng một luồng nhiệt huyết kiêu hãnh.
Là loại sẽ ánh mặt trời mà tỏa sáng lấp lánh.
Mà Lâm Ngọc Lan thì trói buộc trong căn gác mái cao cao.
Cô bước ngoài , chỉ thể từ xa bọn họ....
“Kể từ đ-ánh nh-au đó, lũ trẻ trong đại viện bao giờ dám chọc Tần Thư nữa, đứa nào cũng sợ Tần Thư cho một trận, nhưng chúng đều thích Tần Thư."
“Con gái thì sùng bái Tần Thư, thấy Tần Thư thể đ-ánh bại con trai là chuyện lợi hại."
“Con trai thì sùng bái kẻ mạnh, Tần Thư thể thắng chúng nên chúng coi cô là , lén lút quậy phá đều thích gọi Tần Thư cùng.
Bởi vì ông ngoại Tần Thư vô cùng nuông chiều cô , cho dù gây chuyện gì thì cũng ông ngoại Tần Thư gánh vác, cần lo ăn đòn."
“Cho nên... trong nhiều năm đó, Tần Thư đều chơi cùng với đám con trai ."
Đang đang .
Nụ bên môi Lâm Ngọc Lan chẳng từ lúc nào biến mất thấy tăm .
Thần sắc của cô trở nên nặng nề và ảm đạm.
Ánh sáng trong mắt cũng theo đó mà biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-270.html.]
Giang Nhu cảm nhận sâu sắc đoạn quá khứ , chằm chằm thần sắc đượm buồn của Lâm Ngọc Lan.
Trong đầu đột nhiên lóe lên một dự đoán.
Cô hỏi, “Chị Ngọc Lan, chị ngưỡng mộ Tần Thư ?"
Chương 206 Là đố kỵ, sự đố kỵ sâu sắc
Hai chữ ngưỡng mộ thường sẽ dùng Lâm Ngọc Lan.
Bởi vì cô thực sự sở hữu quá nhiều.
Có cha yêu thương cô, gia đình viên mãn, tuổi thơ hạnh phúc, sự yêu mến của ...
Những thứ đều là thứ mà Tần Thư .
Lâm Ngọc Lan trong mắt chính là một sự tồn tại gần như hảo, thể ngưỡng mộ một cô gái hoang dã đến từ nông thôn .
...
Lâm Ngọc Lan một chút ngỡ ngàng thì khẽ gật đầu.
Cô mở rộng lòng kể cho Giang Nhu đoạn quá khứ , thì sẽ che che giấu giấu nữa mà để lộ cái chân thực nhất .
“Chị ngưỡng mộ cô , ngưỡng mộ đến phát điên , chỉ là ngưỡng mộ mà là đố kỵ, sự đố kỵ sâu sắc."
Lâm Ngọc Lan xong lập tức tự giễu mỉm .
Loại cảm xúc đố kỵ từ đầu đến cuối đều phiền Lâm Ngọc Lan.
Sự giáo d.ụ.c từ nhỏ cho phép Lâm Ngọc Lan nảy sinh cảm xúc tiêu cực như .
Lâm Ngọc Lan về mặt lý trí loại cảm xúc là sai, nhưng về mặt tình cảm cô khống chế .
Cô đang đố kỵ sâu sắc với Tần Thư.
Cô giống như một con sâu bọ trong bóng tối đang đố kỵ với Tần Thư đang ánh mặt trời.
Sự đố kỵ của Lâm Ngọc Lan chỉ đơn giản là vì nguyên nhân sức khỏe nên thể giống như Tần Thư chơi cùng đám con trai.
Mà là...
Cô luôn một sợi dây vô hình trói c.h.ặ.t.
Cả đời cô bao giờ thể sống tiêu sái phóng khoáng như Tần Thư .
Buổi chiều hôm đó nơi sâu thẳm ký ức.
Khi Lâm Ngọc Lan từ tầng hai xuống chỉ thấy nụ rạng rỡ mặt Tần Thư, mà còn là linh hồn kiêu hãnh bất kham cô gái .
Trong nhiều năm về .
Lâm Ngọc Lan gặp qua bao nhiêu , nhưng bao giờ gặp thứ hai giống như Tần Thư.
Ngoại trừ Giang Nhu.
Giang Nhu về ngoại hình thì khác với Tần Thư.
Cô mảnh mai dịu dàng, xinh thanh khiết, ngược càng giống như một Lâm Ngọc Lan thứ hai.
cảm giác Giang Nhu mang sự rực rỡ của ánh nắng, cũng sự tự do bất kham.
Cô thể vì hai đứa trẻ cùng huyết thống mà bất chấp tất cả đại náo nhà Từ Xuân Hương.
Cô cũng thể trong tiếng xì xào bàn tán của , qua với Tống Thanh Thiển là qua với Tống Thanh Thiển, quan tâm đến ánh mắt của ngoài.
Giang Nhu sống trong thời đại đầy rẫy tục lệ nhưng hề những quy tắc khuôn mẫu của tục lệ trói buộc.
Tần Thư dùng gai nhọn của cô để cho cô dễ chọc .
Giang Nhu thì dùng một phương pháp ôn hòa hơn để thành những việc cô .