[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:38:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đang nghi hoặc nhíu mày.”

 

Khoảng chừng vài giây .

 

Giang Nhu từ từ mở mắt .

 

Chiếc bình nước nhôm trong tay cô lúc trở nên nặng trịch.

 

Giơ tay gõ cửa.

 

Cộc cộc cộc.

 

Bác sĩ Bùi dùng đầu gối cũng thể đoán là ai, dứt khoát một câu.

 

“Mời .”

 

Khoảnh khắc Giang Nhu bước phòng y tế, cô ngửi thấy một mùi m-áu tanh xộc mũi.

 

Cô chỉ liếc mắt một cái thấy chiếc khay màu trắng là một đống gạc và bông đỏ tươi màu m-áu.

 

Chu Trọng Sơn khẽ ngước mắt lên, thấy bóng dáng Giang Nhu là để cô nữa.

 

.

 

Bác sĩ Bùi ấn thái dương đang ngóc lên của Chu Trọng Sơn, mang theo uy nghiêm của bác sĩ.

 

“Đừng cử động, yên đó cho .”

 

Ngón tay Giang Nhu cầm bình nước tự chủ mà siết c.h.ặ.t lấy.

 

thấy vết thương của Chu Trọng Sơn ……

 

Ở vị trí tai.

 

Lưỡi cuốc bằng sắt sắc lắm, nên da thịt của trọng lượng của nó xé rách một cách thô bạo.

 

Cái chẳng khác gì d.a.o cắt một nhát, thậm chí còn đau đớn hơn nhiều.

 

M-áu đỏ thẫm chỉ mặt mà còn theo cổ thấm đỏ cả cổ áo quân phục.

 

Bác sĩ Bùi để sạch vết thương dùng kẹp cầm m-áu kẹp lấy bông gòn, khi thấm đẫm cồn sát trùng thì ấn lên phần da thịt đang há miệng .

 

Xoẹt.

 

Giang Nhu rõ ràng thấy gì, nhưng bên tai cô tiếng vang.

 

Đó là tiếng hít hà khí lạnh vì đau.

 

Giang Nhu chỉ thôi cũng thấy từng cơn đau nhói.

 

Hống hồ chi là bản Chu Trọng Sơn.

 

Chu Trọng Sơn cúi đầu, chỉ thể dùng khóe mắt liếc đôi chân Giang Nhu đang ở đằng xa.

 

Anh khản giọng lên tiếng.

 

“Vợ , em đừng .”

 

bước chân của Giang Nhu hề rời nửa bước.

 

Cứ như duy trì một lúc lâu, bước sát trùng coi như cũng thành.

 

đây cũng chỉ mới là bắt đầu mà thôi.

 

Bác sĩ Bùi với Chu Trọng Sơn:

 

“Cậu nhóc đỏ đấy, mảnh đ-ạn quẹt trúng, lệch xuống một chút là mắt, lệch lên một chút là thái dương, vặn chẳng thương chỗ nào hiểm cả.

 

Lần cũng , suýt chút nữa là cả cái tai của bay mất , nếu mà như thật thì còn thể đăng ký thẻ thương binh cho đấy.”

 

“Bây giờ vị trí đúng là trong cái rủi cái may , cứ việc mà mừng thầm .

 

Có điều vết thương sâu, tự lành thì khó quá, vẫn cần khâu .”

 

Chu Trọng Sơn đến lông mày cũng nhíu lấy một cái mà .

 

“Vậy thì khâu .”

 

Trên đầy rẫy vết thương và sẹo, sợ thêm một đường nữa.

 

lời tiếp theo của bác sĩ Bùi mới là trọng điểm.

 

Ông khẽ thở dài:

 

“Thu-ốc tê dùng hết sạch từ lâu , vật tư y tế mới vẫn gửi tới.

 

chỉ thể cho vài viên thu-ốc giảm đau thôi, cứ chuẩn tâm lý cho kỹ .”

 

“Không cần chuẩn tâm lý , chịu .”

 

Chu Trọng Sơn hề do dự chút nào, trực tiếp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-237.html.]

Bác sĩ Bùi dựa theo tính cách của Chu Trọng Sơn cũng đại khái đoán sẽ như .

 

Chỉ điều .

 

Bác sĩ Bùi ngước mắt Giang Nhu một cái.

 

Chỉ thấy Giang Nhu lộ vẻ lo lắng nhưng hề lên tiếng phản đối quyết định của Chu Trọng Sơn.

 

Đôi vợ chồng đúng là tâm đầu ý hợp.

 

Đã như ……

 

“Được , quyết định thế .

 

chuẩn dụng cụ một chút, lát nữa sẽ khâu luôn.”

 

Bác sĩ Bùi về phía chiếc tủ ở phía bên phòng y tế, tìm kiếm thứ ông cần giữa những dãy d.ư.ợ.c phẩm và dụng cụ y tế.

 

Giang Nhu chính là lúc , từ từ tiến gần bên cạnh Chu Trọng Sơn.

 

Chu Trọng Sơn đang định ngẩng đầu lên thì một lực đạo nhẹ nhàng ấn xuống vai.

 

Giang Nhu , “Anh đừng cử động.”

 

Bởi vì Chu Trọng Sơn đang ghế còn Giang Nhu , đây là đầu tiên cô cần ngước đầu lên đàn ông cao lớn .

 

Cũng là đầu tiên thấy vết thương rùng cách gần như .

 

Kiếp , khi Giang Nhu mới bắt đầu học nấu ăn, đặc biệt là lúc luyện kỹ năng dùng d.a.o, chỉ cần d.a.o thái rau cắt một lỗ nhỏ thôi là cảm thấy cơn đau thấu tận tim gan .

 

Vết sẹo tai Chu Trọng Sơn dài như , sâu như .

 

Da thịt đều há miệng hết .

 

Có thể thấy từng lớp thịt hồng hào mới tinh bên trong.

 

Còn khâu từng mũi một trong tình trạng thu-ốc tê.

 

Chỉ thôi tim cũng thắt từng cơn đau đớn.

 

Khóe mắt Giang Nhu bất giác trở nên cay xè.

 

Cô hít một thật sâu, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất thể để :

 

“Bác sĩ Bùi, em thể lau vết m-áu cổ ạ?”

 

Bác sĩ Bùi nghĩ đây lẽ là sự quan tâm giữa hai vợ chồng nên cũng đồng ý.

 

“Lau sơ qua một chút cũng .

 

tuyệt đối chạm vết thương, nếu thì công sức sát trùng coi như đổ sông đổ bể hết đấy.”

 

“Dạ, em hiểu ạ.”

 

Giang Nhu gật đầu.

 

Sau khi bác sĩ Bùi cho phép.

 

Giang Nhu mở bình nước , dùng chiếc chậu nước trong phòng y tế đổ hết nước suối linh tuyền , đó dùng khăn tay thấm ướt giúp Chu Trọng Sơn lau chùi.

 

Cô khẽ :

 

“Sẽ đau một chút, ráng nhịn nhé.”

 

Chương 180 Vết thương hình như nhỏ một chút

 

“Sẽ đau một chút, ráng nhịn nhé.”

 

Giang Nhu nhẹ nhàng mà cũng thật thận trọng.

 

Chu Trọng Sơn còn kịp lên tiếng trả lời thì một luồng mát lạnh áp lên cổ .

 

Chiếc khăn tay ẩm ướt nhẹ nhàng lau qua những vệt m-áu đỏ thẫm.

 

Xóa từng chút một màu đỏ ch.ói mắt .

 

Lúc Giang Nhu lau cho Chu Trọng Sơn, cô cố gắng hết sức tránh vết thương của theo đúng lời dặn của bác sĩ Bùi.

 

đồng thời.

 

Cô cũng cố gắng tiếp cận hết mức thể, lau chùi một cách tỉ mỉ và sạch sẽ.

 

Chiếc khăn tay vốn sạch sẽ nhanh ch.óng nhuộm đỏ bởi m-áu.

 

Giang Nhu đặt khăn tay chậu nước, giặt sạch tiếp tục lau.

 

Cứ lặp lặp như .

 

Lau chùi, giặt giũ.

 

Giặt giũ, lau chùi.

 

 

Loading...