“Trước tiên cô rửa sạch đơn giản, đó đặt ngang con d.a.o thái, lách d.a.o từ bên hông, từng chút một sạch lớp màng nhầy và tạp chất gan lợn.”
Đôi khi gan lợn mùi hôi tanh chính là do lớp màng nhầy xử lý sạch sẽ.
Đồng thời những lớp màng nhầy còn thể gây các vấn đề về mỡ m-áu cao, nhất định tránh trong chế độ ăn uống.
Gan lợn khi sạch, hết đem thái lát.
Vẫn là lách d.a.o từ bên hông, chỉ điều góc lách d.a.o từ song song ban đầu trở thành nghiêng 45 độ.
Như thể thái những miếng gan lợn hình tam giác đều một cách nhanh nhất.
Sau đó cho muối hột cùng hai thìa bột mì , dùng tay bóp trộn kỹ càng.
Bước để nêm gia vị.
Mà là để tiến hành rửa gan lợn thứ hai.
Bởi vì những miếng gan lợn thái vẫn còn dịch nhầy thấm , khi bột mì bao quanh miếng gan lợn, nó sẽ tự nhiên hút sạch những dịch nhầy .
Muối hột và bột mì cùng đóng vai trò loại bỏ tạp chất và mùi lạ.
Sau đó chỉ cần dùng nước rửa sạch là .
Giang Nhu nước qua ba , khi rửa sạch thì vớt gan lợn cho một chiếc bát lớn.
[Hình ảnh minh họa gan lợn]
Tiếp theo là công đoạn nêm gia vị.
Vẫn cho muối, bột tiêu, nước tương nhạt, nước tương đậm, cùng một chút tinh bột.
Tinh bột khi trộn đều sẽ bao phủ lên miếng gan lợn, chỉ giữ màu sắc của gan lợn mà còn khiến gan lợn trong quá trình xào dễ dai, giữ khẩu vị mềm mịn.
Tiếp theo là mười phút thời gian ướp.
Giang Nhu trong thời gian trống cũng để tay chân nhàn rỗi.
Cô nhanh ch.óng ngâm nở mộc nhĩ đen, đó đơn giản một món mộc nhĩ trộn.
[Hình ảnh minh họa mộc nhĩ trộn]
Gan lợn là nguyên liệu thể bổ m-áu, thực mộc nhĩ cũng .
Hơn nữa thành phần dinh dưỡng trong mộc nhĩ thậm chí còn gấp mười gan lợn.
Cho nên một món mộc nhĩ trộn đơn giản cũng Giang Nhu một cách tỉ mỉ và nghiêm túc, đặc biệt là mấy giọt dầu mè cuối cùng.
Trong nháy mắt.
Mộc nhĩ trở nên bóng loáng, thơm phức.
Làm xong món mộc nhĩ trộn, gan lợn cũng ướp xong.
Đun nóng dầu trong chảo, cho gừng thái sợi nhỏ, tỏi băm nhuyễn , để lửa lớn phi thơm.
Sau đó đổ gan lợn .
Dùng lửa lớn chín tái.
Bước nhất định đảo gan lợn liên tục, nếu gan lợn dễ dai.
Bên cạnh còn để sẵn rau chân vịt mà Giang Nhu rửa sạch từ .
Cũng cho cùng lúc.
Khoảng mười mấy giây , rau chân vịt trở nên xanh mướt.
Cũng tức là thể bắc khỏi chảo .
Trước khi bắc thì cho thêm một chút hạt nêm, muối tinh.
Một món gan lợn xào rau chân vịt bổ m-áu dưỡng sinh thành, hương vị thơm ngon mềm mướt.
Không chỉ đơn thuần là ngon, mà tất cả các món ăn tối nay đều là do Giang Nhu đặc biệt thiết kế riêng cho Chu Trọng Sơn.
……
Trước bữa tối.
Chu Tiểu Hoa đang ngủ gọi dậy.
“Dậy , Tiểu Hoa, dậy ...
Dậy ăn cơm thôi, chúng ăn tối xong hẵng ngủ tiếp."
Chu Tiểu Hoa mơ màng mở mắt.
Con bé lẽ vẫn còn nhớ nỗi buồn đẫm lệ khi ngủ, nên mở mắt là mím môi nhỏ, dáng vẻ như sắp đến nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-247.html.]
Giang Nhu đưa tay , dịu dàng bế Chu Tiểu Hoa lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng con bé.
“Tiểu Hoa, chúng nhè nữa, con ngửi thấy mùi thơm ?
Đến giờ ăn tối ."
Vừa thấy ăn tối.
Cô bé đang mím môi nhỏ, đôi mắt sáng lên, dường như hồi phục chút tinh thần.
giây tiếp theo.
Đôi mắt đen láy đảo quanh căn phòng tìm kiếm khắp nơi.
Bàn tay nhỏ của con bé nắm lấy áo Giang Nhu, ánh mắt lo lắng hỏi han.
Giang Nhu qua là hiểu ngay, dịu dàng trả lời:
“Đừng vội.
Bố , đang đợi Tiểu Hoa cùng ăn cơm đấy.
Ngoan, chúng ngoài ăn cơm thôi."
Chu Tiểu Hoa xốc tinh thần, cùng Giang Nhu bước khỏi phòng, đó thấy bóng dáng của Chu Trọng Sơn, bấy giờ mới coi như yên tâm.
Bữa tối ngày hôm nay là họ ăn muộn nhất từ đến nay.
Bên ngoài trời tối đen như mực.
Trong nhà thắp lên ánh đèn vàng ấm áp.
Trên chiếc bàn ăn hình vuông bày ba món mặn một món canh đơn giản mà thịnh soạn, tất cả đều là đồ bổ m-áu bổ m-áu bổ m-áu.
Vẫn giống như thường lệ.
Chu Trọng Sơn cầm đũa lên tiên, với :
“Ăn cơm thôi."
cũng những điểm giống như thường lệ.
Bầu khí ngưng trệ bao trùm trong gian.
Miếng đũa đầu tiên của Giang Nhu là gắp gan lợn xào bát của Chu Trọng Sơn.
“Trọng Sơn, ăn ."
Chu Tiểu Xuyên ở bên cạnh thấy Giang Nhu , ánh mắt khẽ động.
Cậu bé kiễng chân lên, để cao hơn một chút.
Sau đó vươn dài cánh tay, cố gắng cầm chắc đôi đũa trong tay, từ trong bát canh sườn măng khô gắp một miếng sườn to nhất đặt bát của Chu Trọng Sơn.
“Bố, bố ăn sườn ."
Chu Tiểu Hoa chiều cao đủ, dứt khoát lên ghế.
Con bé một lượt các món ăn bàn, đó gắp một miếng rau chân vịt xanh mướt.
Vì Giang Nhu thường xuyên nhắc nhở Chu Tiểu Hoa cân bằng dinh dưỡng, lúc ăn thịt và ăn trứng cũng ăn thêm rau xanh.
Trong lòng Chu Tiểu Hoa, con bé cảm thấy thứ rau xanh xanh là thức ăn quan trọng.
Muốn để Chu Trọng Sơn ăn thêm một chút.
Tay cô bé nhỏ, lúc dùng đũa còn run rẩy lảo đảo.
Con bé cố gắng gắp miếng rau chân vịt, loạng choạng suốt cả đoạn đường, cứ thế đưa bát của Chu Trọng Sơn.
【 Bố, ăn rau rau!
Bố ăn rau rau ! 】
Bỗng chốc.
Trong bát của Chu Trọng Sơn chất lên một ngọn núi nhỏ.
Bên cạnh còn ba đôi mắt, chớp lấy một cái chằm chằm .
Thật nặng trĩu, cũng thật ấm áp.
Trong l.ồ.ng ng-ực Chu Trọng Sơn trào dâng một luồng ấm.
“Được, bố ăn."
Anh cầm đũa, ăn từng miếng cơm lớn, ăn sạch hết những thức ăn mà họ gắp cho .