“Đồng chí đội kiểm tra mở thẻ sĩ quan , đầu tiên thấy là phiên hiệu đơn vị, tiếp đó là... quân hàm Đoàn trưởng.”
Đối với những như họ mà , cơ hội gặp những tiểu đội trưởng, đại đội trưởng thì nhiều, nhưng để gặp một cán bộ cấp Tiểu đoàn, Trung đoàn thì là một chuyện hề đơn giản.
Đồng chí đội kiểm tra lật lật xem giấy tờ của Chu Trọng Sơn mấy .
Cuối cùng ngón tay run rẩy trả .
“Chu...
Đoàn trưởng Chu, xin .
Là chúng nhầm lẫn, gây rắc rối cho hai ."
Sắc mặt Chu Trọng Sơn lạnh lùng, lúc nhận giấy tờ suốt cả quá trình đều một lời.
Anh vốn cao lớn, gương mặt thô kệch, cộng thêm một vết sẹo dữ tợn, lúc đanh mặt trông vô cùng đáng sợ.
Xung quanh bỗng chốc đến cả dám thở mạnh cũng .
Các đồng chí đội kiểm tra cũng trở nên nơm nớp lo sợ.
Chỉ Lâm Tú Nhi vẫn rõ tình hình gì vẫn đang gào lớn.
“Các kỹ chứ, cô chính là Giang Nhu!
Các mau bắt cô !
Thả !
Mau thả !
Không !
Người các cần bắt nên là mới đúng!"
Trong lòng đồng chí đội kiểm tra vốn dĩ kìm nén một bụng tức giận.
Giờ thấy những lời sống ch-ết của Lâm Tú Nhi.
Lập tức gào ngược cô .
“Cô im mồm ngay cho !
Đó là vợ của Đoàn trưởng Chu!
Chỉ là may trùng tên trùng họ với cô thôi!
Nếu cô còn dám nhảm nữa, coi chừng nể tình gì đấy!"
Vợ... vợ Đoàn trưởng!
Tiếng gào của đồng chí đội kiểm tra, đám đông xung quanh đều thấy hết.
Họ đều thấy Chu Trọng Sơn mặc quân phục, nhưng rốt cuộc mang quân hàm gì thì ai .
Chu Trọng Sơn mặc thường phục đơn giản, bên cạnh cũng mang theo cảnh vệ viên.
Người bình thường giỏi lắm cũng chỉ nghĩ là một quân nhân bình thường thôi.
Làm thể ngờ tới là một Đoàn trưởng cơ chứ.
Đám xem náo nhiệt ngẩn .
Lâm Tú Nhi cũng ngẩn theo.
Cô trợn tròn đôi mắt kinh hãi, thể tin nổi chằm chằm Giang Nhu và Chu Trọng Sơn.
Đoàn trưởng... thể là Đoàn trưởng ...
Giang Nhu cho dù kết hôn thì cũng gả cho một lão già què quặt mới đúng, giỏi lắm cũng chỉ là một lính quèn mà thôi.
Thế nhưng.
Trong lúc cô Chu Trọng Sơn đ-ánh giá đ-ánh giá ngừng.
Trên gương mặt thô kệch bỗng hiện lên một cảm giác quen thuộc.
Chu...
Người đàn ông họ Chu...
Chu...
Chu...
Chu Trọng Sơn!
——
Chú thích:
“Lâm Tú Nhi khi đổi phận với Giang Nhu, cô đổi tên mà vẫn cảm thấy cái tên “Giang Nhu" hơn.”
Thế nên hộ tịch, con gái nhà họ Giang vẫn tên là “Giang Nhu", mà đội kiểm tra cần tìm cũng là “Giang Nhu".
Chương 92 Cuộc đời của họ rẽ lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-126.html.]
“Anh... ... chẳng lẽ là Trọng Sơn!"
Lâm Tú Nhi lúc ở nông thôn, khi Chu Trọng Sơn lính, cô cũng từng gặp qua.
khi đó Chu Trọng Sơn chỉ là một thanh niên g-ầy gò, khác hẳn với hình ảnh đàn ông thô kệch, trầm và mạnh mẽ như hiện tại.
Thế nên Lâm Tú Nhi mới nhận ngay từ đầu.
Sau khi xác nhận danh tính của Chu Trọng Sơn, Lâm Tú Nhi vẫn mãi thể tin .
“Không thể nào!
Không thể nào !
Chu Trọng Sơn chỉ là một lão già què quặt thôi, thể là Đoàn trưởng .
Không thể nào!
Tuyệt đối thể nào!"
Lâm Tú Nhi trợn trừng mắt, điên cuồng lắc đầu phủ nhận.
Thế nhưng.
Thứ cô thấy chỉ Chu Trọng Sơn, mà còn thấy cả Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên.
Cô thể nhận Chu Trọng Sơn rời nhà hơn mười năm, nhưng thể nhận Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên, cả hai đứa trẻ cô đều từng tiếp xúc qua.
Lâm Tú Nhi ban đầu nhất quyết chịu thực hiện hôn ước với Chu Trọng Sơn, một mặt là vì tham đồ cuộc sống sung sướng ở thành phố, mặt khác cũng là khi tuổi đời còn trẻ kế của hai đứa trẻ .
giờ đây...
Lâm Tú Nhi thấy hai đứa trẻ đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Giang Nhu, hề buông dù chỉ một khắc.
Giang Nhu kết hôn với Chu Trọng Sơn !
Cô trở thành kế của hai đứa trẻ , và hơn thế nữa là trở thành phu nhân Đoàn trưởng!
Lão già què quặt trong truyền thuyết vốn dĩ tứ chi kiện , c-ơ th-ể khỏe mạnh, trái còn là một Đoàn trưởng!
Cô ... lừa !
“Sao như !
Không thể nào!
Giang Nhu!
Cô cướp nửa đầu cuộc đời của , giờ cướp cả nửa cuộc đời của nữa!
Đây đáng lẽ thuộc về !
mới là phu nhân Đoàn trưởng, mới đúng!
mới đúng!"
“Bắt cô !
Các mau bắt cô !
Cô mới là Giang Nhu, Giang Nhu, là Lâm Tú Nhi!
tên là Lâm Tú Nhi!"
“Anh Trọng Sơn... Trọng Sơn, em là Tú Nhi đây mà... em là Tú Nhi ở sát vách nhà đây mà, em mới là vị hôn thê của , cô !
Cô chỉ là một kẻ giả mạo thôi!
Em mới đúng!
Em mới đúng——"
Lâm Tú Nhi điên cuồng gào thét, dốc hết sức bình sinh định lao về phía Giang Nhu.
Chu Trọng Sơn sớm kéo Giang Nhu lưng , che chở vô cùng cẩn thận.
Anh tuyệt đối sẽ để bất kỳ ai cơ hội tổn thương Giang Nhu.
Còn về những lời Lâm Tú Nhi gào thét, trong lòng Chu Trọng Sơn hiểu rõ ngọn ngành , và cũng chẳng hề để tâm chút nào.
Lúc đây.
Người căng thẳng nhất chính là những đồng chí đội kiểm tra đang giữ Lâm Tú Nhi, những đang cô ngừng vùng vẫy thương.
Gương mặt các đồng chí đội kiểm tra đanh , gầm lên với Lâm Tú Nhi.
“Đã bảo là đừng nhảm !
Đến cả vợ Đoàn trưởng mà cũng dám vu khống, thấy cô chán sống thật đấy."
Trước mặt bao nhiêu thế , họ dám dùng vũ lực, nhưng sức lực dùng để giữ Lâm Tú Nhi cũng dốc hết .
Có còn nhét thứ gì đó miệng Lâm Tú Nhi, khiến cô thể phát âm thanh nữa.
Cùng lúc đó.
Giang Nhu dự cảm những điều , nên cô nhanh hơn một bước che mắt Chu Tiểu Hoa , để đứa trẻ còn quá nhỏ thấy những cảnh tượng mang tính kích động như .