Quân Hôn Không Thể Chạy Thoát! Chiến Gia Năng Lực Mạnh Lại Khéo Chiều Vợ - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-01-17 16:12:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh dẫn một đội, Lục Trì dẫn những còn .

 

"Hành sự đừng quá xung động, tình huống gì báo cáo ngay lập tức."

 

Lục Trì gật đầu, dẫn theo hai rời theo hướng khác.

 

Đêm nay trăng sáng lắm.

 

Chiến Cảnh Hoài dẫn theo Thẩm Lê nấp trong bóng tối, thỉnh thoảng còn thể thấy tiếng vài chuyện.

 

Thẩm Lê hạ thấp giọng: "Sau khi đến gần đây, em cảm thấy mùi hương nồng nặc hơn!"

 

Trực giác của cô chắc chắn sai.

 

Chiến Cảnh Hoài nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Lê, đôi mắt phượng sắc bén như chim ưng quan sát xung quanh.

 

Người đàn ông trầm giọng : "Lát nữa sẽ khá nguy hiểm, để em ở đây đợi yên tâm, em nên về ."

 

Trong bóng tối, Thẩm Lê tựa sát lưng Chiến Cảnh Hoài.

 

Nhiệt độ cơ thể của hai nhanh ch.óng tăng lên.

 

Chiến Cảnh Hoài cảm thấy lưng nóng bừng, cứng nhắc thẳng lưng lên.

 

Thẩm Lê nghiêm túc : "Anh Chiến, ai hiểu rõ tình hình con tin hơn em. Nếu em rời , lúc cấp bách tìm vị trí chính xác thì ? Sẽ lãng phí nhiều thời gian!"

 

Họ đến đây để cứu , Thẩm Lê hiểu rõ trách nhiệm của .

 

Yết hầu của Chiến Cảnh Hoài khẽ chuyển động.

 

Khi đột nhiên , mũi của hai đối diện .

 

Thẩm Lê: !!!

 

Chuyện xảy đột ngột, cô thậm chí quên cả việc đẩy .

 

Hơi thở của hai quấn quýt lấy , đôi mắt cô sáng rực như những vì .

 

Sự cuồng nhiệt trong đáy mắt dường như thiêu đốt ánh trăng sáng trong lòng .

 

"Cứu chúng chuyên nghiệp hơn em, việc em cần là bảo vệ chính ."

 

Hiện tại an , họ vặn gặp nhóm cuối cùng tan , kẻ khó tránh khỏi tai mắt.

 

Ánh mắt Thẩm Lê kiên định: "Anh Chiến yên tâm, em chỉ huy, dốc lực đảm bảo để xảy sai sót nào."

 

nhốt rốt cuộc là ai.

 

Cũng cứu đối phương trong thời gian ngắn nhất!

 

Chiến Cảnh Hoài thấy cô kiên quyết, lời định nuốt xuống.

 

Anh hiểu cô nhất, thể cô đang nghĩ gì.

 

Chiến Cảnh Hoài mặt , trong bóng tối thấy đôi tai đỏ bừng nóng hổi: "Được, em theo sát ."

 

Lát , đàn ông : "Có ở đây, sẽ để em thương."

 

Thần sắc kiên định, giống như con sói rình rập từ lâu.

 

Thẩm Lê gật đầu.

 

Đối với Diệp Thiên Thụy, cô vẫn chút ấn tượng.

 

Đồng nghiệp đời từng , Diệp Thiên Thụy to gan.

 

Căn cứ của chính là một nhà máy d.ư.ợ.c bình thường, cơ bản phòng .

 

Cũng chính vì từng ai nghi ngờ .

 

Chỉ là đồng nghiệp của cô nhắc đến việc giải cứu con tin thành công.

 

Ánh mắt Thẩm Lê u ám, đời , lẽ "con tin" lành ít dữ nhiều từ lâu.

 

Dưới tầng hầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-khong-the-chay-thoat-chien-gia-nang-luc-manh-lai-kheo-chieu-vo/chuong-195.html.]

 

Diệp Thiên Thụy hớn hở báo cáo tiến độ với "tổ chức".

 

Đảm bảo lâu nữa sẽ lấy đơn t.h.u.ố.c, mới hớn hở cúp điện thoại.

 

"Tuấn Tài , bên giao cho chống đỡ đấy, coi trọng năng lực của , ngàn vạn đừng thất vọng!"

 

Lã Tuấn Tài lập tức thẳng , cung kính chào một cái.

 

"Ông chủ Diệp yên tâm, nhất định sẽ phụ sự kỳ vọng của ông."

 

Diệp Thiên Thụy trịnh trọng vỗ vai , hài lòng rời .

 

Lục Trì mai phục từ lâu thấy bóng dáng Diệp Thiên Thụy, liền tập trung tinh thần.

 

"Suỵt! Con cáo già ngoài !"

 

Mấy tức khắc nín thở.

 

Thẩm Lê cúi đầu, miếng ngọc bội đeo cổ nóng lên.

 

Lúc giác quan của cô linh mẫn, sẽ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.

 

Cô một tay nắm lấy ngọc bội.

 

Ngọc bội ít khi phát nóng, chẳng lẽ là Tiểu Ái đang nhắc nhở cô điều gì?

 

Thời gian từng chút trôi qua, trăng lên cao.

 

Sau đó là một đám mây đen gió thổi tan .

 

Ánh trăng sáng rực rỡ tỏa ánh hàn quang u u.

 

Thẩm Lê lo lắng : "Anh Chiến, nơi Diệp Thiên Thụy ở trong nhà máy d.ư.ợ.c, việc tiến hành bắt giữ tăng thêm độ khó ?"

 

Chiến Cảnh Hoài an ủi cô: "Yên tâm , đừng Lục Trì bình thường như , lúc mấu chốt sẽ chuẩn vạn ."

 

Lúc , Lục Trì đang âm thầm theo dõi.

 

Khi thực hiện nhiệm vụ ban đêm, luôn là hưng phấn nhất, giống như một thợ săn đang chờ thời cơ.

 

Cảm giác thành tựu khiến sự tập trung của đạt mức tối đa.

 

Hai tiếng , hai đàn ông mặc đồng phục công nhân màu xanh lam lượt từ tầng hầm.

 

"Ngày nào cũng việc đến giờ , dù ba cái mạng cũng đủ, hai ngày nay lưng đau kinh khủng, bao giờ mới thoát khỏi cái công việc rách nát ."

 

"Có công việc thế lắm , tuy vất vả một chút nhưng may là đủ nuôi gia đình, chỉ là ngày nào cũng đối mặt với nhiều d.ư.ợ.c liệu thế , giờ mùi rửa mãi sạch."

 

Người đàn ông bước nhanh: "Một nhà máy lớn thế trống trải, cứ đến đêm là như ma theo , sợ c.h.ế.t khiếp!"

 

Người đàn ông còn nhạo một tiếng: "Làm nhiều việc trái với lương tâm quá nên mới sợ ma gõ cửa chứ gì!"

 

Hai canh gác cảnh giác cho đến nửa đêm.

 

Cuối cùng bọn họ ngáp ngắn ngáp dài khỏi nhà máy d.ư.ợ.c, tan .

 

Nhìn hai dần xa, Thẩm Lê gật đầu với Chiến Cảnh Hoài: "Chắc là còn ai nữa."

 

Miếng ngọc bội ngày càng nóng, như thể đang chỉ dẫn cô điều gì đó.

 

Chiến Cảnh Hoài cầm máy liên lạc, hiệu hành động cho Lục Trì.

 

"Các bắt Diệp Thiên Thụy , động tĩnh đừng quá lớn, bên để chúng lo cứu con tin."

 

Lục Trì vẫy tay, dẫn theo Vương Chính Nghĩa và Chương Hổ rời .

 

Hàn Mục Chiến Cảnh Hoài nắm c.h.ặ.t cổ tay Thẩm Lê, bảo vệ cô gái nhỏ ở phía .

 

Anh lặng lẽ ngẩng đầu trời.

 

Có lẽ nên ở đây, nên ở đất thì hơn.

 

Vào tầng hầm, bên trong là một mảnh tối đen như mực.

 

 

Loading...