Thẩm An Nhu ở phía thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nở một nụ quỷ dị, theo .
Từ đại viện quân khu đến đầu hẻm, một đoạn đường ngắn ngủi mà Thẩm Lê càng càng thấy mệt, trán liên tục rịn mồ hôi lạnh, mắt hoa lên, chân cũng càng lúc càng mềm nhũn.
Thẩm Lê nhíu mày, âm thầm rút từ cửa tay áo một cây kim bạc luôn mang theo bên , bất động thanh sắc đ.â.m huyệt đạo, đồng thời tiếp tục diễn kịch.
Đến đầu hẻm, hình Thẩm Lê lảo đảo, loạng choạng một cái, theo bản năng vịnh bức tường bên cạnh.
Cô đỡ trán, giữ vững hình nhưng tiếp tục về phía nữa mà lặng lẽ lắng động tĩnh phía .
Thấy chỉ còn vài bước nữa là đến con hẻm mà Lư Dương phục kích, Thẩm Lê im tại chỗ nữa.
Thẩm An Nhu chút cuống lên.
Cô giả vờ tiến lên đỡ Thẩm Lê, thực chất là dùng lực kéo trong hẻm, miệng : "Chị ơi, chị khỏe , để em đỡ chị về nhà nghỉ ngơi nhé?"
Thẩm Lê vờ như vô thức rút tay về đỡ trán, cố tỏ vẻ yếu ớt: "Không... vẫn nên về thì hơn."
Thẩm An Nhu xong thì hoảng.
Nhân lúc Thẩm Lê , cô lập tức hiệu vẫy tay với kẻ đang ló đầu từ đầu hẻm.
Lư Dương hiểu ý, lập tức lôi chiếc khăn tẩm t.h.u.ố.c , rón rén từ con hẻm.
Thẩm Lê tiếng bước chân nhỏ nhíu đó, đôi mắt lạnh lùng nheo .
Gần như ngay lúc đối phương cầm khăn tấn công miệng mũi từ phía , Thẩm Lê xoay khuỷu tay đ.á.n.h ngược , trúng ngay chính diện khuôn mặt Lư Dương.
Lư Dương kêu t.h.ả.m một tiếng: "Cái mũi của !!"
Hắn ôm mũi loạng choạng lùi vài bước, còn vững thấy Thẩm Lê nhanh ch.óng xoay , tay vung lên một tia bạc sáng loáng——
Giây tiếp theo, một cây kim bạc đ.â.m xuyên qua da cổ , cắm phập trong.
Tiếng kêu t.h.ả.m của Lư Dương còn dứt, ngay đó là một tiếng hét nữa.
"Á á á đau c.h.ế.t mất!!"
Hét đến một nửa, kim bạc phát huy tác dụng, Lư Dương trợn mắt, ngã thẳng cẳng ngay tại chỗ.
Thẩm An Nhu ngay phía , vốn dĩ thể đỡ lấy nhưng sợ hãi hét lên một tiếng, vội vàng lùi một bước.
"Rầm" một tiếng trầm đục cực lớn, Lư Dương ngã thẳng xuống.
Nghe thôi cũng thấy đau.
Thẩm An Nhu kinh hãi trợn tròn mắt, kẻ ngất xỉu chân ngước Thẩm Lê.
"Chị... chị đ.á.n.h ngất ?!"
Cô rõ ràng rõ cái kim đ.â.m xuống lúc nãy.
Thẩm Lê lạnh lùng nhếch môi: "Mắt cô vấn đề ? Không vì cô đỡ nên mới ngã ngất ?"
Thẩm An Nhu thấy rõ là càng hoảng hơn: "Chị... chị đừng bừa nhé! gì !"
Cô lùi , lòng sợ hãi tột độ, màng đến chuyện khác, định chạy.
Thẩm Lê lạnh hừ một tiếng, sải bước tiến lên, nhặt chiếc khăn t.h.u.ố.c Lư Dương đ.á.n.h rơi đất, vò thành một cục.
Nhanh ch.óng ném về phía đầu Thẩm An Nhu——
"A!"
Thẩm An Nhu hét lên một tiếng, đồng thời lúc ngã nhào đất thì đầu va cây ngân hạnh bên cạnh, ngất xỉu.
Thẩm Lê: ???
"Thế cũng ngất ? là đồ vô dụng mà."
Chương 65 Anh Dật Hiên, nóng, nóng quá...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-80.html.]
" thế cũng đỡ việc cho ."
Thẩm Lê một tay xách cổ áo của một , kéo lê như kéo xác lợn c.h.ế.t đưa hai kẻ đó con hẻm Lư Dương phục kích.
Nói là hẻm nhưng thực chất chỉ là một bức tường ngăn cách lòng đường và khu dân cư, tạo thành khe hở giữa bức tường và dãy nhà cấp bốn đầu tiên.
Cũng chính vì , nơi ít qua , cũng ít chú ý.
Thẩm Lê khẩy: "Cũng chọn chỗ đấy."
Cô cụp mắt xuống, ác ý nổi lên.
Thẩm Lê cúi , x.é to.ạc cổ áo của Thẩm An Nhu.
"Xoẹt——" một tiếng.
Để lộ vùng n.g.ự.c trắng ngần của Thẩm An Nhu, tháo dây buộc tóc của cô , vò rối mái tóc.
Giày một chiếc vứt bên cạnh, một chiếc ném lên mái nhà, thắt lưng quần lỏng lẻo, để lộ vòng eo gợi cảm.
Với Lư Dương, cô cũng y như .
Làm xong việc, cuối cùng Thẩm Lê kéo Thẩm An Nhu đè lên Lư Dương.
Hai kẻ quần áo xộc xệch, đè lên .
Nhìn qua cứ như là chuyện đó quá kịch liệt đến mức ngất .
"Cứ ở đó mà tận hưởng ."
Thẩm Lê hài lòng phủi bụi tay, về.
Nào ngờ mới xoay , đầu óc đột nhiên choáng váng, chân loạng choạng suýt ngã.
Lúc Thẩm Lê mới hậu tri hậu giác nhận tác dụng của mũi kim lúc nãy tan biến, d.ư.ợ.c tính bắt đầu trỗi dậy mạnh mẽ.
"Không ... chỉ châm cứu thôi thì bài trừ ... truyền dịch mới đào thải hết ..."
Cô chỉ thể đẩy nhanh bước chân, lảo đảo đến đầu hẻm phía tiếng bước chân hỗn loạn đuổi tới.
"Cô ở đằng , mau chặn cô , hôm nay dù thế nào cũng để cô chạy thoát!"
Là đám đàn em của Lư Dương, mãi thấy qua nên đặc biệt ngoài xem thử.
Không ngờ đúng lúc thấy Thẩm Lê thoát định bỏ .
Thẩm Lê đầu liếc những kẻ đang đuổi theo ngày càng gần, ngoài tên đàn em lạ mặt , phía còn Chiến Dật Hiên đang lén lút trốn tránh.
Cô nghiến răng, một nữa rút cây kim bạc trong cửa tay áo .
cơ bắp cánh tay cô dùng sức cảm thấy một cơn choáng váng mạnh mẽ hơn, kèm theo đó là sự bủn rủn của cơ bắp.
Sức lực như cát chảy đang từng chút một trôi khỏi cơ thể.
"Sao d.ư.ợ.c tính mạnh thế..."
Mạnh đến mức vượt khỏi dự liệu của cô, đến kim bạc cũng nén .
Đây là đầu tiên Thẩm Lê gặp tình huống , nhưng từ những triệu chứng nóng ran và vô lực , cô cũng lờ mờ đoán công dụng của loại t.h.u.ố.c .
"Hèn hạ, hạ lưu!"
Thẩm Lê nghiến răng cố chịu đựng mắng mỏ.
Theo sự truy đuổi ngày càng gần của những kẻ phía , lòng Thẩm Lê tránh khỏi dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả.
Dù sống hai đời nhưng cô vẫn từng kinh nghiệm về chuyện đàn ông con trai...
"Không ... đến bệnh viện truyền dịch ..."
Cùng lúc câu , thể lực của Thẩm Lê cũng cạn kiệt.