Thẩm An Nhu vỗ vai đến mức tim suýt nhảy ngoài, giận dữ đầu , thấy là Thẩm Lê thì cơn giận càng bốc lên ngùn ngụt.
Khổ nỗi cô đang xây dựng hình tượng "bạch liên hoa" nên thể phát tác, đành nhẫn nhịn.
Thẩm An Nhu nở một nụ giả tạo, ánh mắt âm hiểm, định dùng lời lẽ để đ.â.m chọc:
"Hóa là chị , chị đến trường thế? Chị trượt đại học... nghiệp hai năm , ở đây vẫn còn bạn học ?"
Cô giả vờ vẻ mặt đơn thuần, chằm chằm Thẩm Lê, cố gắng tìm thấy sự tức giận khuôn mặt chị .
Tuy nhiên, Thẩm Lê những giận mà còn bật .
"Ở đây tuy bạn học, nhưng chẳng vẫn còn em , em gái của chị."
Thẩm An Nhu nhíu mày, đang định đoán xem cô đang bày trò gì thì Thẩm Lê đột nhiên :
"Ôi chao, kem của em tan chảy hết ! Em cứ giơ nó mãi gì, chẳng lẽ em mua để ăn?"
Thẩm An Nhu giật ôm n.g.ự.c, chột cây kem tay.
"Tất... tất nhiên là để ăn ."
Cô thể là mua để khoe khoang .
Thẩm An Nhu định đưa cây kem lên miệng thì Thẩm Lê "đột nhiên" "vô ý" tựa vai cô hắt một cái.
"Hắt xì——"
Tay âm thầm dùng lực, Thẩm An Nhu ngay lập tức đẩy loạng choạng.
Tay trượt , cây kem "bạch" một tiếng rơi xuống đất.
Thẩm An Nhu trợn tròn mắt, vì xót của nên theo bản năng định cúi xuống nhặt lên ăn.
Cô cố nén cơn giận, vẻ tủi : "Chị, chị gì thế, chị ăn thì em mua cho chị là mà, chúng là chị em, chị đừng để sự ghen tị mờ mắt chứ!"
Thẩm Lê: Chậc chậc.
Lời thoại thật giả tạo, chẳng khác gì lời thoại của nữ chính trong mấy bộ phim cẩu huyết .
Thẩm Lê chớp mắt, thuận nước đẩy thuyền xòe lòng bàn tay mặt cô .
"Được thôi, em mua cho chị ."
Thẩm An Nhu ngẩn , vẻ mặt khó coi như nuốt ruồi.
Lại còn là loại ruồi xanh lè thường bay quanh hố phân nữa chứ.
Một tay cô xách chai nước ngọt, tay siết c.h.ặ.t túi quần đựng tiền, nửa ngày trời thốt lời nào.
Thẩm Lê thấy bộ dạng keo kiệt đó thì buồn : "Còn mua cả nước ngọt ? An Nhu, em thật hào phóng đấy."
Thẩm An Nhu giật , giấu chai nước ngọt lưng.
Mặt cô gượng : "Vâng."
Thẩm Lê vẻ mặt nghiêm túc : " , kỹ năng lách của em tiến bộ vượt bậc như , thầy cô bảo em chia sẻ kinh nghiệm với ? Ví dụ như đem hết những bài văn em từng đây cho xem thử..."
Chương 61 Một nhân vật lợi hại như đang chỉ điểm cho Thẩm Lê
Thẩm An Nhu đột nhiên chột , bước vững loạng choạng một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-75.html.]
"Choảng" một tiếng, chai thủy tinh trong tay cô rơi xuống nền xi măng, xoay vài vòng.
Nước ngọt bên trong đổ hết ngoài, b.ắ.n đầy chân Thẩm An Nhu.
Thẩm Lê kịp thời tránh , dính một giọt nào.
Thẩm An Nhu tức đến đỏ mặt, xót xa cúi đầu .
Nghĩ đến việc chai thủy tinh còn thể đem tiệm tạp hóa đổi lấy chút tiền, Thẩm An Nhu đưa tay định nhặt.
đúng lúc , chẳng từ chạy đến một con ch.ó hoang, nhanh như chớp ngậm lấy chai thủy tinh như cướp thức ăn.
Thẩm An Nhu cuống lên: "Chó ở thế , !"
Cô đuổi theo hai bước, con ch.ó tung vó chạy biến bụi cây đông thanh ven đường, mất hút.
Thẩm An Nhu tức nổ đom đóm mắt, đầu lườm Thẩm Lê.
Thẩm Lê nhún vai, cau mày vô tội: "Sao sắc mặt em đột nhiên thế? Không khỏe ở ? Ôi, chắc em định đem chai đổi tiền đúng , để ch.ó tha mất thế, thế chẳng mất thêm mấy hào ?"
Câu thốt , các bạn học của Thẩm An Nhu nhao nhao sang với ánh mắt dò xét.
Thẩm An Nhu cô đổi trắng đen mà răng nghiến c.h.ặ.t, mắt thấy sắp nhịn mà phát tác, Thẩm Lê đột nhiên chuyển chủ đề.
" em gái, chị em nhà trường mời em chia sẻ kinh nghiệm văn thể giáo viên và học sinh ?"
Động tác của Thẩm An Nhu khựng , cơn giận tan biến hơn nửa, cô Thẩm Lê với vẻ hoảng hốt.
Thẩm Lê như , vỗ mạnh vai cô : "Em gái giỏi giang như , chắc chắn nhiều kỹ năng lách để chia sẻ, lúc đó chị nhất định đến chiêm ngưỡng. Biết chúng nhiều ý tưởng tương đồng, lúc đó thể tranh luận tư duy ngay mặt thầy cô và học sinh trường đấy."
Thẩm Lê xong, liếc cô đầy ẩn ý.
Cơn giận trong lòng Thẩm An Nhu cuộn trào mãnh liệt, nhưng dám phát tiết, nắm thóp , chỉ thể nghẹn đến mức mặt đỏ như gan heo.
【Độ giận dữ của Thẩm An Nhu 80%, nhận 80 điểm, thưởng 80 tệ tiền mặt.】
Thẩm Lê nở nụ rạng rỡ, vẫy tay chào tạm biệt: "Em gái , chị việc nên cùng em nữa, chị chờ buổi chia sẻ của em nhé."
Nhìn bóng lưng rõ ràng là đang vui vẻ của Thẩm Lê, Thẩm An Nhu ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập thình thịch vì giận sợ, âm thầm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Thẩm Lê rõ ràng là cố tình dày vò cô , đúng là đồ biến thái!
Trước tòa nhà ký túc xá giáo viên, cô Vương chờ sẵn ở đó.
Thấy Thẩm Lê từ xa, cô vội vã đón tiếp, vô cùng thiết.
"Thẩm Lê , lâu lắm chúng gặp nhỉ? Vừa nhà cô tặng ít trái cây, mau nếm thử ."
Thẩm Lê chào cô, trong ký túc xá xem thử, hầu như đều là những giáo viên cô quen .
"Em chào các thầy cô ạ, lâu gặp." Thẩm Lê hào phóng chào hỏi.
Các thầy cô vẫn luôn nhớ đến cô học trò thông minh lanh lợi , vội vàng kéo cô xuống, hỏi han ân cần.
Trong chớp mắt, trong lòng Thẩm Lê nhét đầy trái cây, khiến cô dở dở .
Có giáo viên chuyện nhà cô, ngập ngừng hỏi: "Tiểu Lê , chuyện gia đình em như thế... ảnh hưởng đến em chứ? Chuyện là ở bố em, em khuyên em đừng nghĩ quẩn nhé, việc gì cần giúp đỡ nhất định bảo thầy cô đấy!"
Thẩm Lê hiểu chuyện cảm ơn : "Em cảm ơn sự quan tâm của các thầy cô ạ, em hiện đưa em dời , cũng kế hoạch cho tương lai và vạch rõ ranh giới với bố em."