“Khi Chu Trọng Sơn nhập ngũ, tuổi đời còn nhỏ, luôn hai cùng làng cũng lính chăm sóc.”
Ngay cả chiến trường, hai đó cũng luôn bảo vệ .
Lâu dần, ba thiết như em ruột thịt.
Chỉ tiếc là hai đó đợi đến ngày chiến thắng, họ hy sinh chiến trường, để một con trai và một con gái.
Đứa lớn sáu tuổi, tên là Chu Tiểu Xuyên.
Cha của Chu Tiểu Xuyên vì nhà nghèo lấy con gái nhà lành nên cưới một phụ nữ từng tên trùm trong làng nhục.
Người phụ nữ đó vì nhục nhã, dù khi kết hôn sự chăm sóc của chồng nhưng trạng thái tinh thần vẫn điên điên khùng khùng.
Người trong làng đều gọi bà là mụ điên.
Đến khi Chu Tiểu Xuyên đời, trong làng bệnh điên sẽ lây lan, nó là mụ điên thì nó chính là thằng điên nhỏ.
Chu Tiểu Xuyên cứ thế thêm biệt danh “thằng điên nhỏ", luôn bắt nạt giữa đám trẻ con.
Đợi đến khi Chu Tiểu Xuyên dần dần lớn khôn, khả năng tự bảo vệ , bảo vệ .
Dần dần, tính hoang dã trong xương tủy của bé kích thích .
Dù mới sáu tuổi nhưng ánh mắt bé Giang Nhu mang theo một sự hung dữ đen ngòm.
Giống như một con sói nhỏ mang đầy tính hoang dã .
Cũng thật, dáng vẻ của Chu Tiểu Xuyên vài phần giống với Chu Trọng Sơn khi quật ngã đối thủ trong các cuộc tỉ thí võ thuật.
Ngay cả ngoại hình của họ cũng những nét tương đồng.
Nếu rõ nội tình, thật sự sẽ nghĩ đứa trẻ chính là con ruột của Chu Trọng Sơn.
Một con sói nhỏ như , nếu đưa lính thì chắc chắn sẽ là một mầm non lính b-ắn tỉa đặc chủng.
Chỉ tiếc là...
Trong nguyên tác, kết cục của Chu Tiểu Xuyên t.h.ả.m khốc.
Nhiều năm , vì bảo vệ em gái mà lỡ tay đ-âm ch-ết hai tên lưu manh sàm sỡ em .
Cậu còn vì nể danh dự của em gái mà chịu những việc lũ lưu manh .
Cuối cùng khép tội cố ý g-iết , kết án t.ử hình, qua đời khi còn quá trẻ.
Còn em gái chính là cô bé bên cạnh.
Cô bé bốn tuổi, tên là Chu Tiểu Hoa.
Thân thế của Chu Tiểu Hoa cũng vô cùng t.h.ả.m thương.
Nói một cách đơn giản là của Chu Tiểu Hoa mãi sinh cháu trai, chồng bên cạnh nên chồng đ-ánh đ-ập, cuối cùng là đ-ánh ch-ết tươi.
Cảnh tượng Chu Tiểu Hoa khi đó còn nhỏ thấy.
Chu Tiểu Hoa vì thế mà chịu cúi sốc lớn, từ một đứa trẻ bình thường trở nên bao giờ chuyện nữa.
Sau đó xảy chuyện Chu Tiểu Xuyên kết án.
Chu Tiểu Hoa một nữa chịu đả kích về tinh thần, luôn chứng trầm cảm hành hạ.
Cuối cùng qua đời vì trầm cảm khi tuổi đời còn trẻ.
Còn lúc đây.
Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa đều vẫn chỉ là những đứa trẻ nhỏ bé.
Chu Trọng Sơn nhận nuôi chúng đón lên đảo.
là Trung đoàn trưởng bộ đội, tổ chức huấn luyện binh sĩ, nắm việc xây dựng đảo, sửa đường xây cầu việc nào thể bỏ sót.
Anh bận rộn đến mức chân chạm đất, thể phân .
Sói nhỏ và cô bé câm chỉ thể nương tựa .
Cũng chính vì con sói nhỏ nguy hiểm ở đó nên Từ Xuân Hương dám công khai ngược đãi lũ trẻ, nhiều nhất chỉ là cho ăn cơm.
Vì lúc .
Chu Tiểu Xuyên thấy Giang Nhu xa lạ, lập tức coi cô như hạng phụ nữ giống như Từ Xuân Hương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-nang-vo-quan-nhan-dang-yeu-duoc-dai-ta-lanh-lung-cung-chieu-het-muc/chuong-11.html.]
Cậu đầy vẻ đề phòng và cảnh giác.
Đôi mắt đen thẫm chằm chằm rời.
Đồng thời nắm c.h.ặ.t t.a.y cô bé bên cạnh buông.
Giang Nhu ngược để ý đến thái độ của Chu Tiểu Xuyên, cô chỉ đang thầm cảm thán trong lòng về tình tiết của hai đứa trẻ trong nguyên tác.
C-ái ch-ết của chúng chỉ để giúp nữ chính nguyên tác thể sinh con của chính một cách danh chính ngôn thuận.
Hơn nữa còn là một sinh ba, đủ cả trai lẫn gái.
là sự sắp đặt ch-ết của tác giả, khiến khỏi bùi ngùi xót xa.
lúc đang chút im lặng.
Từ Xuân Hương trong sân nhịn nữa .
Ả đảo mắt một cái, nảy ý , vội vã về phía Chu Trọng Sơn.
Sau đó, mở miệng là một câu—
“Anh Chu!
Chính là phụ nữ , chính cô cho Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa nhà, cố ý nhốt lũ trẻ ngoài cửa đấy."
là một màn ác nhân cáo trạng .
Giang Nhu xong, trong lòng hiểu rõ .
Từ Xuân Hương lúc nãy chắc hẳn là phát hiện trong nhà , vội vàng nhà để oai bà chủ.
Nên quên mất hai đứa trẻ đang mang theo bên ở ngoài cửa.
Mà Chu Trọng Sơn đúng lúc trở về, bắt gặp Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa bỏ quên ngoài cửa.
Từ Xuân Hương sợ Chu Trọng Sơn chất vấn, sợ ảnh hưởng đến ấn tượng trong lòng Chu Trọng Sơn nên chọn cách ác nhân cáo trạng .
Mà Chu Tiểu Xuyên và Chu Tiểu Hoa, một đứa thì lạnh lùng cô độc thích chuyện, một đứa thì là cô bé câm, thể chuyện.
Hoàn ai vạch trần lời dối của Từ Xuân Hương.
Thậm chí còn thể ả lợi dụng, trở thành nhân chứng.
Như dù Giang Nhu chín cái miệng cũng giải thích rõ chuyện .
Một phụ nữ đối xử với trẻ con, Chu Trọng Sơn tuyệt đối sẽ thích.
Bàn tính trong lòng Từ Xuân Hương, Giang Nhu thấy từ lâu .
Giang Nhu vẫn ung dung thong thả.
Cô giải thích cho một câu nào, ngược đảo mắt về phía Chu Trọng Sơn, đàn ông sẽ phản ứng gì.
“Anh Chu, em đều là thật đấy, nhất định tin em.
Cô thậm chí còn cũng đuổi cả em ngoài nữa!
Em dù cũng là cô giáo của Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa mà..."
Từ Xuân Hương một nữa hùng hồn buộc tội.
Tuy nhiên.
Chu Trọng Sơn chỉ trầm giọng thốt một câu.
“ ."
“Anh Chu, cô ..."
Chu Trọng Sơn ngắt lời Từ Xuân Hương, một nữa lặp với giọng điệu uy nghiêm.
“ .
Nếu Tiểu Xuyên và Tiểu Hoa thì chuyện đến đây là kết thúc.
Tuy nhiên, !"
Khi Chu Trọng Sơn câu , trong mắt thoáng hiện lên một lớp sương lạnh, đôi mắt đen thẳng Từ Xuân Hương.