[ Quân Hôn] Nàng Vợ Quân Nhân Đáng Yêu Được Đại Tá Lạnh Lùng Cưng Chiều Hết Mực. - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-02-24 23:24:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Họ môn đăng hộ đối, cha đều là cán bộ cao cấp trong quân đội, cả hai đều là con em của đại viện.”

 

Họ thanh mai trúc mã, lớn lên cùng từ nhỏ trong một đại viện.

 

Cùng trải qua tuổi thơ, thời thiếu niên, thanh niên...

 

Rồi ở cái tuổi mới yêu, họ tình cảm dành cho , cùng sánh bước.

 

Nhiều năm là vợ chồng, họ ân ái như thuở ban đầu, quan hệ hòa thuận.

 

Chưa từng cãi vã, từng đỏ mặt, từng xảy mâu thuẫn.

 

Lương Quang Minh uy phong lẫm liệt, Lâm Ngọc Lan hiền thục dịu dàng.

 

Một là trung đoàn trưởng trung đoàn 1, một là chủ nhiệm hội phụ nữ tương lai, đôi vợ chồng nào xứng đôi hơn họ.

 

Đó là kiểu tình yêu “một đời một kiếp một đôi " mà ngay cả trong tiểu thuyết cũng .

 

Ngày tháng trôi qua lâu dần.

 

Thậm chí ngay cả bản Lâm Ngọc Lan cũng tin là thật.

 

Dường như những chuyện cũ còn tồn tại nữa.

 

Chỉ cần cô và Lương Quang Minh đều sống , thì họ nhất định sẽ ân ái đến đầu bạc răng long.

 

Lâm Ngọc Lan vẫn luôn tự lừa dối như , lừa dối mãi cũng coi đó là thật.

 

Hiện tại.

 

Những lời thốt trong lúc lỡ miệng của Lâm Ngọc Dao ngay lập tức x.é to.ạc lớp vỏ bọc ân ái mà Lâm Ngọc Lan bấy lâu nay vẫn luôn ngụy tạo.

 

Một đôi vợ chồng ân ái mà chồng một mối tình đầu bao giờ nhắc tới và giấu sâu trong lòng.

 

Chuyện rốt cuộc là cái quái gì ...

 

Lồng ng-ực Lâm Ngọc Lan như kim châm, đau nhói từng cơn.

 

Suýt chút nữa ngay cả thở cũng thông.

 

Khi bầu khí trầm xuống.

 

Lâm Ngọc Dao cuối cùng cũng nhận điều gì đó .

 

Ch-ết tiệt!

 

Đó là điều cấm kỵ mà ai trong nhà họ Lâm dám nhắc tới.

 

Nếu vì Lâm Ngọc Lan cứ lấy danh nghĩa cho cô để ngừng khuyên cô rời khỏi đảo.

 

Thì cô cũng sẽ vì hoảng hốt, trong lúc nóng nảy mà sai lời.

 

“Chị, em... em xin chị, là em bậy bạ, chị đừng để tâm nhé.

 

Chị và rể kết hôn bao nhiêu năm , tình cảm vẫn luôn , là đôi vợ chồng ân ái nhất.

 

Em đúng là cái miệng nắp, cứ lung tung.

 

Em nhổ , nhổ !

 

Chị, chị đừng giận nữa.”

 

Giữa Lâm Ngọc Dao và Lâm Ngọc Lan vẫn tình chị em.

 

bây giờ thấy Lâm Ngọc Lan như , trong lòng cô cũng dễ chịu gì, lập tức ngừng xin .

 

Đồng thời .

 

“Chị, em đảo là nguyên nhân đấy.

 

Chỉ là nguyên nhân bây giờ vẫn thể cho chị , chị sẽ thôi.”

 

Về .

 

Nếu cô thể thuận lợi gả cho Chu Trọng Sơn.

 

Thì giữa cô và Lâm Ngọc Lan sẽ thêm một tầng quan hệ thiết như chị em ruột .

 

Về Lương Quang Minh và Chu Trọng Sơn điều chuyển về thủ đô, lầu thành Thiên An Môn, vẻ vang khôn xiết.

 

Ngay cả vợ của họ cũng là một đôi chị em hoa khôi, càng trở thành giai thoại báo chí.

 

Lâm Ngọc Dao vô cùng mong chờ ngày đó.

 

hiện tại, Giang Nhu vẫn ch-ết, cô giấu kín .

 

“Chị, chị yên tâm, em sẽ bao giờ than khổ nữa, bắt em ăn bao nhiêu bữa khoai tây sợi em cũng cam lòng.”

 

Lâm Ngọc Dao vẫn nhỏ nhẹ cầu xin sự tha thứ.

 

Tâm trạng của Lâm Ngọc Lan dần dần hồi phục đôi chút.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-157.html.]

ánh mắt của cô vẫn về phía Lâm Ngọc Dao.

 

Cứ cúi đầu, khàn giọng lên tiếng.

 

“Ngọc Dao, em sai .

 

Mỗi đều lựa chọn của riêng , chị nên ép buộc em.

 

Nếu em đảo thì tùy em .”

 

Tiếng “tùy em " cuối cùng đó Lâm Ngọc Lan với vẻ đầy nản lòng.

 

Lâm Ngọc Dao .

 

Cô tưởng Lâm Ngọc Lan đồng ý, liền vui mừng rộ lên.

 

“Chị, cảm ơn chị.

 

Chị yên tâm, em nhất định thể kiên trì .”

 

Theo thời gian trôi qua.

 

Bầu khí bàn ăn dịu nhiều.

 

Thần sắc của Lâm Ngọc Lan cũng trở như cũ, chỉ ánh mắt là mờ nhạt đôi chút.

 

Lâm Ngọc Dao quên mất chuyện đó, lén Lâm Ngọc Lan, lẩm bẩm.

 

“Chị, chị đến ký túc xá trong quân trại ?

 

Vậy mà là phòng mười hai đấy.

 

Cái phòng nhỏ như thế mà ngủ mười hai .

 

Còn cái giường tầng khung sắt đó nữa, giường nhỏ đành, mỗi chỉ cần một lên xuống giường là giường của sáu đều rung chuyển, căn bản là cho ngủ.

 

Chị em xem, quầng thâm mắt lộ rõ , ba ngày nay em ngủ ngon giấc nào, em sắp trở nên .”

 

Lâm Ngọc Lan vì chuyện lúc nên tâm trạng vô cùng phiền muộn.

 

Cô miễn cưỡng duy trì cảm xúc mặt, trực tiếp hỏi.

 

“Em dọn ngoài ở?”

 

“Chị!

 

Chị quả nhiên là thông minh nhất, là hiểu ngay.

 

Chị cũng thấy em quá đáng thương đúng ?

 

Lúc nãy em thấy nhà chị vẫn còn một phòng trống, là cho em ở ?

 

Em hứa sẽ ngoan ngoãn lời chị, tuyệt đối bậy bạ nữa.

 

Chị, em cầu xin chị đấy.”

 

Lâm Ngọc Dao hạ thấp giọng, kéo tay Lâm Ngọc Lan, nhẹ nhàng nũng nịu cầu xin.

 

Sau khi rũ bỏ lớp gai nhọn, cô dùng khuôn mặt xinh để lộ vẻ đáng thương yếu đuối.

 

Cuối cùng cũng khiến Lâm Ngọc Lan mủi lòng.

 

“Được...

 

chị hỏi ý kiến rể em , rể em đồng ý mới .”

 

“Anh rể cái gì cũng lời chị, nhất định là vấn đề gì .

 

Chị, chị đúng là chị ruột của em, ngày mai em sẽ dọn dẹp đồ đạc chuyển qua đây ngay.”

 

Lâm Ngọc Dao vô cùng vui sướng , còn chủ động gắp cho Lâm Ngọc Lan một miếng khoai tây sợi.

 

Trong đôi mắt híp của cô lóe lên một tia xảo quyệt.

 

Lâm Ngọc Dao rời khỏi cái ký túc xá môi trường kém quản lý nghiêm ngặt là thật.

 

tìm cơ hội tiếp xúc với Chu Trọng Sơn cũng là thật.

 

Trong quân trại.

 

hạn chế nghiêm ngặt khu vực việc, căn bản thể rời khỏi bộ phận viễn thông.

 

Mà Chu Trọng Sơn dẫn binh lính tập luyện, hoặc thực hiện nhiệm vụ, những dịp đó Lâm Ngọc Dao đều phép tiếp cận.

 

Lâm Ngọc Dao cơ hội tiếp xúc với Chu Trọng Sơn.

 

Còn khi tan .

 

Chu Trọng Sơn rời quân trại trở về đại viện.

 

Mà Lâm Ngọc Dao cách nào bước khỏi quân trại, mỗi rời đều xin báo cáo phê duyệt mới .

 

 

Loading...