Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-01-17 13:45:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/14CQJP6mg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã , chi bằng nhường cái ơn cứu mạng lúc rơi xuống nước đó cho , thật là lãng phí!

 

"Đó là đương nhiên, Lê Lê thích đàn ông chút khí chất, nhất là thêm phần hài hước, chứ chú nhỏ lúc nào cũng giữ vẻ mặt cổ hủ, đừng là Lê Lê, ngay cả cháu thấy cũng... ây."

 

Lời nhảm nhí của Chiến Dật Hiên còn xong, khi đầu thì Chiến Cảnh Hoài và Lục Trì xa .

 

Thấy sắc mặt Chiến Dật Hiên xanh mét, Chương Hổ và Vương Chính Nghĩa nhịn đến mức bả vai run rẩy.

 

Hai đồng thời đầu, đầu đụng đầu .

 

"Ái chà——!"

 

Vương Chính Nghĩa đẩy Chương Hổ : "Đâm c.h.ế.t , lông mày mọc hai cái lỗ là chỉ để trang trí chứ !"

 

Chương Hổ một tay xoa trán: "Nói như thể thế ."

 

Chiến Dật Hiên từ trong đại viện , sắc mặt khó coi, thì thấy một bóng lén lút gốc cây.

 

"Ai đó?"

 

Thẩm An Nhu nơm nớp lo sợ bước , hai tay bồn chồn vê vạt áo.

 

Thấy Chiến Dật Hiên, cô đỏ mặt: "Anh Dật Hiên, em... em đến tìm và chị gái."

 

Chiến Dật Hiên thấy Thẩm An Nhu trông quen mắt, nhưng cũng và Thẩm Lê chị em tình thâm.

 

"Cô chính là chiếm tổ chim cúc cu ở Thẩm gia đó ?"

 

Nghe thấy cách ví von của Chiến Dật Hiên, Thẩm An Nhu suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t!

 

Mấy lời thoại chuẩn sẵn cũng nghẹn nơi đầu lưỡi.

 

"Anh Dật Hiên, em và chị gái chỉ là bế nhầm từ lúc nhỏ, đây là ý của em mà."

 

Chiến Dật Hiên rảnh kể lể thế, định .

 

Thẩm An Nhu sụt sùi: "Chị gái và đang ở đại viện, bố thương nặng, em sắp thi đại học, em thế nào cũng ."

 

" bố dù cũng là cha đẻ của chị gái, dù chuyện gì xảy , cũng nghĩ đến tình nghĩa cha con chứ."

 

Thẩm An Nhu đỏ hoe mắt, giọng khản đặc mang theo vài phần ủy khuất.

 

Khóe mắt cô đỏ rực, giống như một con thỏ nhỏ hoảng sợ.

 

Thẩm An Nhu nức nở vài tiếng, vê vạt áo: "Thực em trách chị gái và , dù em sắp thi đại học, nhưng dù em cũng con gái ruột của , em chỉ ngưỡng mộ chị gái sự yêu thương của , sự quan tâm của Dật Hiên..."

 

Nói xong, cả khuôn mặt cô đỏ bừng như một quả táo chín.

 

Ánh mắt tràn đầy tình tứ, thoáng hiện vẻ dịu dàng.

 

Chiến Dật Hiên chút mất kiên nhẫn đầu : "Họ đúng , cô đương nhiên trách họ, nếu là Thẩm Lê, ngày trở về nhà, cô rời khỏi nhà ."

 

Thẩm An Nhu: ...?

 

Người đúng là cái gì cũng dám thật.

 

Chiến Dật Hiên nhíu mày, để ý đến sắc mặt của Thẩm An Nhu.

 

Anh chút phong tình lùi một bước, tạo một cách lớn giữa hai .

 

"Cô chắn đường !"

 

Trên mặt Thẩm An Nhu hiện lên một tia ngượng ngùng, đầu tiên cô nảy sinh sự hoài nghi đối với bản .

 

Bộ dạng lê hoa đái vũ của cô , chẳng lẽ động lòng ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-44.html.]

"Anh Dật Hiên, em sai điều gì khiến ghét em ? Hay là chị gái em gì với khiến hiểu lầm? Nếu điểm nào thích ở em, em thể sửa mà."

 

Chiến Dật Hiên trong đám đàn ông cũng thuộc diện cao ráo, ngũ quan tuấn tú càng ưu thế tuyệt đối.

 

Ánh mắt Thẩm An Nhu ngập tràn những trái tim hồng, nhưng Chiến Dật Hiên cảm thấy vô cùng phiền phức.

 

"Đừng tự coi là quan trọng, và cô quen ghét cô?"

 

Kỹ năng quản lý biểu cảm của Thẩm An Nhu dù đến thì lúc cũng rạn nứt.

 

Nụ mặt cô quá mức gượng gạo.

 

Thấy Chiến Dật Hiên lách qua định , cô theo: "Anh Dật Hiên, em thích chị gái, nhưng chị thực sự thích là Lục Trì, em thấy tổn thương."

 

Chiến Dật Hiên đầu , hai tay cô chút cục túc đan : "Chị gái em và Lục Trì nay vẫn luôn thiết, thậm chí còn vì Lục Trì mà chuyển đại viện, Dật Hiên, em là vì cho ."

 

Chiến Dật Hiên lười để mắt tới cô , như một chú hề tự biên tự diễn, rời .

 

Chương 36 Chỉ cần cùng Thẩm Lê gạo nấu thành cơm

Thẩm An Nhu giậm chân, đầy bất bình.

 

Anh ?

 

Bỏ mặc một cô gái như cô cần, cứ đem mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của Thẩm Lê.

 

thấy vệ binh của đại viện, khuôn mặt vốn khó coi lập tức sa sầm xuống.

 

Hôm nay cô đến đây là mang theo mục đích của Thẩm Vĩnh Đức.

 

Nếu đại viện, tối về chắc chắn sẽ mắng một trận.

 

hiện tại, duy nhất thể giúp cô đại viện chỉ Chiến Dật Hiên.

 

Thẩm An Nhu bặm môi, chạy nhỏ theo : "Anh Dật Hiên, em cách giúp theo đuổi chị gái!"

 

Chiến Dật Hiên dừng bước, cuối cùng cũng dành cho cô một ánh mắt.

 

"Thật ?"

 

Thẩm An Nhu đảo mắt: "Đợi khi và bố em ly hôn, lòng chị gái chắc chắn sẽ buồn phiền, lúc đó em sẽ giúp hẹn chị ngoài, chỉ cần, chỉ cần——"

 

Chiến Dật Hiên tập trung: "Chỉ cần thế nào?"

 

tiến lên hai bước, hạ thấp giọng: "Anh trực tiếp cưỡng hôn chị , ôm c.h.ặ.t chị , lúc đó em sẽ dẫn tới, gạo nấu thành cơm, dù thành thì cũng thành."

 

Ánh mắt Chiến Dật Hiên trầm xuống, hề che giấu vẻ chán ghét mặt, đẩy mạnh cô : "Cô coi là thằng ngốc chắc!"

 

Thẩm An Nhu phòng , Chiến Dật Hiên đẩy mạnh trong cơn giận dữ, lùi nhanh hai bước ngã nhào xuống đất.

 

Đầu gối cô trầy da, rướm m.á.u.

 

Chiến Dật Hiên ngờ cô sẽ ngã, cổ họng khẽ động, vốn định đỡ cô dậy.

 

Anh động một bước, Thẩm An Nhu nũng nịu đưa tay .

 

Chiến Dật Hiên khựng , ghét bỏ thu tay.

 

Anh lùi bước, rời .

 

Thẩm An Nhu chuẩn sẵn sàng để nhận lời xin của : "..."

 

Nhìn đàn ông ngày càng xa, Thẩm An Nhu một tay đập xuống đất: "Thẩm Lê! Mày cướp đồ của tao, đến tao thích mày cũng cướp!"

 

Quay đầu về phía đại viện, hàng rào cảnh giới ngăn cách cô với những bên trong.

 

 

Loading...