Do dự tiến tới một bước, Thẩm An Nhu dùng mu bàn tay dụi đỏ hốc mắt, giả vờ vẻ đáng thương vô cùng.
"Ba, con là con , con sẽ sửa, nhưng bây giờ... thể cho con ăn cơm ?"
Giọng cô run rẩy, như thể giây tiếp theo sẽ bật nức nở ngay lập tức.
Thẩm Vĩnh Đức sợ nhất là chiêu .
Thấy nước mắt của Thẩm An Nhu, ông bắt đầu vô thức tự kiểm điểm bản .
Chẳng là do Khương Thư Lan thiên vị nhất định dẫn một Thẩm Lê bỏ nhà , nếu dắt theo cả Thẩm An Nhu thì ông chẳng gặp chuyện gì ?
Ông thò tay túi quần, lôi mấy tờ tiền giấy nhăn nhúm, rút ba tờ.
"Tao chỉ cho mày một tệ rưỡi thôi, mày tự mua mà ăn, nhiều hơn , đừng đến phiền tao nữa."
Chỉ một tệ rưỡi!
Mắt Thẩm An Nhu như dán c.h.ặ.t tiền đó .
Cô cảm thấy ít, định mở miệng cầu xin thêm thì thấy Thẩm Vĩnh Đức trợn mắt lên.
"Nếu chê đủ thì mà hỏi ruột mày , dựa cái gì mà bao nhiêu năm nay tiền nuôi mày đều là tao bỏ ?"
Thẩm An Nhu im miệng.
Cô nỡ Phan Khiết khó xử.
"Cảm ơn ba."
Thẩm An Nhu vội vàng nắm c.h.ặ.t một tệ rưỡi đó lòng bàn tay, đầu chạy biến ngoài.
Sợ Thẩm Vĩnh Đức gọi cô bắt cô nấu cơm, đó căn bản là việc cho !
Chỉ khi đẩy cửa , Thẩm An Nhu mới dừng chân .
Cô như sực nhớ điều gì đó, giọng điệu trở nên hoạt bát.
"Ba, hôm nay trường phát phiếu điểm, lúc đó ba nhớ nhất định đến họp phụ cho con nhé."
Thẩm An Nhu nhấn mạnh: "Thành tích của con lắm, các phụ khác chắc chắn sẽ ngưỡng mộ ba, còn thỉnh giáo ba kinh nghiệm giáo d.ụ.c con cái nữa đấy."
Nói xong, cô như một cơn gió lốc lao khỏi cửa.
Hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t thành hình chữ "Xuyên" của Thẩm Vĩnh Đức cuối cùng cũng giãn đôi chút.
Ông thở dài một tiếng, ôm bụng xuống giường, trần nhà thẩn thờ.
Thẩm An Nhu việc nhà kém thật.
bù học thức, sách, cũng coi như là triển vọng.
Nếu cô là một thằng con trai thì còn gì để nữa .
nghĩ nghĩ , dù đều là con gái thì Thẩm An Nhu cũng giỏi hơn cái đứa nhà quê thô kệch vô dụng như Thẩm Lê nhiều.
Nghĩ đến Thẩm Lê, ông xuýt xoa một tiếng, những chỗ đ.á.n.h bắt đầu đau nhức.
"Cái con nhóc c.h.ế.t tiệt trông thì lầm lì, cứ tưởng là thật thà, bỗng chốc đổi như ? Nếu nó ầm ĩ lên thì cũng đến mức chịu tội thế !"
Chương 30 Mẹ ngược cha tồi cực sướng, tích lũy điểm phẫn nộ
Thẩm Vĩnh Đức vùi trong chăn, thoải mái trở một cái, xoay liền thấy tâm lý cân bằng ngay.
"Căn nhà nhỏ ở đại viện quân khu bẩn nát, chắc chắn hai con chúng nó đêm qua ngủ trong đống tro bụi , hi hi."
Ông thong dong vắt chéo chân.
Sóng gió bắt quả tang ngoại tình vẫn qua , lúc ông đến nhà máy để khác chê .
Chi bằng ở nhà đợi Khương Thư Lan đến lành, đợi đám xem náo nhiệt im miệng mới ngoài.
"Chắc là đến trưa sẽ về thôi, tin cái nhà nhỏ đó thể đến mức nào!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-37.html.]
Mở mắt thì chịu nổi đói, Thẩm Vĩnh Đức mơ màng ngủ .
Đợi đến khi tỉnh dậy, mặt trời gần lặn về hướng Tây.
Ông từ giường dậy, dụi mạnh mắt, lao đến bên cửa sổ.
Khương Thư Lan ?
Sao bà vẫn về?
Thẩm Vĩnh Đức bỏ cuộc, ngay cả giày cũng , vòng quanh nhà một vòng lớn.
Vẫn chẳng thấy lấy một sợi lông nào!
Thẩm Vĩnh Đức giận đến nổ phổi, dày cồn cào vì đói.
Lục lọi trong bếp hồi lâu mới tìm thấy một miếng màn thầu cứng ngắc.
Ông dùng nước nóng ngâm lâu mới miễn cưỡng nuốt trôi bụng.
Thẩm Vĩnh Đức uống hết một ấm nước lạnh, cổ họng mới thấy bớt nghẹn.
Ông chẳng suy nghĩ gì thêm, khoác áo ngoài lao thẳng về phía đại viện quân khu.
Hôm nay ông nhất định lôi hai con về bằng !
Cửa đại viện quân khu canh phòng nghiêm ngặt.
Vệ binh gác tay cầm s.ú.n.g thép, mắt liếc xung quanh.
Cảnh vệ phụ trách đăng ký chặn Thẩm Vĩnh Đức .
Thẩm Vĩnh Đức nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi trán chảy ròng ròng vì sốt ruột.
Ông bừa bãi dùng tay áo lau lau, "Đồng chí, cho , vợ con đều chạy cả , đều trốn đại viện quân khu , bắt họ về."
"Vợ con?" Cảnh vệ nghi ngờ lên xuống đ.á.n.h giá.
" ." Thẩm Vĩnh Đức lôi Khương Thư Lan bia đỡ đạn, "Vợ từ nhỏ lớn lên ở đại viện quân khu, con gái còn hôn ước với nhà thủ trưởng cũ của các đấy."
Cảnh vệ nhận đến là ai.
Chậc, đây chẳng là nhân vật chính trong vở kịch náo loạn hôm qua ?
Anh lùi một bước, thần sắc cũng trở nên khinh bỉ, "Ồ, hóa mà tập hợp để bắt ngoại tình chính là ông ."
Anh chẳng thèm hỏi thêm xác định phận của Thẩm Vĩnh Đức, đồng thời vạch rõ ranh giới.
"Ông đừng gọi là đồng chí, trong quy định của đại viện quân khu quyền , thể thông cảm giúp ông ."
Thẩm Vĩnh Đức hổ giận dữ, mặt đau rát như tát.
Chỉ là một đứa gác ở cửa thôi mà, giả vờ thanh cao cái gì chứ!
Ông cảm thấy ánh mắt của xung quanh chút khác lạ, hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống ngay lập tức.
lúc , một mùi thịt thơm phức xộc mũi.
Thẩm Vĩnh Đức gần một ngày ăn uống t.ử tế, trong miệng tự động tiết nước bọt.
Ông tạm thời quăng chuyện tính sổ với cảnh vệ sang một bên, ánh mắt vô thức về phía nguồn gốc của mùi thơm.
Không thì , thì giật cả .
Thẩm Lê và Khương Thư Lan tay trong tay, xách theo một túi lớn bánh bao thịt về phía cửa!
"Xui xẻo thật."
Nhìn thấy bóng dáng của cha tồi, Thẩm Lê lầm bầm trong miệng.
Cô nắm c.h.ặ.t túi giấy dầu trong tay, khoác lấy cánh tay Khương Thư Lan: "Mẹ, chúng giữ tâm trạng bình thản, chỉ ông tức c.h.ế.t thôi, đừng tức giận!"