[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 159

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:24:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lại Chu Trọng Sơn giữ .”

 

Hửm?

 

Người đàn ông nồng nhiệt mà cũng đổi tính nết ?

 

Đây là thanh tâm quả d.ụ.c ?

 

Lông mi dài của Giang Nhu khẽ rung, cô tỉnh táo hơn một chút, từ từ mở mắt trong bóng tối, lộ ánh mắt trong trẻo.

 

Chu Trọng Sơn cảm nhận sự băn khoăn của Giang Nhu.

 

Yết hầu khẽ chuyển động, cất tiếng .

 

“Anh mới tắm xong, lạnh.”

 

Chu Trọng Sơn tắm bằng nước lạnh, nước đêm từ lâu còn giữ nhiệt độ của ban ngày nữa, lạnh buốt.

 

Anh là một đàn ông da dày thịt b-éo, bao giờ cảm sốt.

 

Dội một chậu nước lạnh từ đầu đến chân cũng cảm thấy chẳng gì to tát.

 

Giang Nhu thì .

 

Trông cô vốn mỏng manh, như liễu yếu gió, vòng eo chỉ nhỏ bằng một vòng tay.

 

Lại đang rúc trong chăn ấm, nhiệt độ c-ơ th-ể cao.

 

Một ấm áp như mà tựa l.ồ.ng ng-ực lạnh lẽo của , nhỡ nhiễm lạnh cảm mạo thì ?

 

Chu Trọng Sơn vì thế mà kìm chế.

 

Giang Nhu giải thích xong cũng cố rúc nữa.

 

.

 

Cô chớp chớp mắt, đôi tay lén lút vươn qua.

 

Lòng bàn tay đột nhiên chạm cơ bụng của Chu Trọng Sơn.

 

Sờ sờ.

 

Không hổ là đại ca lính, cơ bắp cứng ngắc.

 

Rắn chắc và phẳng lì.

 

Cơ bụng từng múi nhỏ, từng múi phân minh, rãnh cơ rõ ràng.

 

Bàn tay nhỏ nhắn linh hoạt của Giang Nhu sờ thêm vài cái.

 

Hơi thở của Chu Trọng Sơn ngừng ngay từ khoảnh khắc hai chạm .

 

Cả l.ồ.ng ng-ực dám phập phồng.

 

Anh cảm nhận lòng bàn tay mềm mại mịn màng đang sờ tới sờ lui .

 

Lồng ng-ực nặng trĩu.

 

Chu Trọng Sơn đang căng thẳng thì thấy lời dịu dàng nũng nịu của Giang Nhu.

 

“Em thấy lạnh .”

 

Giang Nhu “đích xác nhận" xong.

 

Sau đó lăn một vòng, liền cọ trong lòng Chu Trọng Sơn.

 

Cô tìm một vị trí thoải mái nhất l.ồ.ng ng-ực đàn ông, nghiêng sấp.

 

Hai tựa , da thịt kề sát.

 

Cằm Giang Nhu vặn tì lên vai Chu Trọng Sơn.

 

ngước mắt lên, hiện trong tầm mắt là khuôn mặt nghiêng sâu hoắm của Chu Trọng Sơn.

 

Giang Nhu khẽ :

 

“Trọng Sơn, chúng trò chuyện một chút .”

 

Chương 118 Mật ngữ đêm khuya

 

Hôm qua Chu Trọng Sơn mới “hành hạ" Giang Nhu, trải qua một đêm xuân sắc dài đằng đẵng.

 

Tối nay dám hành hạ Giang Nhu thêm nữa.

 

Anh cũng hiểu thế nào là nên khai thác quá mức.

 

Cô vợ nhỏ dịu dàng mềm mại thế , chịu nổi sự dày vò như .

 

, dù trong đầu Chu Trọng Sơn chút ý nghĩ đắn nhưng cũng dùng sức kìm chế .

 

Trong phòng.

 

Một sự tĩnh lặng.

 

Chu Trọng Sơn ôm Giang Nhu, cánh tay vòng qua vòng eo thon nhỏ của cô, ngón tay mơn trớn lớp vải áo ngủ ở thắt lưng cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-159.html.]

Vải cotton thuần túy, mềm mại.

 

Giống như đang mơn trớn làn da của Giang Nhu .

 

“Được.

 

Dạo em và các con chung sống ?”

 

Chu Trọng Sơn dù vụng về nhưng cũng quan tâm đến tình hình gần đây của Giang Nhu.

 

Trong một gia đình con cái, cuộc trò chuyện giữa vợ chồng chắc chắn sẽ nhắc đến lũ trẻ.

 

Vừa nhắc đến con cái, Giang Nhu liền thầm nheo mắt mỉm .

 

“Tốt lắm ạ.

 

Hôm nay em dạy Tiểu Hoa thổi một khúc nhạc mới...”

 

Giang Nhu mở lời là thao thao bất tuyệt, bao nhiêu chuyện mãi hết.

 

Mối quan hệ giữa cô và Chu Tiểu Hoa vẫn luôn .

 

Điều đáng mừng hơn gần đây là mối quan hệ giữa cô và Chu Tiểu Xuyên cũng đang âm thầm dịu .

 

Cái thằng nhóc bướng bỉnh như sói con đó, ngày thường vẫn mang vẻ mặt để ý đến ai, nhưng hễ Giang Nhu lưng là đôi mắt đen láy theo cô.

 

lưng Giang Nhu mọc mắt nhưng cô cảm giác mà.

 

“Anh , hôm qua lúc em nấu cơm đổ mồ hôi, Tiểu Hoa còn chủ động múc nước cho em lau mặt đấy.

 

Con bé nhỏ xíu như thế, cả cộng cũng chẳng to hơn cái chậu nước là bao, cố gắng bưng cái chậu nặng trịch, cứ thế lảo đảo tới.

 

Giống như một chú chim cánh cụt nhỏ , thật sự là đáng yêu ch-ết .”

 

Giang Nhu mỉm hạnh phúc.

 

Chu Trọng Sơn thể cảm nhận niềm vui trong l.ồ.ng ng-ực cô, còn rung rinh từng nhịp, từ làn da kề sát của hai truyền sang .

 

...

 

“Chim cánh cụt?”

 

Chu Trọng Sơn nhíu mày, đây là đầu tiên thấy cái tên .

 

Là...

 

động vật ?

 

Giang Nhu giải thích:

 

“Chim cánh cụt là một loài động vật, chỉ sống ở Nam Cực, những nơi băng tuyết bao phủ.

 

Chim cánh cụt cả chỉ hai màu đen trắng, mập mạp, lúc bộ cứ lắc qua lắc , giống như... giống như vịt con .”

 

“Vịt ...”

 

Chu Trọng Sơn dựa theo lời miêu tả của Giang Nhu mà tưởng tượng trong đầu, “Vậy thì chắc là đáng yêu lắm.”

 

!

 

Chim cánh cụt đáng yêu, Tiểu Hoa cũng đáng yêu.

 

Lúc đó em còn hỏi con bé gọi em là .”

 

Trong bóng tối.

 

Tầm rõ lắm.

 

Chu Trọng Sơn thấy biểu cảm chi tiết mặt Giang Nhu nhưng thể tưởng tượng , mắt cô chắc chắn đang lấp lánh, đầy vẻ mong chờ và phấn khích.

 

Nhất định còn đáng yêu hơn cả Chu Tiểu Hoa.

 

Trái tim của cha âm thầm nghiêng về phía vợ .

 

Chu Trọng Sơn thuận theo lời đầy mong đợi của Giang Nhu mà hỏi.

 

“Tiểu Hoa trả lời thế nào?”

 

“Con bé gật đầu !

 

Tiểu Hoa gật đầu !”

 

Giang Nhu quá khích, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Chu Trọng Sơn, dụi dụi mặt hõm vai , “Trọng Sơn, Tiểu Hoa con bé bằng lòng gọi em là !

 

đấy!”

 

Lúc ban đầu, Giang Nhu quả thực cần gọi là , cũng cần gọi là kế, chỉ cần gọi là dì là .

 

coi Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên như hai đứa con duy nhất mà cô sẽ trong đời.

 

Tình yêu dành cho hai đứa trẻ là xuất phát từ tận đáy lòng.

 

Yêu, thể cần báo đáp.

 

nghĩa là mong chờ.

 

 

Loading...