Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-01-17 16:12:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q9RHxzErC

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tất nhiên là ạ."

 

Thẩm Lê lập tức lấy giấy b.út từ trong gian , vận dụng hiểu của về d.ư.ợ.c tính của các loại d.ư.ợ.c liệu, phối hợp hợp lý, một hai mươi thực đơn món ăn chữa bệnh.

 

đưa cho Khương Thư Lan: "Mẹ, xem thế đủ ạ? Nếu đủ con thể thêm vài cái nữa."

 

Khương Thư Lan lau nước mắt, thực đơn liên tục gật đầu: "Đủ đủ , đợi ông ngoại con tỉnh sẽ chuẩn ngay, xong sẽ mang qua."

 

Hai con cứ thế canh chừng suốt một đêm, cho đến khi trời sáng rực.

 

Thẩm Lê sợ trụ nổi, nhịn khuyên: "Mẹ, sang giường bệnh trống nghỉ ngơi một lát , cũng chú ý sức khỏe của chứ."

 

Khương Thư Lan lắc đầu, mắt chằm chằm cụ Khương, mỉm đầy hạnh phúc.

 

"Mẹ buồn ngủ , bảo bối, tìm cha của , cha , vui lắm."

 

Một câu "Mẹ cha ", đơn giản bao.

 

xúc động bao.

 

Đâm mạnh nơi mềm yếu nhất trong lòng Thẩm Lê.

 

Người mất tìm , cảm giác vui mừng Thẩm Lê kể từ khi mở mắt ở đời trải nghiệm nhiều .

 

" , cha , con cũng thêm một , thật ."

 

Thẩm Lê khẽ cong khóe miệng, lẩm bẩm.

 

Khi câu , Thẩm Lê hề thấy.

 

Miếng ngọc bội dán sát n.g.ự.c khẽ lóe sáng vài cái.

 

Chương 166 Chiến Cảnh Hoài: Lê Lê, em đừng

Cứ như canh chừng thêm vài tiếng đồng hồ, cụ Khương cuối cùng cũng từ từ tỉnh .

 

Khương Thư Lan lấy nước ở ngoài về, cửa vặn chạm ánh mắt đang đầu tìm kiếm của cha.

 

Tay bà run lên, bình nước ấm suýt nữa cầm vững, nước mắt tuôn như suối.

 

Khương Thư Lan nhanh ch.óng bước tới, đôi môi run rẩy, thốt tiếng gọi mà bà từng tưởng rằng đời còn cơ hội gọi nữa.

 

"Cha..."

 

Cảm xúc kích động của cụ Khương cũng theo tiếng gọi mà lên tới đỉnh điểm.

 

Thẩm Lê thấy ông cụ biến động cảm xúc lớn như , sợ ông xảy chuyện gì.

 

Cô vội vàng bước tới bắt mạch cho ông, thấy mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Cụ Khương vùng vẫy dậy ôm con gái, nhưng Thẩm Lê bất đắc dĩ bước tới khuyên ngăn.

 

"Ông ngoại, ông đang truyền nước, cử động lung tung ạ."

 

Khương Thư Lan dứt khoát tự bước tới, chủ động cúi ôm lấy cha giường bệnh.

 

Cụ Khương cũng dùng bàn tay cắm kim ôm con gái, nước mắt đầm đìa.

 

"Thư Lan, con gái của cha, những năm qua cha vẫn luôn nhớ con..."

 

Thẩm Lê vô cùng xúc động đỏ hoe vành mắt, mỉm cảnh tượng cha con nhận .

 

Một lát lặng lẽ rút lui, để gian cho ông ngoại và tâm sự.

 

Rời khỏi phòng bệnh, Thẩm Lê ở cửa hít thở sâu để bình tĩnh , cố gắng xoa dịu cảm xúc.

 

Nhận khóe mắt nước mắt, cô định đến nhà vệ sinh ở cuối hành lang để rửa mặt.

 

chẳng ngờ thấy một bóng cao lớn vững chãi ở đó.

 

Như một ngọn núi thể lay chuyển, khiến thấy là cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.

 

Là Chiến Cảnh Hoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-202.html.]

Người đàn ông định bước tới, ánh mắt đóng đinh khuôn mặt Thẩm Lê.

 

Nhìn thấy hốc mắt đỏ của cô, lông mày lập tức nhíu , bước nhanh tới.

 

Chiến Cảnh Hoài vốn định đến gần hơn một chút, nhưng sợ Thẩm Lê cảm thấy khó chịu nên kìm chế dừng cách một bước chân.

 

Trong giọng vốn luôn bình tĩnh trầm của thêm vài phần cấp thiết.

 

"Lê Lê, em ?"

 

"Em đừng ."

 

Chiến Cảnh Hoài lau nước mắt cho cô, giơ tay lên lúng túng hạ xuống.

 

Anh lục lọi trong túi hồi lâu cũng tìm thứ gì thể lau nước mắt cho cô.

 

"Bất kể xảy chuyện gì cũng đừng lo lắng, đều thể giúp em cùng giải quyết."

 

"Tóm —— Em đừng ."

 

Thẩm Lê ngẩng đầu đàn ông bình thường lạnh lùng trầm , điều binh khiển tướng một cách tỉ mỉ, là lưỡi gươm sắc bén của quốc gia .

 

Hoàn ngờ cũng dáng vẻ vụng về lúng túng thế .

 

Hình như... chút đáng yêu.

 

Thẩm Lê nhịn lên, đưa tay lau khô nước mắt ở khóe mắt.

 

Chiến Cảnh Hoài nụ của cô gái nhỏ mặt, như thể thấy bầu trời xanh cơn mưa, trong trẻo như gột rửa, khiến chút ngẩn ngơ.

 

Thẩm Lê Chiến Cảnh Hoài, một lát thu nụ .

 

"Cảm ơn , Chiến, em thực sự an ủi."

 

"Em cũng gặp chuyện rắc rối gì cả, chỉ là thấy và ông ngoại nhận , chút cảm động, để lo lắng ."

 

Sau khi Thẩm Lê xong, Chiến Cảnh Hoài cũng thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

 

Lúc mới nhớ tới bữa sáng đang xách tay, đưa qua.

 

"Ông nội em thích ăn đồ ngọt, mua sữa đậu nành và bánh mật ong, còn một phần cháo."

 

Thẩm Lê trong túi, tổng cộng ba phần nhưng chỉ một phần cháo.

 

Sữa đậu nành và bánh mật ong rõ ràng là cho cô và , cháo chắc là cho ông ngoại.

 

Thẩm Lê chút bất ngờ sự chu đáo của , trang phục hiện giờ của khác gì tối qua.

 

Liền đoán lẽ xử lý xong chuyện tối qua vội vàng chạy tới.

 

Bận rộn suốt cả đêm nhưng màng đến việc nghỉ ngơi, sáng sớm mua bữa sáng cho cô...

 

Thẩm Lê khỏi chút cảm động.

 

Cô lập tức đón lấy, chân thành : "Cảm ơn Chiến, chắc cũng bận rộn suốt cả đêm nhỉ, ăn sáng , nghỉ ngơi một lát ."

 

Đang thì phía bên hành lang vang lên một chuỗi tiếng bước chân dồn dập và vội vã.

 

Cả hai cùng đầu , chỉ thấy Chiến lão gia t.ử, dẫn theo Hoắc lão, Mục lão...

 

Một nhóm các ông lão bước chân vội vã về phía họ.

 

Mấy vị lão gia t.ử vốn dĩ là quân nhân, tuy già.

 

dáng và tinh thần như đúc từ một khuôn , bước như gió.

 

Nhìn từ xa, đội hình quả thực còn khoa trương hơn cả đóng phim truyền hình, khiến quần chúng vây quanh một phen kinh ngạc.

 

"Đây là... thiên đoàn thăm bệnh ?"

 

Thẩm Lê dở dở .

 

Đang lúc kinh ngạc, nhóm các lão gia t.ử đến mặt họ.

 

Loading...