“Anh ?
Tống Thanh Thiển còn bảo em với Tiểu Hoa trông giống , là con ruột đấy.
Lúc thấy thế, em vui để cho hết."
Trăng lúc tỏ lúc mờ.
Cuộc đời cũng , tiếc nuối vẹn tròn.
Chỉ là sự vẹn tròn của Giang Nhu thực hiện theo một cách khác.
Bây giờ cô dù cũng thấy vui.
Chu Trọng Sơn lời Giang Nhu , thấy nụ tươi như hoa mặt cô, tảng đ-á nặng trĩu đè nén bấy lâu nay trong lòng mới biến mất.
Anh thấp giọng .
“Vợ ơi, hãy cho các con thêm chút thời gian, chúng chắc chắn sẽ hiểu lòng của em đối với chúng."
“Vâng, em vội.
Sau còn thời gian dài lắm, cả nhà sẽ ở bên rời xa."
Giang Nhu mỉm rạng rỡ, nụ như hoa nở.
Chu Trọng Sơn nhịn cả tối, lúc cuối cùng cũng cần nhịn nữa.
Hai vốn đang ở tư thế ôm ấp mật.
Chu Trọng Sơn chỉ cần cúi đầu hôn lên môi Giang Nhu.
Lúc xâm nhập chiếm hữu.
Anh nhận giữa làn môi của Giang Nhu để một khe hở.
Như một lời mời gọi lời.
Anh khiến nụ hôn trở nên nóng bỏng và triền miên.
……
Nhất thời.
Dưới ánh đèn vàng vọt.
Là một cặp vợ chồng quấn quýt mật.
Giang Nhu hôn đến mức thở hổn hển, tim đ-ập thình thịch, đôi mắt mờ sương.
thở nóng bỏng vẫn từng biến mất.
Cô thậm chí cảm nhận bộ đồ ngủ mỏng manh vén lên, bàn tay to rộng của đàn ông thò bên trong.
C-ơ th-ể Giang Nhu mềm nhũn, thầm chiều chuộng đàn ông tiến sâu hơn nữa.
Khóe mắt cô bỗng thoáng thấy một bóng mờ ảo.
Nhỏ bé.
Đang bên cửa phòng.
Để lộ đôi mắt đen láy to tròn, tò mò hai đang “đ-ánh nh-au giường".
Đột nhiên.
Một luồng nhiệt xông thẳng lên đỉnh đầu Giang Nhu.
Ch-ết tiệt!
Là Chu Tiểu Hoa!
Lúc Chu Trọng Sơn phòng thế mà đóng cửa!
Giang Nhu lập tức căng thẳng, đó bùng phát một sức mạnh vô song, đẩy phắt đàn ông đang quấn quýt .
Trong khoảnh khắc đẩy .
Chu Trọng Sơn vô cùng thể tin .
Phải rằng, bãi tập đều đ-ánh bại đối thủ trong quân, mà cô vợ yếu đuối mảnh mai nhà đẩy .
Chuyện ...?!
Nói chắc cho ba ngày ba đêm mất.
Lúc Giang Nhu thời gian quan tâm đến Chu Trọng Sơn.
Cô nhanh ch.óng leo xuống giường, gượng đôi chân bủn rủn, cuống quýt chỉnh đốn quần áo xộc xệch .
Giang Nhu hít sâu một mới về phía Chu Tiểu Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-197.html.]
Cô xổm mặt Chu Tiểu Hoa, thẳng mắt cô bé, nhẹ nhàng hỏi.
“Tiểu Hoa, thế con?
Có gặp ác mộng nên ngủ ?"
Chu Tiểu Hoa gật đầu cũng lắc đầu.
Đôi mắt to trong veo của cô bé hết Chu Trọng Sơn đang lưng với , sang Giang Nhu đang đỏ mặt như phơi nắng xong.
Cuối cùng.
Ánh mắt cô bé dừng cổ Giang Nhu.
【Thời gian tiết lộ tình tiết】
Thực cũng chẳng tiết lộ gì, trong phần giới thiệu rõ , chính là câu cuối cùng .
Có con “ruột + ruột", cho nên chắc chắn sẽ sinh thôi~~~ ở mãi về cơ~
Chương 148 Nghĩ nghĩ , chọn đ-ánh m-ông
【Đỏ đỏ kìa.】
【Giống như muỗi đốt .】
Chu Tiểu Hoa tò mò cổ Giang Nhu đưa tay .
Ngón tay nhỏ bé của cô bé chạm làn da vẫn còn mang nóng của Giang Nhu, dùng đầu ngón tay khẽ gãi gãi.
【Bị muỗi đốt chắc chắn là ngứa lắm.】
Chu Tiểu Hoa cứ thế nghiêm túc và ngây thơ giúp Giang Nhu gãi ngứa.
Giang Nhu ngẩn , c-ơ th-ể bất động hiểu chuyện gì đang xảy .
Dù cô cúi đầu cũng thấy cổ , đó gì đặc biệt.
Ngược là Chu Trọng Sơn ở phía , khi chỉnh đốn đơn giản, cầm một chiếc áo khoác rộng rãi tới choàng lên Giang Nhu.
“Vợ ơi, mặc áo ."
Anh thuận tay chỉnh cổ áo cho Giang Nhu, kéo áo che bớt phần cổ của cô.
Người đàn ông nén giọng, nhắc nhở khẽ.
“Chỗ của em đỏ ."
Mà thủ phạm gây vết đỏ đó chính là đàn ông mặt.
Mặt Giang Nhu nóng bừng, cuối cùng cũng phản ứng .
Là vết hôn (hickey) đấy mà.
Cô lập tức đưa tay kéo áo che kín cổ.
Những dấu vết mờ ám thật sự nên để trẻ con thấy.
Giang Nhu dịu nhịp tim nhanh, đó xổm xuống một nữa.
Cô nắm lấy bàn tay nhỏ của Chu Tiểu Hoa, khẽ xoa nhẹ trong lòng bàn tay , một nữa dịu dàng hỏi.
“Tiểu Hoa, con thế?
Có thể cho ?"
Tiếng “" đó dường như nhắc nhở Chu Tiểu Hoa mới ngủ dậy vẫn còn mơ màng.
Trên gương mặt táo tròn của cô bé thoáng qua một tia bối rối.
Ngón tay nhỏ của cô bé móc lấy tay Giang Nhu, nắm c.h.ặ.t lấy.
Lực kéo nhẹ nhàng truyền đến.
【Mẹ ơi, theo con.】
Giang Nhu nương theo lực kéo của Chu Tiểu Hoa dậy, theo cô bé, chậm rãi bước về phía .
Chu Trọng Sơn cũng theo sát phía hai con.
Ba nhanh ch.óng đến căn phòng nhỏ của các con.
Khi Giang Nhu cửa, cô kéo dây công tắc đèn điện trong phòng.
Tiếng “tạch" vang lên, căn phòng nhỏ lập tức bừng sáng.
Cũng lộ chiếc giường bừa bộn.
Chu Tiểu Xuyên ngủ say, ngay cả lúc Chu Tiểu Hoa tỉnh dậy, leo xuống giường cũng bé thức giấc.