[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 212

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:38:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hạ Đông Lai thấy trong con ngươi nhạt màu của Tống Thanh Thiển một tia sáng thấp thoáng.”

 

Giống như lúc cô đang vẽ bản vẽ trang phục .

 

Tống Thanh Thiển đang vui vẻ.

 

Hạ Đông Lai trong lòng hiểu, lên tiếng .

 

“Thanh Thiển, những chuyện cô thích cô đều thể , cần qua sự đồng ý của ."

 

Tống Thanh Thiển phản bác, “ ngoài, những đó chắc chắn sẽ một lời bàn tán , cũng sẽ lôi cả ."

 

Ánh mắt Hạ Đông Lai khẽ động, từ trong lời của Tống Thanh Thiển một tầng ý nghĩa khác.

 

“Cho nên, đây chính là nguyên nhân đây cô luôn khỏi cửa?"

 

Tống Thanh Thiển ngờ một câu buột miệng của cô tự bán chính , còn Hạ Đông Lai nhạy bén bắt thóp.

 

Cô bực bội c.ắ.n môi.

 

Thực sự là thừa nhận cũng , mà phủ nhận cũng chẳng xong.

 

Cả cứ thế đờ đó.

 

Hạ Đông Lai sự lúng túng của Tống Thanh Thiển, nhưng lâu thấy Tống Thanh Thiển biểu cảm phong phú như .

 

Cho nên cũng lên tiếng dịu bầu khí ngay lập tức.

 

Anh đang nghĩ... hóa đây là hiểu lầm.

 

Hạ Đông Lai tưởng Tống Thanh Thiển thích hòn đảo nhỏ nghèo khó , vẫn đang hướng về đô thị phồn hoa, cho nên mới thèm khỏi cửa.

 

Hóa là vì những lời đồn thổi đó, còn liên quan đến .

 

Dần dần.

 

Tống Thanh Thiển bắt đầu nhịn , khóe miệng mím c.h.ặ.t, thấy Hạ Đông Lai mãi lời nào, nhất thời sốt ruột, dứt khoát thẳng.

 

Cô vẫn kiêu ngạo như cũ, “ thế thì ?"

 

Cùng lúc đó.

 

Hạ Đông Lai cũng lên tiếng, “Thanh Thiển, những chuyện đó quan trọng."

 

Giọng của hai đè lên , đồng thời mắt đối phương.

 

“Miệng mọc bọn họ, bọn họ thích thế nào thì , chúng cũng thể bịt miệng bọn họ .

 

Hơn nữa một ngày ở trong doanh trại gần mười mấy tiếng đồng hồ, doanh trại là nơi khép kín, căn bản cơ hội thấy những lời bàn tán đó.

 

Trái là cô... cô để ý mới là quan trọng nhất."

 

Vào khoảnh khắc .

 

Tống Thanh Thiển chằm chằm Hạ Đông Lai, dường như thực sự hiểu cái gọi là “vợ chồng nương tựa lẫn " trong miệng Giang Nhu là như thế nào....

 

Đêm khuya.

 

Trong căn nhà nhỏ của nhà họ Chu, tiếng lách cách vang lên.

 

Trước mặt Chu Tiểu Hoa đặt một dãy bát nhỏ, con bé gõ lách cách, đổi từ bài “Chiến sĩ b-ắn b-ia về doanh trại" sang bài “Hãy ~ kèn lệnh của hành trình mới vang lên ~".

 

Con bé chỉ tự gõ, mà còn bắt Chu Tiểu Xuyên cũng gõ cùng.

 

Chu Tiểu Xuyên ở phương diện là một kẻ mù âm nhạc.

 

Cho dù Chu Tiểu Hoa chỉ chia cho bé một chiếc bát nhỏ, bé vẫn nắm bắt nhịp điệu, luôn loạn nhịp.

 

Làm Chu Tiểu Hoa sốt ruột vô cùng.

 

【Anh trai, sai !

 

!

 

Anh trai, sai !】

 

Một cục bột sữa mềm mại như Chu Tiểu Hoa, ngay cả đồ ăn con bé cũng sẵn sàng chi-a s-ẻ cho Chu Tiểu Xuyên.

 

Chỉ duy nhất trong chuyện ca hát , con bé đặc biệt nghiêm túc, hết đến khác bắt Chu Tiểu Xuyên .

 

【Anh trai, một nữa!

 

Lần sai đấy!】

 

Trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu là sự nghiêm túc đầy sữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-212.html.]

Một lát .

 

Tiếng nhạc lách cách vang lên nữa.

 

Bên cạnh.

 

Giang Nhu tiếng nhạc, tiếp tục công việc thủ công của .

 

Kim chỉ xuyên qua lớp vải, kéo dài sợi chỉ khâu, đó xoay một vòng, quấn chỉ thắt nút.

 

Cô cúi đầu, dùng răng c.ắ.n đứt sợi chỉ khâu.

 

Cuối cùng—

 

“Xong !

 

May xong !

 

may xong !"

 

Giang Nhu đặt kim chỉ xuống, giũ giũ bộ quần áo nhỏ trong tay, mặt lộ nụ rạng rỡ.

 

Vất vả bao lâu nay, coi như cũng thành đường kim cuối cùng tối nay.

 

Giang Nhu hưng phấn , “Tiểu Hoa, mau đây, chúng mặc quần áo mới thôi!"

 

Chương 160 Chu Tiểu Hoa đáng yêu hết nấc

 

Trong tay Chu Tiểu Hoa vẫn còn cầm đũa, biểu cảm nhỏ bé ngẩn , vẫn phản ứng kịp là chuyện gì.

 

Giang Nhu vươn tay , bế Chu Tiểu Hoa đang xếp bằng giường lên.

 

“Tiểu Hoa, nào, chúng cởi quần áo ."

 

Giang Nhu thuận tay vỗ vỗ m-ông nhỏ của Chu Tiểu Hoa.

 

Vừa nhắc đến cởi quần áo, Chu Tiểu Hoa lập tức ngoan ngoãn giơ hai tay lên để quần áo dễ dàng cởi khỏi .

 

Giang Nhu nắm lấy quần áo Chu Tiểu Hoa, định kéo lên .

 

Cô đột nhiên nghĩ đến điều gì đó.

 

Động tác dừng .

 

Giang Nhu về phía Chu Tiểu Xuyên đang đôi mắt đen láy sáng ngời ở bên cạnh, nhắc nhở.

 

“Tiểu Xuyên, đầu ."

 

Phản ứng của Chu Tiểu Xuyên ngẩn ngơ, dù tuổi vẫn còn quá nhỏ, luôn ngủ cùng , bé vẫn ý thức điều gì.

 

Cuối cùng là Giang Nhu đưa tay .

 

Cô ấn đầu Chu Tiểu Xuyên, trực tiếp xoay đầu bé sang một bên.

 

“Như mới đúng, nhớ kỹ, con gái tắm , con gái quần áo cũng ."

 

Giang Nhu dặn dò.

 

Lúc cô xoay , thấy Chu Tiểu Hoa vẫn ngoan ngoãn giơ hai tay, giữ nguyên động tác ban đầu hề cử động.

 

Huhu!

 

Sao bé gái đáng yêu như chứ!

 

Trái tim Giang Nhu mềm nhũn .

 

Cô giúp Chu Tiểu Hoa cởi quần áo, cởi cả quần , chỉ còn một chiếc quần lót bốn góc nhỏ xíu.

 

Chất vải mềm mại thiện với làn da, ôm sát lấy da thịt.

 

Cái m-ông nhỏ núc ních thịt, cong veo như quả đào mật.

 

Giang Nhu cầm bộ quần áo mới may xong, giũ mạnh trong tay mặc cho Chu Tiểu Hoa.

 

Chiếc váy nhỏ xẻ tà phía , cách mặc tương tự như mặc áo sơ mi.

 

Luồn tay trái tay , đó là khuy cài chữ nhất ở cổ áo, những chiếc khuy khác ở vị trí ng-ực lượt cài .

 

Những ngón tay trắng nõn của Giang Nhu vê chiếc khuy, Chu Tiểu Hoa cúi đầu động tác của Giang Nhu.

 

Nhìn chằm chằm chiếc khuy mới lạ và đặc biệt đó, con bé chớp chớp mắt đầy nghi hoặc.

 

Trước đây từng thấy bao giờ.

 

Một lát .

 

 

Loading...