[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:29:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dương Trân Trân chuyện với Lâm Ngọc Lan, cô vẫn luôn cố chịu đựng, thể thấy là vẫn còn đau.”

 

Giang Nhu vội vàng :

 

“Đừng chuyện nữa, mau đến phòng y tế, tìm quân y Bùi xem ."

 

đúng đúng, Trân Trân, em nhất định đến phòng y tế."

 

“Chị Ngọc Lan, là chúng cứ đưa ba con gà mái đến trường học ..."

 

Lâm Ngọc Lan và Dương Trân Trân nảy sinh ý kiến bất đồng.

 

Cuối cùng Giang Nhu đề nghị:

 

“Em thể giúp chị Ngọc Lan mang gà đến trường, sẵn tiện cũng thể tham quan trường học luôn, cũng mà."

 

Chu Trọng Sơn thấy Giang Nhu , liền tiếp lời:

 

“Tống Nham, đưa cô giáo Dương đến phòng y tế gặp quân y Bùi ."

 

“Rõ, Đoàn trưởng Chu!"

 

Theo câu trả lời hùng hồn của Tống Nham, sự việc quyết định như .

 

Lâm Ngọc Lan và Dương Trân Trân xong cũng gật đầu đồng ý.

 

Vì thế.

 

Cuối cùng là Tống Nham dìu Dương Trân Trân đến phòng y tế của doanh trại.

 

Chu Trọng Sơn cùng Giang Nhu và hai đứa trẻ đến trường học.

 

Cùng mang theo đó là ba con gà mái lớn.

 

Một con trong đó vẫn còn ở trong tay Hạ Đông Lai.

 

Chu Trọng Sơn Hạ Đông Lai một cái, Hạ Đông Lai hiểu ý, giao con gà mái lớn tay Chu Trọng Sơn.

 

Người đàn ông thô kệch một tay xách một con, tay xách hai con, vẫn nhẹ nhàng như .

 

Khi Lâm Ngọc Lan về phía Hạ Đông Lai, cô chợt nhớ một chuyện.

 

Cô lo lắng hỏi:

 

“Đại đội trưởng Hạ, rắc rối trong bộ đội hiện giải quyết xong ?"

 

Hai chữ “rắc rối" là ám chỉ “bom sinh hóa" đào mấy ngày .

 

Trong doanh trại ngoại trừ Hạ Đông Lai , ai thể xử lý quả b.o.m .

 

Cho nên đều do Hạ Đông Lai quyền phụ trách, cùng phối hợp với chính là Trung đoàn trưởng trung đoàn một Lương Quang Minh.

 

Trong về nhà đó, Hạ Đông Lai nhận rằng nếu may dính vi khuẩn virus, thể dẫn đến chuỗi lây truyền từ sang .

 

.

 

Sau khi đến doanh trại ngày hôm , lập tức báo cáo nâng cấp hệ an .

 

Trước khi cuộc khủng hoảng b.o.m sinh hóa giải quyết , tất cả binh lính tham gia hành động đều rời khỏi khu vực chỉ định.

 

Không về ký túc xá, càng về nhà.

 

Để ngăn chặn vấn đề virus thể khuếch tán.

 

Các lãnh đạo quân đội cũng hết sức coi trọng, thậm chí phái tàu đưa chuyên gia đến ngay trong đêm.

 

Phải giải quyết vấn đề một cách nhanh nhất và an nhất.

 

Cứ như .

 

Suốt bảy ngày.

 

Hạ Đông Lai phối hợp cùng các chuyên gia, cuối cùng giải quyết xong rắc rối lớn .

 

Hạ Đông Lai cũng cuối cùng thể về nhà .

 

Anh với Lâm Ngọc Lan:

 

“Chị dâu, đều giải quyết xong .

 

Trung đoàn trưởng Lương đang báo cáo công tác, báo cáo xong là thể về nhà, chị cứ yên tâm."

 

Lâm Ngọc Lan xong, khuôn mặt tái nhợt cuối cùng cũng lộ nụ .

 

Cô lẩm bẩm:

 

“Vậy thì , thì ..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-185.html.]

Bên cạnh.

 

Tống Thanh Thiển cũng thấy cuộc đối thoại giữa họ.

 

Tuy cô cái gọi là “rắc rối" đó là gì, nhưng cũng Hạ Đông Lai chắc là phụ trách một nhiệm vụ cơ mật.

 

Không chỉ một thể về nhà, mà trong doanh trại còn nhiều khác cũng thể về nhà.

 

Cho nên... cố ý tránh mặt cô?

 

Đuôi mắt Tống Thanh Thiển khẽ động đậy, một tia sáng trở trong đôi mắt cô....

 

Sau khi bàn bạc xong.

 

Lâm Ngọc Lan dẫn đường phía .

 

Gia đình bốn Chu Trọng Sơn phía .

 

Mọi đều sắp xếp, nhưng vẫn còn một ngó lơ, bỏ quên ở một bên là Lâm Ngọc Dao.

 

Lâm Ngọc Dao khó khăn lắm mới tiếp cận Chu Trọng Sơn một , nhưng một câu cũng , thấy Chu Trọng Sơn sắp .

 

tức tối nghiến răng, lập tức theo ngay.

 

gọi:

 

“Em cũng cùng đến trường."

 

Giang Nhu lập tức nhíu mày.

 

Cùng nhíu mày còn Lâm Ngọc Lan.

 

Lâm Ngọc Lan đầu với Lâm Ngọc Dao:

 

“Ngọc Dao, em về nhà ."

 

“Không, em về."

 

Lâm Ngọc Dao cố chấp, đôi mắt cố ý hoặc vô ý về phía Chu Trọng Sơn.

 

Lâm Ngọc Lan chú ý tới những điều , trong lòng những phỏng đoán bất an, nhưng thể trực tiếp.

 

Cả đời cô quen với sự dịu dàng, điều, tiến lui.

 

Ngay cả lúc , cô thấy bực với Lâm Ngọc Dao, nhưng vẫn thể kiên nhẫn giải thích.

 

“Ngọc Dao, bố gửi thư và bưu phẩm đấy, để ngay bàn ở nhà.

 

Em mau về xem , là đồ ăn ngon đồ dùng đấy."

 

Trong lòng Lâm Ngọc Dao vẫn nỡ rời xa Chu Trọng Sơn, nhưng hễ nghĩ đến đồ ăn ngon, đồ dùng là tâm trí lay động.

 

cũng Giang Nhu ở đây, cô cũng chẳng gì.

 

Hừ.

 

Đi thì .

 

Giang Nhu cũng là kẻ sắp ch-ết, cô nhường một chút cũng .

 

“Được .

 

Chị, em về nhà đây."

 

Lâm Ngọc Dao miễn cưỡng đồng ý, cuối cùng theo nữa....

 

Một nhóm khỏi khu nhà ở quân đội, hướng về phía trường học.

 

Cái gọi là trường học, thực chất chính là vài gian phòng trống của công xã làng.

 

Bên ngoài gian phòng một đất trống, bãi đất dựng một cây cột gỗ, cột treo một lá hồng kỳ, đang bay phấp phới trong gió.

 

Trong căn phòng bên cạnh là hai căn phòng cũ kỹ rách nát, đặt một bàn ghế, cùng một tấm bảng đen và phấn.

 

Điều kiện của trường học kém.

 

Trên bảng đen còn lưu những con chữ giáo viên khi lên lớp.

 

Giang Nhu qua, là bính âm.

 

Chu Tiểu Xuyên vẫn luôn im lặng lưng Giang Nhu, khác với sự tò mò đảo mắt quanh của Chu Tiểu Hoa.

 

Ánh mắt Chu Tiểu Xuyên tập trung, nghiêm túc, đặc biệt là khi về phía tấm bảng đen chữ.

 

Họ đến trường đúng giờ tan học.

 

Học sinh tan học, từng đứa một chơi trò chơi trong sân, b-ắn bi, nhảy lò cò, vô cùng náo nhiệt.

 

 

Loading...