“Giang Nhu , lập tức mở to mắt kiểm tra kỹ một vòng.”
Thứ cô cầm tay là chiếc váy nhỏ của Chu Tiểu Hoa, thành 80%, hình dáng đại khái của chiếc váy.
Phần còn thành là những công đoạn máy may xử lý , chỉ thể thành bằng kim chỉ khâu tay.
Ở phần ng-ực của chiếc váy nhỏ theo thiết kế tân Trung Hoa.
Vòng quanh cổ áo, vạt áo một công đoạn gọi là —— bọc viền.
Đây cũng là kỹ thuật đặc thù trong sườn xám Trung Quốc.
Độ tinh tế của một bộ quần áo nhiều khi chính là những chi tiết nhỏ .
Vừa Giang Nhu nhất thời phân tâm, kim trong tay vô tình đ-âm sai chỗ, đường chỉ cũng trở nên vẹo vẹo vọ vọ.
Thật .
Giang Nhu nhíu mày.
Đang rầu rĩ.
Tống Thanh Thiển từ bên cạnh đưa tay , nhận lấy kim chỉ và quần áo trong tay Giang Nhu.
Giọng cô nhàn nhạt:
“Cứ để chị cho."
Tống Thanh Thiển từng mở miệng là “Chị chỉ dạy em một thôi", vẻ mặt đầy sự mất kiên nhẫn sớm biến mất thấy nữa.
Cô chỉ dạy tỉ mỉ để Giang Nhu dễ hiểu hơn.
Mỗi khi chỗ Giang Nhu , Tống Thanh Thiển đều sẽ mang vẻ mặt ghét bỏ nhưng bất đắc dĩ thỏa hiệp một câu “Để chị cho".
Cô dốc hết sức lực để chiếc váy nhỏ trở nên nhất.
Giang Nhu đưa hết việc tay , thảnh thơi.
Cũng chỉ trong chớp mắt.
Cô thấy kim chỉ trong tay Tống Thanh Thiển trở nên cực kỳ lời, đường khâu cũng ngay ngắn chỉnh tề.
Kỹ thuật của Tống Thanh Thiển đặc biệt , còn thể giấu đường chỉ.
Thoạt căn bản thấy dấu vết của việc khâu vá.
Giang Nhu bên cạnh mà than phục thôi.
“ là mỗi nghề mỗi khác.
Thanh Thiển, tay nghề của chị thực sự còn gì để , là cái ——"
Cô hướng về phía Tống Thanh Thiển, giơ một ngón tay cái lên.
Tống Thanh Thiển cúi đầu, dường như chút động lòng.
khuôn mặt diễm lệ của cô , đuôi lông mày thanh mảnh nhếch lên.
Đây chính là niềm kiêu ngạo của cô mà!
Giang Nhu một lát, tiếp đó xử lý quần áo của Chu Tiểu Khê, còn nhiều việc lắm nha~...
Trong nhà buổi chiều.
Yên tĩnh và dễ chịu.
Chỉ tiếng cạch cạch phát khi máy may chuyển động.
Tuy nhiên.
Bên ngoài nhà truyền đến một trận chấn động.
“Á —— á —— Bắt lấy , mau bắt lấy !"
“Chớ để chạy thoát!
Nhất định bắt lấy !
Á!
Nguy hiểm!
Cẩn thận một chút, chú ý bảo vệ bản !"
“Nếu để chạy mất thì thể ăn với chị Hồng !...
Mau mau mau...
Mau bắt lấy!
Bắt lấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-179.html.]
Tiếng hô hào khẩn trương và dồn dập truyền từ cửa.
Nghe mà thắt cả lòng.
Bầu khí lập tức trở nên căng thẳng.
Giọng ...
“Là chị Ngọc Lan!"
Giang Nhu lập tức nhận giọng của Lâm Ngọc Lan.
Hỏng , đây là xảy chuyện !
Giang Nhu nhất thời vẻ mặt căng thẳng, một cái với Tống Thanh Thiển ở bên cạnh.
Hai hẹn mà cùng đặt quần áo trong tay xuống, vội vàng dậy ngoài.
Khi qua phòng khách.
Chu Tiểu Khê đang dùng đôi mắt đen thẳm chằm chằm Giang Nhu, là tư thế phòng căng thẳng quen thuộc.
Cậu bé cũng thấy tiếng hô bên ngoài cửa, một nữa lộ tư thế của sói con.
“Tiểu Khê, em ở trong nhà trông em gái, đừng ngoài."
Giang Nhu vội vàng ngoài, trầm giọng lệnh cho Chu Tiểu Khê.
Chu Tiểu Khê , bước chân đang định lao lên bỗng khựng .
Trong ánh mắt bé một tia do dự nhỏ.
Chỉ trong khoảnh khắc thẫn thờ đó.
Giang Nhu sải bước ngoài, mà bé chỉ thể thấy bóng lưng kiên quyết của Giang Nhu.
Cậu bé để phía , nơi an hơn.
Còn Giang Nhu, sải bước phía .
Chu Tiểu Khê lặng lẽ dõi theo, đó trong phòng, theo lời Giang Nhu trông Chu Tiểu Hoa.
Két một tiếng.
Giang Nhu mở cửa gỗ .
Vẻ mặt cô căng thẳng, ánh mắt sắc lẹm, trong lòng chuẩn sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng thể đại chiến một trận.
Dù cô cũng gian linh tuyền hộ , cho dù là đàn ông cao một mét tám mươi mấy cũng nhất định là đối thủ của cô, cũng thể lật nhào xuống đất.
Nếu chỉ là bắt một tên trộm nhỏ thì nhất định vấn đề gì.
Giang Nhu đồng thời còn nghiêng , cô che chắn mặt Tống Thanh Thiển đang theo sát phía .
Cứ như .
Trong bầu khí căng thẳng nghìn cân treo sợi tóc.
Sau khi Giang Nhu mở cửa, cô thấy bóng dáng Lâm Ngọc Lan đang hoảng hốt đuổi theo con đường bên ngoài.
Bước chân Lâm Ngọc Lan lảo đảo, ngừng chạy đông chạy tây.
Vốn dĩ c-ơ th-ể cô yếu ớt, cả cũng g-ầy nhom, lúc dáng vẻ lảo đảo thực sự khá t.h.ả.m hại.
Đến cả mái tóc vốn luôn tết gọn gàng cũng xõa xuống bên trán.
Quần áo mấy chỗ dính bụi đất, trông bẩn thỉu, chắc là ngã mấy .
Người cũng đang chạy lảo đảo chỉ Lâm Ngọc Lan, mà còn một phụ nữ Giang Nhu từng gặp, chắc cũng là vợ quân nhân trong đại viện.
Lâm Ngọc Lan và cô cùng đuổi theo ——
Gà!
Một con gà mái già b-éo , nó bộ lông màu nâu đỏ xinh , cái đuôi dài vằn đen, cùng với cái mào đỏ như lửa.
Trông uy phong, giống như một con gà trống oai phong lẫm liệt .
Đáng sợ hơn là.
Gà mái già mà bay.
“Cục tác!"
“Cục tác!"
“Cục tác!"
Con gà mái già há miệng kêu to, đồng thời tung đôi cánh lông xù, đ-ập cánh bay cao một mét.
Lâm Ngọc Dao và một chị vợ quân nhân khác, hai chia ngừng vây bắt gà mái già.