“Cậu còn kịp nếm mùi vị gì mà là ngon ?"
“Chẳng lẽ thấy ngon?
Thế đưa cái của cho ?"
“Xì, ăn còn chẳng đủ, ai thèm đưa cho ."
Đều là một đám đồng đội hiểu rõ gốc rễ của , sớm tối , trêu chọc thì lời lẽ cứ thế tuôn hết câu đến câu khác.
Chương 79 Buổi trình diễn tại công trường của những gã đàn ông thô kệch.
Giang Nhu chủ động đề nghị.
“Mọi thích ăn thì chiều nay cho , bảo đảm ăn bao nhiêu cái cũng .
thứ đó từ bột gạo nếp, ăn nhiều cho tiêu hóa, thể ăn cơm , món chính vẫn nên ăn bánh bao nhé."
“Chị dâu!
Chị... chị thực sự cho chúng em ăn ?"
“Ừm.
Làm cái đó cũng phiền phức lắm , thích ăn là vui ."
Giang Nhu thế, đám đàn ông đều phấn khởi hẳn lên.
“Chị dâu, chị cứ yên tâm!
Chúng em nhất định sẽ xây nhà cho chị thật , thật lộng lẫy!"
Đám đàn ông thấy đồ ngon, liền kích động hận thể biểu diễn một màn nghiêm chào ngay tại chỗ.
Trong lúc trò chuyện .
Giang Nhu chú ý thấy đàn ông trầm đeo kính, đầu tiên chủ động bắt chuyện với cô, từ đầu đến cuối đều tham gia chủ đề .
ánh mắt của thì hết đến khác rơi Giang Nhu.
Mặc dù cả đám ai nấy đều Giang Nhu, nhưng chỉ ánh mắt của đàn ông là mang cảm giác khác biệt.
Cứ như thể là...
Muốn thôi.
Anh giống như điều gì đó với Giang Nhu, nhưng cuối cùng chẳng gì cả.
Chọn cách im lặng.
Lẳng lặng ăn chiếc bánh bao trong tay .
Sau khi Giang Nhu lưu tâm, cô đàn ông đeo kính thêm vài , thấy những xung quanh gọi là “Đại đội trưởng", nhưng cái tên cụ thể thì mãi mà vẫn thấy.
Không lâu đó.
Có hét lên.
“Gạch!
Gạch đến !"
Đám đàn ông thấy thế, giống như thấy tiếng kèn xung trận, nhét nốt miếng bánh bao miệng, lập tức dậy, hùng hổ xông ngoài....
Sau khi .
Khóe mắt Giang Nhu chú ý thấy cánh cửa bên cạnh một đôi mắt đen láy đang thò .
Cô vẫy vẫy tay.
“Tiểu Hoa, đây nào."
Chu Tiểu Hoa thấy tiếng gọi của Giang Nhu, lúc mới bước đôi chân ngắn củn .
Giang Nhu xoa đầu con bé, nhẹ nhàng hỏi.
“Đông quá nên con sợ ?"
Chu Tiểu Hoa ngần ngại một lát, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo khẽ gật đầu.
Nhiều quá!
Con bé bao giờ thấy nhiều cùng một lúc như thế.
Lại còn ai nấy đều cao cao to to nữa.
Nên con bé sợ quá chốn luôn trong phòng dám .
Giang Nhu xổm xuống, lấy chiếc khăn tay từ trong túi , nhẹ nhàng lau vết dầu mỡ lấm lem khóe miệng Chu Tiểu Hoa khi ăn bánh bao nhân thịt.
“Tiểu Hoa , con cần thấy sợ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-110.html.]
Những chú đó đều là đồng đội của ba, cũng là bạn bè nữa, họ đến để xây nhà cho gia đình , tất cả đều là cả.
Họ những hại Tiểu Hoa mà ngược còn thấy Tiểu Hoa đáng yêu xinh nữa đấy."
Chu Tiểu Hoa thấy Giang Nhu khen ngợi , khóe miệng khẽ nhúc nhích, nở một nụ nhạt.
lúc .
Tiếng bước chân nặng nề truyền đến.
Một gã đàn ông trở .
“Ôi chao!
Thước dây của , thước dây của ..."
Người đàn ông hầm hầm từ bên ngoài xông , tìm thấy chiếc thước dây bỏ quên mặt đất, đó vẻ mặt đầy áy náy Giang Nhu, gãi gãi mái đầu đinh ngắn ngủn của .
Đồng thời cũng thấy Chu Tiểu Hoa đang thoắt một cái nấp lưng Giang Nhu.
“Chị dâu, thật ngại quá, đúng là quên quên ...
Đây là bé Tiểu Hoa ?
Con gái của Chu đoàn trưởng!
Trước đây là một đứa bé nhỏ xíu, ngờ giờ lớn thế , xinh xắn quá ..."
“Lão Lý!
Lấy cái thước dây mà mãi thế!
Hay là đang lén ăn vụng cái gì !"
Tiếng hét truyền từ ngoài cửa.
“Cậu đ-ánh rắm !
mới giống , suốt ngày chỉ ăn bánh bao, để bánh bao nghẹn ch-ết luôn cho !"
Người đàn ông hét ngoài nhanh ch.óng chạy biến .
Thoáng chốc.
Trong nhà chỉ còn Giang Nhu và Chu Tiểu Hoa.
Lúc mắt Chu Tiểu Hoa trợn tròn xoe, vẻ mặt đầy vẻ dám tin, ngước Giang Nhu.
Giang Nhu chỉ khẽ mỉm , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Lúc đây.
Tất cả đều cần cũng hiểu.
Tiểu Hoa nhà chúng chính là cô bé đáng yêu nhất, xinh nhất, ai thấy cũng yêu, hoa thấy hoa nở cơ mà~
Nếu thì tại Đại Hổ và Nhị Hổ nhà bên cạnh cứ ngày ngày đòi sang nhà họ chơi chứ.
Chỉ hận thể trực tiếp đem những viên bi thủy tinh yêu thích nhất của chúng tặng cho Chu Tiểu Hoa.
Giang Nhu thu hết thảy những chuyện trong tầm mắt.
Trong những ngày tháng , cô sẽ dần dần bồi dưỡng sự tự tin cho các con.
Không chỉ của Chu Tiểu Hoa mà còn cả của chú sói nhỏ nữa....
Ngoài cổng sân.
Khi Giang Nhu ngoài một nữa, cô thế mà thấy một chiếc máy kéo.
Đây là đầu tiên cô thấy một công cụ thể gọi là hàm lượng “công nghệ" kể từ khi cô đến hòn đảo .
Chu Trọng Sơn thậm chí còn mượn cả máy kéo đây, thể thấy là kế hoạch vô cùng chu .
máy kéo vẫn chỉ thể đỗ ở con đường lớn phía xa.
Những con đường nhỏ trong khu tập thể chỉ thể dựa vận chuyển thủ công.
Đám đàn ông cũng ngốc đến mức cứ vận chuyển từng chuyến một.
Mà họ chọn cách việc kiểu “dây chuyền".
Họ thành một hàng, giữa mỗi cách một , bắt đầu từ đầu tiên, ném viên gạch về phía tiếp theo.
Người phía khi bắt chuyển sang kế tiếp... kế tiếp nữa...
Cứ lượt như .
Họ chỉ cần ở những vị trí cố định là thể vận chuyển gạch trong.
Cách thì đơn giản, nhưng thực tế đòi hỏi sự ăn ý cao giữa những đàn ông .