“La son mi đô rê~"
Chu Tiểu Hoa mắt Giang Nhu, chiếc đũa trong tay hề dừng , theo nhịp điệu, từng cái từng cái gõ lên bát nhỏ.
Trong phút chốc.
Tiếng nhạc vui nhộn tràn ngập căn phòng.
Chu Trọng Sơn và Chu Tiểu Xuyên đang dọn dẹp sân, cho gà ăn, dọn dẹp đám cỏ dại mọc lên trong sân.
Hai đàn ông một lớn một nhỏ, khi thấy tiếng nhạc liền rửa sạch tay, đ-ánh răng trở về phòng.
Vừa bước cửa.
Lập tức thấy tiếng gọi đầy tự hào của Giang Nhu:
“Trọng Sơn, Tiểu Xuyên, hai mau qua đây , Tiểu Hoa chắc chắn là một thiên tài nhỏ, con bé đều thể hát !"
Giang Nhu mang theo niềm tự hào đầy vinh dự.
Cô ôm Chu Tiểu Hoa lòng, xoa xoa gò má con bé, nhẹ giọng :
“Tiểu Hoa, đừng căng thẳng, cứ giống như lúc nãy thôi, chúng bắt đầu từ đầu một nữa."
Chu Tiểu Hoa ngoan ngoãn gật đầu.
Con bé cầm một chiếc đũa, nhẹ nhàng gõ chiếc bát nhỏ, bắt đầu từ câu đầu tiên “Mặt trời lặn hướng Tây mây ráng bay".
Lần , Giang Nhu hát theo, đó là màn biểu diễn của một Chu Tiểu Hoa.
Mỗi một nốt nhạc nhảy nhót như đôi cánh bướm đang bay lượn, nhẹ nhàng tung bay.
Chúng thế cho giọng của Chu Tiểu Hoa, nhảy múa theo điệu nhạc.
Giống như lời Giang Nhu , con bé hát .
Chu Trọng Sơn và Chu Tiểu Xuyên đều ngẩn , ngờ tới Chu Tiểu Hoa nhút nhát rụt rè thiên phú như .
Sau khi kết thúc một khúc nhạc.
Chu Tiểu Xuyên cảm thán:
“Tiểu Hoa, em giỏi quá."
Chu Trọng Sơn xoa đầu Chu Tiểu Hoa:
“Tiểu Hoa giỏi thật đấy, thể nhạc sĩ ."
Chu Tiểu Hoa e thẹn mỉm , chui khỏi lòng Giang Nhu, về phía Chu Tiểu Xuyên, cái đầu nhỏ vùi l.ồ.ng ng-ực Chu Tiểu Xuyên, giấu khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Thật vui quá ~
Lần đầu tiên con bé nhận nhiều lời khen ngợi như .
Con bé là kẻ câm nhỏ, con bé hát đấy!...
Chiếc bàn nhỏ di chuyển sang một bên.
Chu Tiểu Hoa và Chu Tiểu Xuyên quây quanh mấy chiếc bát nhỏ, gõ gõ đ-ập đ-ập, như đang chơi trò chơi .
Chu Tiểu Xuyên ở chuyện nhạc lý hề một chút thiên phú nào.
Giang Nhu chỉ dạy cho Chu Tiểu Hoa một là Chu Tiểu Hoa thể gõ bản nhạc liên mạch như tiếng hát .
Chu Tiểu Xuyên theo Chu Tiểu Hoa học hết đến khác mà vẫn .
Tiếng gõ keng keng vẫn tiếp tục vang lên.
[Anh ơi, đúng!
Không như !]
Chu Tiểu Hoa nắm lấy bàn tay đang gõ loạn của Chu Tiểu Xuyên, khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận phồng lên.
Đôi mắt mọng nước chằm chằm Chu Tiểu Xuyên.
[Anh ơi, ngốc quá!]
Con sói con vẫn là đầu tiên gặp chuyện trắc trở như .
Những âm thanh keng keng đối với mà đều na ná , chẳng gì khác biệt.
Cậu cố gắng , nhưng vẫn nhớ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-118.html.]
Chu Tiểu Xuyên vẫn là đầu tiên Chu Tiểu Hoa dạy dỗ ngược như , mặt thầm đỏ bừng.
Chu Tiểu Hoa nắm lấy tay Chu Tiểu Xuyên.
Bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay lớn, cùng nắm lấy một chiếc đũa.
Nhẹ nhàng gõ.
“Mi son la mi son~"
“La son mi đô rê~"
Tiếng nhạc quen thuộc một nữa vang lên nhẹ nhàng....
Bên cạnh đó.
Giang Nhu và Chu Trọng Sơn hai đứa trẻ chơi đò chơi, trong ánh mắt lộ vẻ từ ái tương tự .
Hai tán gẫu chuyện gia đình.
Giang Nhu nghĩ đến chuyện ban ngày, hỏi:
“Trọng Sơn, vị Hạ liên trưởng đó trông chút giống lính cho lắm."
Chu Trọng Sơn liếc Giang Nhu một cái, tiếp:
“Cậu đúng là giống chúng ..."
Hạ Đông Lai cũng giống như Chu Trọng Sơn đều là xuất nông thôn, nhưng Chu Trọng Sơn sở dĩ thể lên vị trí đoàn trưởng là nhờ liều mạng chiến trường, hết đến khác đầu trong hiểm nguy, dùng tính mạng đổi lấy.
Chu Trọng Sơn dựa tố chất c-ơ th-ể ưu việt của , cũng như lòng dũng cảm và nghị lực vượt xa thường.
Hạ Đông Lai, con đường từ đến nay dựa bộ não của .
Hạ Đông Lai ngay từ nhỏ là một thiên tài.
Cho dù gia đình nghèo, tiền gửi học, nhưng Hạ Đông Lai ba tuổi chỉ cần bên đường thư nhà là thể ghi nhớ chữ, cũng thể thuộc lòng nội dung sai một chữ.
Một đứa trẻ thông minh tài trí như thu hút sự chú ý của trưởng làng.
Sau đó là trưởng làng bỏ tiền gửi Hạ Đông Lai thành phố học.
Trưởng làng trông chờ làng họ Hạ của bọn họ thể xuất hiện một nhân vật lớn tầm thường.
Sau sự phát triển của Hạ Đông Lai cũng phụ sự mong đợi của trưởng làng.
Anh luôn đạt thành tích thứ nhất từ tiểu học đến trung học cơ sở đến trung học phổ thông, cho đến trường quân đội , từ đầu chí cuối luôn là xuất sắc nhất.
Sau khi quân đội, Hạ Đông Lai còn đơn thuần là học tập nữa mà bắt đầu chuyển hướng, tiến hành nghiên cứu v.ũ k.h.í đ-ạn d.ư.ợ.c.
Chu Trọng Sơn :
“Mấy năm , một chúng đ-ánh trận ở tiền tuyến, đ-ánh một hồi thì v.ũ k.h.í đ-ạn d.ư.ợ.c đều dùng hết sạch, hậu cần kịp tiếp tế, nhưng kẻ địch vẫn cứ từng đợt từng đợt xông lên.
Lúc đó, chính Hạ liên trưởng nhanh trí nghĩ cách chế tạo b.o.m tự chế, chúng mới cầm chân kẻ địch thêm vài ngày, giành thời gian quý báu, đợi đến lúc hậu cần tiếp tế."
Chương 86 Muốn đưa cô thành phố chơi~
Giữa những lời .
Chu Trọng Sơn đối với Hạ Đông Lai mang theo sự khâm phục và tán thưởng, đó là sự tâm đầu ý hợp giữa những đàn ông với .
Oa...
Giang Nhu thầm cảm thán thôi, đến say sưa!
Trong thần sắc tránh khỏi lộ vài phần kích động.
Khiến Chu Trọng Sơn Giang Nhu với ánh mắt một nữa xảy sự đổi tinh tế.
Giang Nhu đắm chìm trong câu chuyện, nhận điều đó.
Cô vẫn đang truy hỏi:
“Sau đó thì ... đó xảy chuyện gì nữa?"
Giang Nhu nóng lòng chuyện đó.
Chu Trọng Sơn đột nhiên im lặng.
Trong một khoảnh khắc.
Trong căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng nhạc keng keng.