[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:28:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tống Thanh Thiển từ nhỏ đến lớn con vật duy nhất từng tiếp xúc là mèo cảnh, gì gặp qua loại gia súc như thế .”

 

Nhìn thấy gà mái già lao về phía , cô theo bản năng định tránh .

 

Tốt nhất là trực tiếp chạy về trong sân, đóng sầm cửa , một chút cũng tiếp xúc với con vật .

 

lúc Giang Nhu bắt gà mái già, Chu Tiểu Hoa ngủ trưa tỉnh dậy, thấy tiếng động bên ngoài nên .

 

Cô bé và Chu Tiểu Khê cùng bên cửa.

 

Cũng chính là vị trí xa lưng Tống Thanh Thiển.

 

Nếu lúc Tống Thanh Thiển vội vàng trốn trong sân, khả năng sẽ va hai đứa trẻ trong lúc hoảng loạn.

 

Hơn nữa cô tránh , hai đứa trẻ chắc thể tránh bình thường.

 

Gà mái già tấn công , chừng sẽ chuyển sang tấn công những đứa trẻ yếu ớt hơn.

 

Cô, thể trốn!

 

Trong khoảnh khắc, Tống Thanh Thiển kết luận trong lòng.

 

Đôi mắt phượng hẹp dài ngưng đọng một tầng ánh sáng lạnh lẽo kiên nghị, cao ngạo mà kiên định về phía con gà mái già đang lao tới.

 

Trong sát na, Giang Nhu hiểu lựa chọn của Tống Thanh Thiển.

 

Cô động não, dứt khoát hét lên.

 

“Thanh Thiển, bắt lấy nó!

 

Chị mà!"

 

Giang Nhu hét lên như , Lâm Ngọc Lan và chị vợ quân nhân cũng hét theo.

 

“Tống Thanh Thiển, thử một chút , bắt lấy nó."

 

“Mau bắt lấy nó!

 

Cố lên!"

 

Trong tiếng hô hào cổ vũ của , Tống Thanh Thiển cũng đang lẩm bẩm tự nhủ.

 

“Bắt lấy nó!

 

Mình bắt lấy nó!

 

Mình bắt lấy nó!

 

Bắt lấy nó!

 

Mình nhất định ——"

 

“Cục tác!"

 

Gà mái già hùng hổ lao về phía Tống Thanh Thiển.

 

Tống Thanh Thiển vươn tay , cũng hướng về phía con gà mái già trực tiếp nhào tới.

 

Cảnh tượng đó...

 

Có mấy phần lạc lõng, mấy phần nực , mấy phần hài hước.

 

Tống Thanh Thiển mặc quần áo chỉnh tề đẽ, khuôn mặt diễm lệ lạnh lùng cao ngạo, đang... bắt gà!

 

hỏi Tống Thanh Thiển của vài phút , cô cũng dám tin chuyện như .

 

Tuy nhiên.

 

Cảnh tượng thực sự xảy .

 

Tống Thanh Thiển chỉ đang bắt gà, mà là dùng hết bộ sức lực của để nỗ lực nhất.

 

nhào một cái như , chân trượt một cái, cũng ngã nhào mặt đất.

 

Đau quá.

 

Tống Thanh Thiển trong đám bụi mù mịt, nhíu mày nhắm mắt .

 

Đáng ch-ết...

 

trò hề .

 

Lòng tự tôn cao ngạo của đại tiểu thư vỡ tan tành khắp nơi.

 

bẽ bàng nghiến răng, căn bản mở mắt chút nào.

 

mà...

 

Trên lòng bàn tay Tống Thanh Thiển là cảm giác ấm áp, mềm mại, xa lạ.

 

Chờ chút!

 

Đây là cái gì?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-182.html.]

Hình như cô bắt cái gì đó?!

 

Thứ đó vẫn còn ở trong lòng bàn tay cô , ngừng nhảy nhót lung tung.

 

Lúc ý thức đại não của Tống Thanh Thiển còn kịp phản ứng , cô dùng sức khép ngón tay, nắm c.h.ặ.t lấy thứ trong lòng bàn tay.

 

Dù c-ơ th-ể đau nhưng vẫn buông tay.

 

Đồng thời, cô từ từ mở mắt .

 

Tống Thanh Thiển thấy mặt là một con gà mái già!

 

... mà bắt !

 

Bắt !

 

Chương 136 Vợ ơi, đến đón em về nhà

 

Tống Thanh Thiển kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Trong nháy mắt, sự kinh ngạc và niềm vui sướng giống như hai luồng gió xoáy, mãnh liệt cuộn trào trong l.ồ.ng ng-ực cô , quét sạch khắp .

 

một việc tưởng.

 

... bắt... bắt ... bắt ... là bắt đấy!"

 

Tống Thanh Thiển đất, hai tay dùng sức túm c.h.ặ.t con gà mái già, khuôn mặt tinh xảo lấm lem , mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng cũng rối tung, quần áo đều dính bụi đất.

 

Đây là dáng vẻ cô từng bao giờ.

 

một chút cũng để ý, ngược mặt nở một nụ rạng rỡ tươi tắn.

 

Đôi mắt phượng đầy vẻ kiêu ngạo đều trở nên cong cong.

 

Sự cao ngạo niềm vui sướng thế.

 

Tống Thanh Thiển hưng phấn ngẩng đầu, hét lớn với Giang Nhu.

 

“Giang Nhu, em kìa, con gà mái già là chị bắt đấy!"

 

Tống Thanh Thiển tại , khoảnh khắc cảm thấy vui hơn cả việc mua một bộ quần áo hàng hiệu Pháp đắt tiền.

 

Giang Nhu cũng theo.

 

Cô gật đầu:

 

, là chị bắt đấy."

 

Lâm Ngọc Lan từ trong sự kinh ngạc liên tiếp dần bình tĩnh , lộ nụ tán thưởng.

 

“Thanh Thiển, em còn lợi hại hơn những gì chúng tưởng tượng."

 

Chị vợ quân nhân khác :

 

, em giỏi thật đấy.

 

Bọn chị cứ bắt mãi mà bắt , mà em chỉ bắt một luôn."

 

Không một ai để ý đến sự t.h.ả.m hại và trò hề của Tống Thanh Thiển lúc .

 

Ngược tất cả đều chân thành khen ngợi, đều vì việc Tống Thanh Thiển mà cảm thấy vui mừng.

 

Giữa họ cũng còn bất kỳ sự ngăn cách nào với “đại tiểu thư tư sản" nữa, mà là những đồng chí cùng bắt gà.

 

Bốn tro bụi mặt , trêu chọc to hơn.

 

“Cũng giỏi lắm .

 

Em... em là do may mắn nên mới bắt luôn thôi."

 

Tống Thanh Thiển đỏ mặt, đôi mắt sáng rực, vui vẻ .

 

Đã lâu sảng khoái như .

 

Buổi chiều thật là !

 

Ngay khoảnh khắc bầu khí đang sôi nổi .

 

Tầm mắt Tống Thanh Thiển rơi phía lưng Giang Nhu xa, đồng t.ử khựng .

 

Nụ mặt cô đột nhiên đông cứng ——

 

Giang Nhu tinh mắt, liếc thấy sự đổi biểu cảm của Tống Thanh Thiển ngay lập tức.

 

Cùng lúc đó.

 

Tai Giang Nhu khẽ động.

 

thấy một âm thanh nhỏ.

 

“Đoàn trưởng Chu, dọn khỏi ký túc xá quân đội , giờ đang ở nhà chị gái.

 

Lâm Ngọc Lan, chị chính là chị , dù bọn chị em ruột nhưng lớn lên bên từ nhỏ, quan hệ lắm."

 

 

Loading...